Đề bài: Đánh giá về tình yêu quê hương trong bài thơ Hồi hương ngẫu thư
I. Tóm tắt ý chính
II. Bài viết mẫu
Đánh giá về tình yêu quê hương trong bài thơ Hồi hương ngẫu thư
I. Tóm tắt ý chính về Cảm nhận về tình yêu quê hương trong bài thơ Hồi hương ngẫu thư (Chuẩn)
1. Giới thiệu
Giới thiệu về nhà thơ Hạ Tri Chương và bài thơ Hồi hương ngẫu thư
2. Phân tích chi tiết
- 2 dòng đầu:
+ Tình yêu quê hương luôn hiện hữu trong trái tim người con xa xứ. Dù tuổi đã cao, mái tóc đã bạc nhưng vẫn không quên và luôn mong về với quê hương.
+ Tác giả vẫn giữ nguyên 'âm hưởng quê hương' đẹp đẽ và thân thương
- 2 dòng tiếp theo...(Còn tiếp)
II. Mẫu văn Đánh giá về tình yêu quê hương trong bài thơ Hồi hương ngẫu thư (Chuẩn)
Tình yêu quê hương đất nước là nguồn cảm hứng bất tận đối với các thi sĩ từ ngày xưa đến nay. Nếu nỗi nhớ về quê hương trong 'Tĩnh dạ tứ' của Lý Bạch là sự khắc khoải, da diết với ánh trăng lung linh của quá khứ, thì 'Hồi hương ngẫu thư' của Lý Bạch vẽ nên một khung cảnh buồn thương, đầy nuối tiếc của một người lão về thăm quê cũ. Mặc dù bài thơ đã trôi qua nhiều năm, nhưng vẫn giữ nguyên giá trị nổi bật với tình yêu quê hương sâu sắc đọng trong trái tim độc giả.
Thiếu nhi lúc đi, người già khi về
(Xuất phát trẻ, quay về già)
Bài thơ bắt đầu bằng câu chuyện về một người con xa quê đã lâu, giờ mới có dịp trở lại cố hương. Quãng thời gian dài đến mấy chục năm nhưng với tác giả, như là ngày hôm qua, vì trong tâm hồn ông, hình bóng quê hương vẫn luôn nguyên vẹn và đầy đủ như thuở ấu thơ. Những từ đi - trở, trẻ - già phản ánh sự đối lập của thời gian, sự già nua của tuổi tác và thậm chí là cảnh khắc khổ của cuộc sống. Khi tác giả bắt đầu hành trình, đó là thời kỳ trẻ trung, đầy năng động, với sức khỏe và niềm tin. Nhưng khi ông quay trở lại, thời gian đã làm già đi, tóc đã trắng bạch. Điều đó chỉ làm cho giọng thơ của Hạ Tri Chương trở nên trầm buồn, chút xót xa, và chút bi thương về sự trôi qua của thời gian, mất mát những điều đẹp đẽ, hồn nhiên nhất của con người. Mặc dù khắc nghiệt, mặc dù buồn thương, nhưng đến câu thứ hai, tác giả lại làm cho người đọc cảm thấy ấm áp bởi cụm từ 'Hương âm vô cải':
Tiếng hát trong côi lạc, bề ngoài thô ráp
(Vẻ quê mình vẫn tươi tắn, mái tóc rối bời)
Cuộc đời trôi đi bên cạnh cơn gió và sương mai, con người đã trải qua nhiều biến động. Gương mặt, mái tóc dường như thay đổi, nhưng giọng quê thân thuộc vẫn là điểm cốt lõi không thể thay đổi. Đó chính là dấu hiệu rõ ràng nhất, là biểu tượng vững chắc nhất về tình yêu và lòng trung thành với quê hương. Chỉ có những người thực sự yêu quê hương mới có thể lưu giữ tâm hồn quê mình, ngay từ cách diễn đạt trong giọng nói.
Nhà văn yêu quê hương như là chính mình, mong mỏi được trở về nơi ấy. Nhưng một biến cố xảy ra, khiến ông không thể giữ được sự buồn thương và đau lòng:
'Đứa trẻ chứng kiến, nhưng không hiểu
Phỏng vấn nhỏ: Khách du lịch đến từ xứ người'
Trong chương trình Ngữ văn lớp 7, ta được khám phá một tác phẩm nước ngoài đặc sắc - bài thơ Hồi hương ngẫu thư. Để thấu hiểu đầy đủ vẻ đẹp và giá trị nội dung cũng như nghệ thuật của bài thơ này, bên cạnh việc tìm hiểu về cảm nhận về tình yêu quê hương trong Hồi hương ngẫu thư, các bạn có thể tham khảo thêm với bài Phân tích Hồi hương ngẫu thư của Hạ Tri Chương.
