Trăng Rơi là phim thảm họa hay 'thảm họa' đây?
Trăng Rơi (Moonfall) được đạo diễn Roland Emmerich sản xuất – một trong những nhân vật hàng đầu trong làng điện ảnh thảm họa. Ông đã cho ra đời những tác phẩm nổi tiếng như The Day After Tomorrow, 2012, Godzilla, hay Independence Day,… và trong năm 2022, là Trăng Rơi. Nhưng liệu bộ phim này có thể tiếp tục thành công của đạo diễn này trong thể loại phim thảm họa hay không, điều này vẫn là một dấu hỏi lớn đến mức người viết lần này phải dựa vào ý kiến của khán giả!

Bộ phim khám phá đề tài thảm họa thiên nhiên, tập trung vào câu chuyện xoay quanh mặt trăng. Một lực lượng nào đó đã làm cho mặt trăng rời khỏi quỹ đạo của nó, di chuyển sau hàng triệu năm, dẫn đến mối đe dọa đến con người khi thời gian xác định mặt trăng sẽ va vào trái đất chỉ còn 3 tuần hoặc ít hơn. Trong bối cảnh này, chỉ có Jo Fowler (Halle Berry), giám đốc điều hành NASA, với hi vọng cứu vãn thế giới, cô đã lên kế hoạch cụ thể và chỉ có một phi hành gia đã từng đi cùng cô trong quá khứ là Brian Harper (Patrick Wilson) và nhà lý luận K.C. Houseman (John Bradley) tin tưởng và sẵn lòng làm đồng đội của cô. Họ thành lập một nhóm ba người và tiến hành một cuộc bay vào không gian để cứu thế giới.
Một điểm tích cực của Trăng Rơi là nội dung phim mang tính mới mẻ khi đề xuất giả thuyết rằng mặt trăng là một cỗ máy được bao bọc bởi lớp vỏ đất đá giống như các hành tinh khác. Điều này tạo ra một mặt trăng đầy bí ẩn và kỳ lạ, đồng thời mang lại sự mới mẻ của một bộ phim khoa học viễn tưởng. Tuy nhiên, việc khai thác nội dung thảm họa của bộ phim chưa đạt đến mức độ hài lòng của khán giả, với một cốt truyện tương đối rời rạc ở phần đầu, tập trung nhiều vào câu chuyện về phi hành gia Brian Harper (Patrick Wilson) từ đỉnh cao sự nghiệp đến đáy, gặp nhiều khó khăn, và việc khai thác quá nhiều yếu tố không tập trung vào phần chính của câu chuyện làm cho nó trở nên thừa thãi và đôi khi nhàm chán cho người xem trong phần đầu phim.

Thông qua đề tài thảm họa, bộ phim khám phá được những tình cảm, cảm xúc của con người khi đối diện với cái chết. Họ luôn sẵn lòng hi sinh cho những người mình yêu thương nhất. Ngoài ra, bộ phim cũng thể hiện được tầm quan trọng của tình yêu, gia đình, tình đồng đội và lòng tin. Trong khi đó, Trăng Rơi cũng chỉ ra những góc khuất của con người. Khi thảm họa không đáng sợ bằng lòng tham vọng của con người, khi trước một tình hình tuyệt vọng, vẫn có những người muốn tàn sát đồng loại để đạt được lợi ích cá nhân, thay vì cùng nhau vượt qua khó khăn. Điều này cho thấy sự khác biệt trong cách con người đối xử với nhau trong những thời điểm khó khăn. Có thể nói rằng, đây chính là thông điệp rõ ràng nhất mà bộ phim mang lại cho khán giả sau khi theo dõi. Ngoài ra, những yếu tố hài hước, tạo cảm giác vui vẻ được cẩn trọng đặt vào mỗi câu thoại, tạo ra hiệu ứng đặc biệt cho bộ phim.
Tuy nhiên, Trăng Rơi không để lại nhiều ấn tượng khi nội dung đi theo lối cũ của nhiều bộ phim trước đây. Khám phá những yếu tố quá xa vời so với thực tế, dẫn đến nhiều phân cảnh gây khó hiểu cho khán giả. Cảnh thảm họa trên trái đất xuất hiện quá nhiều nhưng không thể thể hiện được mức độ nguy hiểm của thảm họa toàn cầu, chỉ tập trung vào Mỹ. Đôi khi, việc chuyển cảnh từ không gian xuống trái đất có thể làm mất đi sự hấp dẫn và quan trọng của nhiệm vụ, khiến khán giả cảm thấy mất hứng thú và không hiểu hết các yếu tố trong phim.

Có lẽ nhà sản xuất đã tham vọng quá nhiều khi tạo ra những nhân vật quá tối ưu, ba nhân vật chính trở thành anh hùng quá mức. Đồng thời, việc sử dụng quá nhiều hiệu ứng CGI ở cuối phim làm Trăng Rơi mất đi cảm xúc ban đầu, trở nên cứng nhắc và khô khan.
Thực sự, bộ phim được kỳ vọng nhiều khi biết rằng Trăng Rơi là tác phẩm của đạo diễn Roland Emmerich. Tuy nhiên, sau khi xem, so sánh một cách khách quan, Trăng Rơi không thể nổi bật như những tác phẩm trước đó. Có thể là do phim đi quá xa vời so với thực tế, khiến khán giả cảm thấy bối rối và khó tiếp cận. Với công thức đã được thực hiện nhiều lần trước đó và các khuôn mẫu quen thuộc của khán giả, Trăng Rơi không tạo ra nhiều ấn tượng mới.
Điểm nổi bật của Trăng Rơi phải kể đến phần hình ảnh. Mặc dù có những khía cạnh chưa được phát triển hoàn hảo trong bộ phim, nhưng phần hình ảnh vẫn thu hút với những cảnh hành động, những khung cảnh ngoài vũ trụ thể hiện được sự vĩ đại và mênh mông của công nghệ và kỹ xảo nghệ thuật.

Với một bộ phim kết hợp khoa học viễn tưởng và thảm họa thiên nhiên như Trăng Rơi, người xem mong đợi sẽ được trải nghiệm những cảm xúc mạnh mẽ và thú vị. Tuy nhiên, bộ phim chỉ đạt được mức trung bình và không gây ấn tượng sâu sắc như mong đợi. Mặc dù vậy, Trăng Rơi vẫn đáng xem để thưởng thức phần hình ảnh và nhận điều gì đó đã quen thuộc. Tuy nhiên, với sự cạnh tranh khốc liệt từ nhiều bộ phim khác, có thể Trăng Rơi sẽ không để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng khán giả mới.
Trăng Rơi có thể gây ấn tượng lâu dài, nhưng cũng mang phần hài hước và lố bịch. Nó kết hợp nhiều yếu tố từ các bộ phim khoa học viễn tưởng nổi tiếng như Alien, Interstellar, và Armageddon, đến các phim hành động hollywood như Fast & Furious. Bộ phim thậm chí còn đề cập đến các thuyết âm mưu xã hội Mỹ. Dường như Trăng Rơi muốn mang một thông điệp mang tính trào phúng, và nếu đó là mục đích, thì bộ phim đã thành công trong việc kết hợp các yếu tố kì cục một cách hài hước, thậm chí khiến dàn diễn viên phải nỗ lực để không bị phái cười khi thực hiện các cảnh từ thì.
Như đã đề cập trước đó, việc xem Trăng Rơi là một trải nghiệm có thể gây ra nhiều cảm xúc khác nhau, từ sự hồi hộp đến thất vọng. Tuy nhiên, việc chuyển đổi liên tục giữa các thể loại trong phim có thể được thực hiện một cách mượt mà hơn, thay vì cảm giác gượng ép. Tóm lại, hãy xem Trăng Rơi như một cuộc hành trình xuyên suốt nhiều thể loại phim khác nhau, có thể sẽ mang lại trải nghiệm tốt hơn cho người xem.
