Đề bài: Nhận xét về giọng điệu trần thuật và nghệ thuật xây dựng nhân vật trong Một người Hà Nội của Nguyễn Khải.
Đánh giá về cách diễn đạt trần thuật và nghệ thuật hình thành nhân vật trong Một người Hà Nội của Nguyễn Khải
Bài làm
a. Giọng điệu trần thuật: Giọng điệu của nhân vật 'tôi' đậm chất trải đời, tự nhiên và dân dã, kết hợp một cách tinh tế với sự suy tư và triết lý. Sự tự nhiên và dân dã tạo nên một hương vị hài hước đặc sắc trong cách kể chuyện, với tính cách đa thanh được thể hiện qua nhiều giọng đặc trưng (tự sự, hoài nghi, tự hào). Giọng điệu trần thuật là yếu tố quan trọng làm nổi bật truyện ngắn và làm cho nó trở nên hiện đại.
b. Nghệ thuật xây dựng nhân vật:
+ Tạo ra các tình huống gặp gỡ giữa nhân vật 'tôi' và các nhân vật khác.
+ Sử dụng ngôn ngữ của nhân vật để mô tả tính cách (ngôn ngữ của nhân vật 'tôi' thể hiện sự suy tư, chiêm nghiệm, cũng như chút hài hước và tự hào, trong khi ngôn ngữ của cô Hiền ngắn gọn, rõ ràng, và dứt khoát).
c. Hình ảnh cây si cổ thụ ở đền Ngọc Sơn bị bão đánh bật rễ rồi lại hồi sinh thể hiện quy luật bất diệt của sự sống. Điều này cũng là biểu tượng nghệ thuật, một hình ảnh ẩn dụ về vẻ đẹp của Hà Nội. Dù có bị tàn phá và nhiễm bệnh, Hà Nội vẫn giữ được bản sắc của mình, là người Hà Nội với truyền thống văn hoá, là cốt cách tinh hoa và linh hồn của đất nước.
