Đề bài: Phê phán về khổ thơ thứ ba trong bài Nhớ rừng của Thế Lữ
I. Tóm tắt chi tiết
II. Mẫu văn cảm nhận
Đánh giá về khổ thơ thứ ba trong bài Nhớ rừng của Thế Lữ
I. Tổ chức nội dung Cảm nhận về khổ thơ thứ ba trong bài Nhớ rừng của Thế Lữ (Phiên bản mới)
1. Khởi đầu
- Giới thiệu về nhà thơ Thế Lữ và tác phẩm 'Nhớ rừng'.
- Mở đầu cho phần phê phán đoạn thơ thứ ba: Nỗi hối tiếc của con hổ về những thời kỳ huy hoàng.
2. Phần chính
* Hồi tưởng về cảnh đẹp hùng vĩ của rừng già:
- 'Bóng đêm vàng', 'ánh trăng tàn': hình ảnh lộng lẫy, quyến rũ.
→ Con Hổ say mê trước cảnh tượng kỳ diệu của tự nhiên, thưởng thức vẻ đẹp tuyệt vời mà tạo hóa ban tặng.
* Nắm vững về quá khứ huy hoàng, mãnh liệt đã trôi qua:
- Từ 'đâu' nảy ra câu hỏi, làm nổi bật nỗi nhớ lưu luyến của chúa sơn lâm:
+ Hồi tưởng về những tháng ngày tươi đẹp, thời kỳ hùng vĩ ngày nào.
- 'Ở đâu những bình minh cây xanh nắng mờ gọi': Sử dụng một cách nhẹ nhàng để tả nét đẹp của rừng buổi bình minh.
- Hình ảnh 'những chiều rực rỡ máu sau rừng': Kích thích tưởng tượng về chiến thắng hùng vĩ → Thể hiện tư thế kiêu hùng của chúa sơn lâm.
-'Chao ôi! Thời kỳ oanh liệt nay đã biến mất!': Câu thốt lên 'Chao ôi!': mở đầu câu chuyện về nỗi đau lòng, sự đơn độc đến tận cùng của con hổ khi đối mặt với sự giả dối và tầm thường trong thế giới hiện tại.
3. Đoạn kết
Tổng kết lại giá trị của đoạn thơ.
II. Mẫu văn Cảm nhận về khổ thơ thứ ba bài Nhớ rừng của Thế Lữ (Phiên bản Mới)
Thế Lữ, sinh năm 1907, là người đầu tiên mở đường cho phong trào Thơ Mới Việt Nam. Ông để lại nhiều tác phẩm nổi bật như Vàng và máu, Mấy vần thơ, Bên đường thiên lôi,... Đặc biệt, không thể không nhắc đến 'Nhớ rừng' - một tác phẩm xuất sắc thuộc thơ Mới. Tác phẩm này sử dụng lời của con hổ để diễn đạt nỗi nhớ, tiếc nuối về quá khứ huy hoàng, niềm uất hận không nguôi và khao khát tự do của thế hệ tri thức. Trong đó, đoạn thứ ba đặc biệt làm nổi bật nỗi tiếc nuối về quá khứ trọng đại của chúa sơn lâm, bị kìm hãm trong hiện tại:
Bài thơ 'Nhớ rừng' viết theo thể 8 chữ, chia thành 5 đoạn, mỗi đoạn thể hiện một tâm trạng riêng của nhân vật. Khổ thứ ba của bài thơ là lời hồi tưởng về quá khứ hùng vĩ, oanh liệt của chúa sơn lâm trong rừng già:
'Nơi đâu những đêm vàng bên bờ suối
Chúa say mê mồi đứng uống ánh trăng tan?
Hai từ 'Nào đâu' vang lên trong nỗi niềm tiếc nhớ, thất vọng vì đó chỉ là ký ức đẹp của quá khứ. Nằm trong lồng sắt, con hổ trong những đêm vàng, ánh trăng nhẹ nhàng tan vào dòng suối êm đềm, chúng ta đắm chìm trong vẻ đẹp của đêm trăng giữa núi rừng, hòa mình trong khoảnh khắc thần diệu của thiên nhiên. Quá khứ thực sự là một giấc mơ, thực sự lãng mạn, trong không gian hùng vĩ đó, chúa sơn lâm được tự do thưởng thức, hạnh phúc với con mồi, tận hưởng niềm vui từ thiên nhiên. Còn gì tuyệt vời hơn, yên bình hơn? Nhưng đó chỉ là quá khứ mà thôi!
'Ở đâu những ngày mưa bốn phương ngàn
Chúng ta trầm ngâm trước vẻ đẹp của giang sơn mới?'
Con hổ nhớ những đêm trăng vàng, nhớ cả những cơn mưa rừng dồn dập. Hiện tại bị hạn chế, chúa sơn lâm không thể ngâm mình dưới cơn mưa của tự nhiên, không thể đắm chìm giữa giọt nước và cây rừng, ngọn gió. Câu hỏi 'Đâu' làm nổi bật sự tiếc nuối ngọt ngào của chúa sơn lâm, đồng thời thể hiện niềm tự hào về những ngày tháng tươi đẹp xưa:
Trong những cơn mưa rừng đầy thách thức, chúa sơn lâm vẫn kiêu sa, đối mặt và thưởng thức. Thời tiết khắc nghiệt, tinh thần phi thường, chúa sơn lâm lặng lẽ nhìn nhận 'vẻ đẹp mới của giang sơn'. Hai câu thơ nhấn mạnh vẻ đẹp tinh tế của tâm hồn nhân vật, một kẻ mê mải với thiên nhiên, một kẻ tự hào về đất nước khi chứng kiến giang sơn thay đổi, đổi mới hơn càng ngày 'Chúng ta trầm ngâm trước vẻ đẹp của giang sơn mới'.
Ánh chiều rơi lặn, đêm trăng vụt tắt đồng thời bình minh ban mai tới, mở ra một ngày mới tràn đầy sức sống. Chúa sơn lâm len lỏi trong giấc ngủ bình minh, nơi âm nhạc rừng vang lên qua tiếng hót của chim ca và tiếng gió:
'Ở đâu những bình minh cây xanh nắng gội
Âm nhạc gió hót, giấc ngủ bình minh mênh mông?'
Vương quốc của chúa sơn lâm từng thống trị không chỉ là một nơi đẹp như trong thơ, hoang sơ và hùng vĩ, mà còn tràn ngập sự sống. Bằng cách tận dụng hình ảnh một cách nhẹ nhàng và sử dụng từ ngữ mô phỏng, tường thanh, tác giả đã sáng tạo nên một bức tranh của rừng buổi bình minh tràn ngập vẻ đẹp. Rừng ca hát với âm thanh và sắc màu đa dạng, có sự lấp lánh của ánh nắng bình minh, màu xanh rực rỡ của núi rừng, và tiếng hót của chim ca. Câu hỏi nhẹ nhàng đưa ra một lần nữa là cảm thán và nỗi buồn khi nhìn lại quá khứ. Sau những cơn mưa lớn của đại ngàn đêm, bình minh đến, ánh sáng của mặt trời buổi sớm hòa quyện với âm thanh của cảnh vật làm cho khu rừng trở nên tươi sáng, sống động hơn bao giờ hết. Giữa nắng mai ở đại ngàn, mọi sinh linh thức giấc, bắt đầu một ngày mới, trong khi chúa sơn lâm lại bước vào giấc ngủ sau đêm dài. Sự xôn xao, âm thanh sôi động của tự nhiên tạo nên một bản nhạc êm dịu đưa con hổ vào giấc ngủ 'mênh mông'.
'Ở đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
Chờ đợi chết dưới ánh mặt trời rực rỡ
Để chiếm lấy phần bí mật cho riêng mình?'
Khi bình minh dần nở, mặt trời biến đổi, đắp lên mình bức tranh đỏ máu, rực rỡ. Hình ảnh 'những chiều lênh láng máu sau rừng' liên tưởng đến chiến thắng hùng vĩ của chúa sơn lâm và cũng là biểu tượng cho sự rực rỡ của ánh mặt trời cuối ngày. Khi bóng tối bao trùm, hổ bắt đầu công việc của mình, chiếm đoạt hoàn toàn không gian kinh hoàng và đầy ám ảnh. Đây là thời điểm chúa sơn lâm chủ động sở hữu 'phần bí mật' của mình.
Dãy hình ảnh tuyệt vời và hùng vĩ được tác giả mô tả, kết hợp với những câu hỏi mơ hồ và các câu phủ định, là cách thể hiện niềm tiếc nuối vô tận của chúa sơn lâm về một quá khứ đầy huy hoàng, vinh quang và tự do. Trong làn sóng của cảm xúc, tiếng khóc đầy đau thương vang lên:
'- Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu!'
Từ 'nào đâu', 'đâu' được lặp đi lặp lại. Câu cảm thán 'Than ôi!' mở đầu làn điệu của nỗi đau, nỗi buồn sâu thẳm của chúa sơn lâm khi phải đối mặt với sự giả dối, sự tầm thường trong thế giới hiện thực, một khoảnh khắc xa cách huy hoàng của quá khứ. Đây là bức tranh tiếc nuối không lường trước của cuộc sống.
Đoạn thơ 3 là một kiệt tác trong bài với hình ảnh tứ bình rực rỡ của đại ngàn, không chỉ là sự mô tả của vẻ đẹp mà còn là tiếng than khát khao tự do của chúa sơn lâm. Qua từng dòng thơ, tác giả hóa hình bức tranh đầy màu sắc và bày tỏ tâm trạng bất lực trước cảnh đất nước lầm than.
"""---HẾT""""
Trong số các tác phẩm cùng chủ đề như Cảm nhận khổ 3 bài thơ Nhớ rừng, có những tác phẩm như Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng, Cảm nhận về khổ thơ cuối của bài thơ Nhớ rừng, hay Cảm nhận về bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ, giúp bổ sung thêm chiều sâu về nội dung và nghệ thuật của bài thơ.
