1. Hồ Ba Bể Tỉnh Bắc Kạn
Ba Bể tiên cảnh lạ lùng
Đường vào càng hiểm nguy nan gian nan
Núi non mây trắng đỉnh tản
Bước chân ai lạc bước ngần nơi đây
Đá trắng hồ nước trong veo
Thuyền đưa nhanh vượt trắng xanh tương lai
Rừng núi hoang dại đón người
Chốn này hòa quyện thiên thai với trần
Hang Hua mênh mông đá cơ
Cung đàn cùng với tiếng hòa tiếng hát
Điểm trên hồ thác lung lay
Giọt nước trắng ngát cả bày người thương
Cõi trời kì vĩ không gian
Những chuyến du lịch khám phá bí ẩn
Trên hồ đảo nhỏ nơi đây
Thác dào tiên nữ vẫn say đắm lòng
Ba Bể đẹp tựa tranh vẽ
Đến đây một lần nhớ đời không quên.
Tác giả: Nguyễn Thị Hồng


2. Trên hồ Ba Bể
Dành Tặng cho Nông Quốc Chấn
Chèo thuyền chầm chậm vào Ba Bể
Núi cao cheo leo, hồ yên bìnhLá rừng, gió thổi, ngâm ngấm không gianTiếng lòng, tiếng chim, hòa làm một.Thuyền đi trôi nhẹ trên Ba BểNúi xanh, trời cao, mây trắng bayMây trôi bình yên, êm đềm tựa nhưMái chèo reo vang, núi rung rinh.Thuyền ta trôi dạt trên Ba BểCây lá theo bước thuyền trôiMàu mạng, phù du, bừng sáng chợt ngờiBước vào cõi mơ ảo, kỳ diệu ngàn.Tiếng thánh thót về thần Ba BểNgười thực hành trừng trị thất thườngNửa đêm bão tố, giông sấm làm rung chuyểnLàm chìm ngôi làng vui mừng dưới biển.Thuyền lại trôi dạt trên Ba BểDần dần chuyện xưa như gió bayThuyền chèo êm, khơi dậy hồ bình yênÁnh nắng mặt nước lấp lánh rạng ngời.Đẹp sao bức tranh Ba BểPhong cảnh hùng vĩ, trời đất hoà quyệnNhật thắng, đối đầu, đứng vững, tinh thần kiên cườngChiến thắng gió mây, như chặt cây.Thuyền êm đềm trôi trên Ba BểĐỏ bừng vườn cam, vàng bãi lúaVui vẻ trâu quay, trẻ thơ hòa nhịpKhông còn kỳ án, sóng dữ thần thần.Thuyền ơi, chầm chậm chờ chút nhéChim hót trên đầu, lắng nghe đong đầyMột lần đến, lòng chốn Ba BểMuốn dừng bước nơi đây, không muốn rời.Tác giả: Hoàng Trung Thông


3. Trở về Bắc Kạn
Đầu xuân Bắc Kạn đôi ta
Đi bước giữa quê nhà đầy ân tình
Bầu trời xanh thẳm sương mù kín
Núi non, sông lạ như trong mơ
Thăm hang động, huyền bí đẹp kỳ
Thiên nhiên phong phú, chim hòa nhịp
Động Puông, nắng vàng rơi tựa hồng
Ngắm Hồ Ba Bể mênh mang huyền diệu
Làm khô mắt uốt, lẹ tràn
Ngơ ngẩn như cô gái vừa mơ mọi
Ao Tiên, nhan sắc kì diệu
Rừng thượng, n úi đá đưa sỏi vui
Phủ Thông, lễ hội về rồi
Kéo co, hát mãi, mặt c ười rật hoa
Xuân Dương, rèn luyện tinh thần mời
- Thiên Ân -


4. Gửi tới Bắc Kạn
Tưởng chẳng bao giờ gặp lại nhau
Này Phặc ơi, chén rượu ấm trưa nào
Cơm rau muối, tình thương gần gũi
Ngọn Ngân Sơn, mấy bước còn đâu?
Quê em ơi, chợ Đồn nhộn nhịp
Nương chiều xanh, suối tắm cả bầu trời
Dẫu sóng biển lớn, sóng cuốn trôi
Hoa Phặc Phiền, mơ màng trong gió.
Đất núi nhớ thương, về Bắc Kạn
Hồ Ba Bể in bóng núi quê
Tiếng đàn Tính, hòa âm nồng nàn
Sông suối khuất sau lưng con đường…
- Sưu tầm -


5. Thơ về cô gái Bắc Kạn
Người quê tôi xinh đẹp ngất ngây.
Con gái Bắc Kạn dịu dàng say lòng người.
NGÂN SƠN như hoa rực rỡ.
PẮC NẶM dịu dàng tinh khôi như mơ.
BA BỂ huyền bí đẹp lôi cuốn.
BẠCH THÔNG con gái trẻ thơ hồn nhiên.
CHỢ ĐỒN với vẻ đẹp duyên dáng.
CHỢ MỚI sáng tạo nhiều màu sắc cuộc sống.
THÀNH PHỐ hiện đại lung linh.
NA RÌ con gái dịu dàng như biết hát.
- Sưu tầm -


6. Tình Ca Đào - Mận
Tôi ước mình là Mận ngọt ngào
Để bên Đào, tình yêu trọn đời êm đềm
Ký ức xưa trên đường tuyến chiến trường
Ước mong gần nhau nhưng khó khăn lắm
Em có biết lòng tôi rất thương nhớ
Chỉ muốn gió kia nói lên tâm tình
Trích mình em, lòng tôi rối bời vỗn về
Bao năm trời, Bắc Thái mãi là quê
Bước ra Bắc Kạn, suy tư ước mơ
Về Thái Nguyên, tìm kiếm dấu vết em
Đào ơi, có nghe gọi không em ơi?
Người cùng đồng đội, nửa đời tìm kiếm
Hình bóng em rọi rời trong mộng mị
Tình ngọt ngào đã tràn ngập trong lòng
Chân trời bể vắng, tìm em đêm nay
Mong ngày em, Đào, quay trở lại.
Giọng em thanh thoát, êm ái như làn gió
Vẻ dáng bé nhỏ, dễ thương như tiên nữ
Nụ cười ngọt ngào, kể câu chuyện của chúng mình
Tình Đào - Mận mãi mãi ghi sâu trong tim.
01.4.2023
Thơ Nguyễn Minh


7. Em Gái Thác Giềng
Ai đến Bắc Kạn quê em
Thác Giềng xinh đẹp, hùng vĩ thiên nhiên
Nước chảy lời kể muôn miên
Mời anh, mời chị thưởng thức một lần
Tình bạn gần xa ấm nồng
Thác Giềng, Xuân tươi đẹp hương hoa Đào
Dòng nước róc rách từ cao
Một trắng muôn màu, rưng rơi không ngừng
Mắt nhìn, lòng thổn thức ngưỡng mộ
Thiên nhiên ban tặng vẻ đẹp tuyệt vời
Rừng xanh, đỉnh non mênh mông
Chân thác nước trào, rủ xuống êm đềm
Có em, gái miền quê hồng
Áo hồng kín đáo, duyên dáng tuyệt vời
Ánh mắt, làn da trắng mịn
Duyên dáng, hiền hậu, tươi xinh như đóa hoa
Thác Giềng, cảnh đẹp hút hồn
Ghé thăm, ngợp tràn niềm vui lòng ta
Nhớ em, người gái mặn nồng
Nhớ thác reo vui, hoa nở rộn ngàn.
Tác giả: Hà Thắng


8. Hành Trình Quê Mới
Bên bờ sông Cầu cùng dân tộc Dao
Lang thang rừng núi, đói khát cơm bao
Đời đi dài đường, dẫu mưa gió nắng
Theo mây trắng trời, theo gió lùa lạnh
Rẫy xanh mùa màng, năm năm bừng sáng
Ngủ ngoan căn nhà, gió lạnh khuya nằm
Nhân dân Dao ơi, từ núi xuống đồng
Gắn kết nhau mãi, lối đi mới mở
Lúa mạ mầm nảy, ngô mận đỗ hạt
Nước tràn con mương, cỏ cây xanh tươi
Trâu bò trên đồng, gà nhỏ ríu rít
Mận đào rợp trời, chuối mít bên vườn
Trường thơm cỏ mới, gió hát ca xanh
Đồng chí điều hành trên chiếc xe đạp
Con đường mới mở, bánh xe in dấu
Sông Cầu bên này, dân tộc bao la
Thái Bình Nam Định, con người đông đúc
Sào đất xiềng xích, vách nhà liền kề
Năm tháng mồ hôi, đời sống thương khó
Đồng bào lên núi, mở đất mới mê
Cuộc sống mới lạ, nghìn năm thay đổi
Căn nhà thanh bình, giữa xanh cây lá
Thóc mùa mới đã, ngô khoai bán hàng
Chia sẻ yêu thương, giao lưu hàng xóm
Em bé còn nhỏ, chưa biết đi lang thang
Chạy theo mây trắng, theo tiếng chim hót
Hai bên sông Cầu, gặp nhau hòa hiệp
Tay nắm tay nhau, bước đi mới mạnh
Đường đi hướng tới, về phía ánh sáng
Mặc gai chông đau, lòng vẫn rạng ngời
Bác Hồ ơi ở, Đảng ơi bên ta
Trái tim đồng bào, sắc màu Tày Bắc
Nhân nghĩa sâu kín, vui sướng thêm lần
Đất đỡ nặng lên, rừng xanh tươi mới.
Tác giả: Tế Hanh


9. Đi lên Bắc Kạn
Đường về Bắc Kạn xa thật xa
Liệu em còn nhớ con đường số 3?
Đèo dốc quanh co xuyên rừng núi
Ánh chiều tà soi bóng sườn non cheo leo
Bắc Kạn mưa nắng còn in trong lòng tháng 3
Em về liệu còn nhớ đến bà cụ già?
Em có gặp những đứa trẻ thơ dân tộc
Răng sún, má bầu, chiếc áo hoa?
Hồ Ba Bể liệu em đã từng ghé qua?
Ngắm nhìn đáy nước lung linh ánh trăng bạc
Mây trắng lững lờ trôi ngang bầu trời
Núi non, dòng sông còn vẫn rộng lớn?
“Nhiều rừng núi đã qua, em quay trở lại đây
Nhớ nhung từng khoảnh khắc, yêu thương từng giây phút”
Em mang theo tình thương trở về với quê hương mẹ
Lặng lẽ, em cống hiến bàn tay chân thành.
- Tác giả: Sưu tầm -


10. Thăm Hồ Ba Bể
Một cảnh đẹp say lòng bao la
Rừng thơm hoa thắm, màu xanh tươi
Bốn phía non xanh như biển cả
Dòng nước biếc xanh như ngọc bích
Du thuyền trên Ba Bể, yêu vẻ đẹp sông núi
Ngoạn cảnh Ao Tiên, mến thiên nhiên hòa quyện
Tấp nập tàu thuyền chở khách, lưu luyến khi rời đi
Tạm biệt Hồ Ba Bể, ta nhớ mãi!
Tác giả: TR. Đ THIỆN


