Đề bài: Đánh giá về bài thơ Hai chữ quê hương của Á Nam Trần Tuấn Khải
I. Kết cấu chi tiết
II. Bài văn mẫu
Đánh giá về bài thơ Hai chữ quê hương
I. Kết cấu Đánh giá về bài thơ Hai chữ quê hương (Chuẩn)
1. Khởi đầu
Giới thiệu tổng quan về tác giả Trần Tuấn Khải và phong cách thơ của ông.
Đánh giá tổng quan về thời điểm xuất hiện của tác phẩm, cũng như những nét đặc sắc trong nội dung và nghệ thuật biểu hiện.
2. Phần chính
Bài thơ có thể phân thành 3 đoạn:
Đoạn 1: Tâm trạng của cha trong cảnh chia ly.
→ Mô tả hình ảnh: 'hạt máu lòng, hồn nước'.
Đoạn 2: Nỗi đau mất nước và niềm đau lòng của người ra đi...(Tiếp theo)
>> Xem chi tiết Dàn ý Đánh giá về bài thơ Hai chữ quê hương tại đây.
II. Bài văn mẫu Đánh giá về bài thơ Hai chữ quê hương (Chuẩn)
Trần Tuấn Khải (1895-1983) là một nhà thơ nổi tiếng thời nhà Trần, ông thường sử dụng câu chuyện lịch sử để bày tỏ tình yêu nước và khuyến khích tinh thần yêu nước của nhân dân, thể hiện mong muốn được sống tự do.
'Hai chữ quê hương' được viết vào năm 1926, xuất bản trong tập thơ 'Bút quan hoài', tác phẩm nói về sự chia xa của hai cha con Nguyễn Trãi khi cha ông, Nguyễn Phi Khanh, bị quân Minh bắt sang Trung Quốc.
Tám dòng đầu tiên là hình ảnh đau thương của cuộc chia ly giữa cha con:
'Tại ải Bắc, mây buồn phủ đen trời
Trời Nam, gió thổi đến nghẹt thở
Chim kêu ầm ĩ trên bốn phương
Cảnh vật u ám như bức tranh bi thảm
Huyết quản nóng trong lòng nước
Thân thể gầy guộc bước chập chờn
Con nhìn xa xăm, lệ chảy dài
Con hãy nhớ lời cha dặn:
Hồng Hạc là biểu tượng vững chắc
Ngàn năm qua, đã đổi thay
Chỉ có một miền Nam này
Ươm mầm anh hùng, đẳng cấp không thua kém.'
Đoạn thơ mở đầu hồi tưởng cảnh chia ly đau lòng, 'buồn bạch' thể hiện nỗi đau của sự chia xa và nỗi đau của việc mất đi quê hương dưới áp bức của kẻ thù ngoại xâm. Hình ảnh nhân hóa như 'mây buồn', 'gió thổi nghẹt thở' tô điểm cho khung cảnh u tối của con người. Bức tranh rộng lớn càng làm tăng thêm sự lạc lõng và đau thương, 'ải Bắc', 'trời Nam', 'bốn phương' mở ra không gian đa chiều, chiều rộng, chiều cao và chiều sâu. Trong khung cảnh bao la và đầy áp lực ấy, con người trở nên nhỏ bé và chịu áp đặt từ thiên nhiên.
Nguyễn Phi Khanh không hài lòng với biến cố thời cuộc, cũng như không hài lòng với chính bản thân mình. Ông nhắc nhở con trai: Triều đại có thời thịnh, có thời suy, nhưng anh hùng và những người hiệp nữ luôn tồn tại trong mọi thời đại. Ông khuyến khích con tìm kiếm một người có tâm, đức, và trí để hỗ trợ trong việc khôi phục giang sơn xã tắc. Trong khoảnh khắc chia ly này, người cha biết rằng họ sẽ không bao giờ gặp lại con mình nữa. Cha và con, hai số phận xa cách, Nguyễn Phi Khanh hy sinh để con có thể ở lại và bảo vệ Tổ quốc. Ông muốn con trai ở lại để đòi lại công bằng cho đất nước, và ông nhắc nhở người con phải ghi nhớ điều này sâu sắc trong trái tim.
Sự hy sinh của người cha là một tác phẩm cao quý và đáng kính trọng. Trong những câu thơ sau đó, tác giả vẽ nên bức tranh đau thương của quê hương, dân chúng phải sống trong cảnh nô lệ. Bối cảnh hiện lên đầy đau thương và khắc sâu, tất cả được mô tả một cách sống động qua ngòi bút của tác giả.
'Thân vận nước biến chuyển
Quân Minh xâm lăng tận hưởng
Lửa cháy khắp bốn phương
Thảm họa lan tràn khắp nơi
Thành phố nổi lên khói đen
Con người bỏ vợ con đi
Nơi đó bị hủy diệt
Không có gì là khó khăn để thương!'
Những câu thơ như một lời nhắc nhở, kích thích lòng yêu nước trong mỗi người chúng ta. Tác giả so sánh tàn bạo của quân Minh thời kỳ đó với sự tàn bạo của thực dân Pháp vào thời điểm đó. Ông muốn thức tỉnh lòng yêu nước của toàn bộ cộng đồng, khuyến khích mọi người đứng lên chống lại.
'Thảm họa quốc gia kể đến như thế nào
Trông bản đồ nát ra từng mảnh tâm hồn
Dằn vặt đất đai, khóc than đất đỏ
Thương tâm dòng dõi ghi chép nỗi than lạ thường'
Nỗi đau của việc mất nước vượt lên trên nỗi đau cá nhân, biến thành nỗi đau cao cả, là nỗi đau của cả dòng họ. Nó mang theo sự to lớn: Thảm vọng, phân chia, đất khóc, trời than, dòng dõi. Nỗi đau này ngày càng sâu đậm theo thời gian và cảm xúc: kể ra như thế nào, nghiền nát tâm hồn, nát ra từng mảnh đất, đất đỏ khóc, dòng dõi chép đậm nỗi than khó tả. Mỗi câu thơ, mỗi dòng thơ đều là tiếng than, là lời oan trách. Người cha dặn dò con phải sống và đối mặt với nỗi đau này, phải báo thù cho quê hương, báo thù cho ông.
'Khói Nùng Lĩnh nặng bồi cảm xúc,
Sông Hồng Giang chảy hờn đau thương,
Con ơi! Càng lắng nghe, càng đau,
Ai sẽ chăm sóc đàn sau này ?'
Tác giả lựa chọn núi Nùng Lĩnh và sông Hồng Giang để nói lên sự phẫn nộ trước sự xâm lược của kẻ thù, cũng như tình cảm sâu sắc đã được ông cha chúng ta xây dựng qua nhiều đời. Từng từ đi vào lòng người, đọc được lòng phẫn nộ, lòng của người cha.
Bài thơ 'Hồn quê' là tác phẩm lưu danh của Trần Quang Khải,
Kể về lời chia tay đau lòng của cha con Nguyễn Phi Khanh và Nguyễn Trãi.
Để hỗ trợ học tập, ngoài việc Cảm nhận về 'Hồn quê',
Các bạn có thể đọc thêm: Phân tích nội dung và nghệ thuật thể hiện của đoạn trích 'Hồn quê',
Phân tích trích đoạn 36 câu thơ trong bài thơ 'Hồn quê',
Phân tích văn bản 'Hồn quê' của Trần Tuấn Khải.
