- - Mùa thu ở biển mang đến vẻ đẹp dịu dàng, lãng mạn với ánh nắng nhẹ và gió mát. Những khoảnh khắc thảnh thơi bên biển làm tâm hồn thư thái và tinh tế, làm sống lại cảm giác yêu thương và khao khát. Biển mùa thu không cần trang trí cầu kỳ vẫn giữ được sự lôi cuốn và thanh bình. Tình yêu biển mùa thu là nguồn cảm hứng để viết nên những câu chuyện tình cảm động và đẹp đẽ.,.
- - Biển là nơi mang lại cảm giác bình yên và sự kết nối với mẹ. Mặc dù không thể gặp lại mẹ, tác giả cảm nhận sự hiện diện của mẹ qua biển, nơi biển trở thành hình ảnh của mẹ, đợi chờ và bao la. Nỗi đau mất mẹ hòa quyện với vẻ đẹp của biển và ánh sáng của mặt trời, tạo nên một bức tranh cảm xúc sâu sắc. Biển không chỉ là nơi thư giãn mà còn là nguồn cảm hứng vô tận, kết nối quá khứ và hiện tại.,.
- - Chỉ có tiếng gọi từ trái tim và ánh sáng của mắt biển mới dẫn đường đúng. Mắt biển, dù có vẻ lặng lẽ, nhưng vào lúc hoàng hôn, cây đèn trở nên gần gũi, như có linh hồn. Mắt biển, từ Vũng Tàu đến các nơi khác, luôn giữ cho tàu thuyền và trái tim lạc lõng trở về. Ký ức tuổi thơ bên bờ biển là bức tranh sống động với bạn bè, sóng biển và những câu chuyện cổ tích. Mùa thu ở Vũng Tàu luôn ấm áp với vẻ đẹp hoang sơ, và biển giữ vẻ đẹp của mình ngay cả những ngày mưa.
Có người đã nói nhiều về mùa thu với cảm xúc hân hoan từ những con đường dẫn lối, lá vàng lay động dưới bức nắng chiều nhẹ nhàng... Có những khoảnh khắc thổn thức, say đắm với hương hoa sữa nồng nàn, mơ mộng nhìn xa xăm hồ, thả mình trong từng chiếc liễu thoáng đãng...
Mùa thu trở lại, với ánh nắng, cùng hương gió, đẹp tới khó tin trên những con đường quen thuộc. Bỗng chốc, lòng bỗng thấy hân hoan khi bước dọc theo bờ biển, nhận ra rằng, thu đã trở về từ bao giờ. Nơi này, hơi ấm của mùa thu vẫn hiện hữu, trong sáng và lãng mạn dù bức tranh không gian không được trang trí bởi lá vàng, bởi hương thơm của loài hoa mùa thu mà ai cũng yêu thích. Hãy để tôi kể về biển, về một mùa thu êm đềm của thành phố uốn lượn bên bờ sóng.
Bắt đầu từ buổi sáng tươi mới, khi mặt trời nhấp nhô ở chân biển. Tôi hòa mình vào dòng người bộ, hưởng thụ những trải nghiệm mới mẻ, trong lành của không khí rộn ràng. Những luồng gió mát lành từ lòng biển thổi tới, tinh khiết như làn da, tóc lướt nhẹ, êm dịu... Bỗng nhiên, tâm hồn trở nên nhẹ nhàng và tinh tế đến lạ kỳ. Một bức tranh của những tia nắng đầu tiên, với bầu trời trong xanh, biển phẳng lặng, một chút nắng, một chút gió nhẹ... như thế trải rộng khắp nơi, mang theo hương biển mặn mòi.
Có một lần em hỏi, tại sao anh đã lâu không viết thơ về biển? Bởi, nếu có một không gian nào, biển là để viết thơ, là nguồn cảm hứng cho những tác phẩm nghệ thuật?
Em cũng hiểu rằng, không phải vì biển của anh đã mất đi những cung bậc đam mê, đã trôi vào những ký ức trong trẻo, ngọt ngào. Không phải là biển của anh không còn cuốn hút. Đó là vì những từ ngữ chật chội, khiêm nhường kia của anh một ngày nào đó thấy mình nhỏ bé trước sự phức tạp vô tận, nhẹ nhàng khi mùa thu lặng lẽ nói chuyện với biển. Những từ ngữ của thơ bỗng trở nên mong manh, e dè trước biển đầy khoáng đạt, bao la.
Biển mùa thu dịu dàng, tinh khôi, đẹp như một câu chuyện tình tự. Vì vậy, tôi sẽ gửi vào từng trang giấy, có lẽ sẽ phong phú hơn, đầy đặn hơn giữa những ngày nắng trải, giữa những sóng nhẹ nhàng từng đợt lăn tăn, nhẹ nhàng chạm bờ lại lơ đễnh tan ra. Và từ đó, bắt đầu từ khi nào, biển trở thành người tình mùa thu lãng mạn, ôm ấp đợi chờ, dẫn dắt tình yêu, hòa quyện chút giận hờn, nhớ nhung. Biển đã là một bài thơ tình hoàn hảo đến từng cung bậc cảm xúc, nói lên những điều mà muôn người muốn nói, hòa mình vào sự hòa quyện, yêu thương. Những bông hoa tím nở trong khói thuốc, điệu đà bước ra từ câu chuyện từ thuở hồng hoang, đang tiếp tục câu chuyện của ngày hôm nay, về tình yêu thủy chung, kết nối yêu thương sau những dặm đường dài ước hẹn.
Biển đêm. Những vì sao như giảm xuống để chiếu sáng mặt người. Khúc tình ca tuyệt vời giữa không gian bao la, với biển lồng lộn như tạo nên một bức tranh tuyệt vời. Trong những âm thanh êm đềm, tiếng sóng như là lời ru nhẹ nhàng của biển đang miệt mài, nhấp nhô với công việc hàng ngàn năm.
Thị trấn trở nên sáng đèn. Biển mượt nhẹ để chấm điểm cho chính mình bức tranh kỳ ảo, lấp lánh những sắc màu cổ tích. Gió vẫn lả lướt, phóng đãng mang theo chút hương dịu dàng đi qua.
Biển mùa thu, em ơi, đẹp vô ngần!
Ngô Thế Lâm
Biển mùa thu
Biển mùa thuTôi mê mải trước vẻ hùng vĩ của biển.
Nửa đời qua, cảm giác trở về với biển như một thức tỉnh không gì bằng. Muốn đứng trước biển mỗi buổi sáng, như mình được làm mới lịch sử, mọi lo âu và toan tính trôi nhẹ đi. Hồn mình trở nên trong trẻo như bầu trời bao la trước mắt. Sóng biển vỗ nhẹ, đủ để kích thích những xúc cảm nhẹ nhàng, êm dịu. Không gian tràn ngập hương mặn mòi của biển, nhẹ nhàng lướt qua làn da.
Con người không thể phủ nhận, không thể giữ tay trắng trợn trước vẻ đẹp của biển mà bất chợt muốn mở rộng đôi cánh nhỏ bé của mình và ôm trọn vào lòng những ngưỡng mộ vô tận. Ngực tràn đầy sức sống, chỉ muốn hít thở sâu hơn nữa và hét thật to để ngân nga khắp bầu trời. Bầu trời xanh, nước biển xanh hòa quyện, lan tỏa đến cảm giác. Cát dễ chịu dính chân trần mát mẻ từng hạt sương đêm. Sóng ôm lấy chân nhỏ của bạn, nhún người lên đùa nghịch, sóng cũng nhảy lên... như thể đang cười. Sau đó, cả hai mệt mỏi rủ nhau lên cát, nằm xuống, thư giãn...
Nửa đời qua, bước chân trở nên chậm rãi hơn, thong thả. Sóng vẫn ở đó, như một đứa trẻ vô tư kích thích bước chân con người. Ngón chân nhỏ bé nhấn chìm vào cát, cảm giác nhẹ nhàng và hụt hẫng... Sóng biết mình đã làm cho mình dịu dàng, nhẹ nhàng hơn, vỗ nhẹ da như làn gió mát. Cứ như thế, họ bắt tay nhau và xa bờ biển.
Trời vẫn xanh, nước vẫn xanh, nhưng có vẻ biển mặn hơn nhiều! Ngàn năm qua, sóng vẫn thầm thì câu chuyện tình yêu của biển. Kể về người đàn ông trẻ đi biển và rời bỏ người phụ nữ anh yêu không hồi kết. Cô gái nhớ nhung, mỗi buổi bình minh đều đến bãi biển, ngóng chờ tin tức về chàng trai, và cô dần hao mòn, đau lòng từng ngày. Chàng trai không thể trở về, nhưng đưa giọt nước mắt yêu thương qua sóng biển để an ủi người phụ nữ thủy chung. Sóng cuốn đi những buồn đau và đưa vào yên lặng. Cô gái ngâm mình giữa biển mặn của tình yêu... mãi mãi cùng chàng trai. Sóng vẫn hát câu chuyện tình yêu hàng nghìn năm... Tình yêu của người.
Đêm. Nghe biển gần kỳ lạ. Trong tim. Còn sóng, da diết. Gió luồn qua từng sợi tóc bạc nhẹ, nở mình vào không gian rộng lớn. Bản hòa âm trầm bổng vang lên trong đêm u ám lạnh. Sóng vẫn đem tình yêu về bờ trong hành trình không ngừng. Còn con người muốn đi ra khơi! Để tìm lại người đàn ông nước mắt yêu thương. Để tìm lại khát khao một thời đã qua. Để thấy 'xanh tận cùng'... qua những hành trình vội vã.
Bước chân già nua nhưng vẫn rụt rè chạm xuống cát, sóng vẫn hồn nhiên đùa giỡ như đứa trẻ. Làn da có lẽ không còn căng mịn như trước nhưng biển vẫn âu yếm như một sự đoàn tụ. Đôi mắt có thể đã mờ nhòe nhưng biển ở ngay trước mặt, biển nằm sâu trong trái tim.
Dù con người khao khát khám phá, họ chỉ thấy biển kết thúc ở chân trời.
Nước mắt trào ra, đột nhiên thấy nước mắn hơn cả nước biển xa xôi!
V.N.K.P
Trước bờ biển
Trước bờ biểnNơi nhà tôi đứng là cách biển khoảng 10 cây số về phía đông. Mỗi khi lòng nặng trĩu, tôi lại trở về với biển. Bạn đồng hành của tôi bao gồm chồng, con, bạn bè và đôi khi là sự lãng du của mình.
Biển nơi tôi sinh sống không phải là điểm đến nổi tiếng. Nó giản dị, hoang sơ giống như tâm hồn của người dân nơi đây.
Như bao bờ biển khác, biển ở đây hứng khởi vào mùa hè và trầm lặng vào mùa đông. Nhưng dù thế nào, tôi vẫn yêu thích nó, trân trọng đến cháy lòng... Vào những đêm tháng 6 oi bức, tôi thích cùng ai đó đi qua những góc cây xanh để đến với biển.
Ở thời điểm đó, bờ biển trở nên sống động. Những quán bar sôi động, những buổi tiệc nhỏ của các nhóm bạn, ngọn lửa trại bật lên với âm nhạc, tiếng hò reo như một lễ hội thu nhỏ... Nhưng tôi thường không bị cuốn hút bởi không khí náo nhiệt đó. Tôi thích tìm một bãi cô độc, chỉ có tiếng sóng, tiếng gió và tiếng cây phi lao rì rào...
Tôi ngồi xuống bên bờ biển, nhìn ra đại dương bát ngát, tìm kiếm trong sâu thẳm một điều gì đó mà chưa thể đặt tên. Trong đêm tối và dưới ánh trăng huyền bí, bề mặt biển loang lên những vùng sáng bạch được sóng đánh rơi lên bãi cát. Tôi nghĩ về những giấc mơ bé xíu của mình và nhận ra rằng, vẻ đẹp đó vẫn đọng lại trong tâm hồn tôi ở một góc sâu nào đó. Và bây giờ, khi tôi đối mặt với sự bao la vô tận, nó trở lại với sự thèm khát và ngọt ngào.
Có những lúc tôi tựa đầu vào người đàn ông của cuộc đời mình, chẳng nói một lời, chỉ im lặng nhìn biển. Trong khoảnh khắc đó, tôi biết mỗi người đang theo đuổi một suy nghĩ riêng. Tôi chìm đắm trong những kỷ niệm. Còn anh ấy, ở đâu đó, có lẽ đang nghĩ về những hình bóng đã qua trong cuộc đời mình. Bởi trước biển, con người thường trở nên mềm mại...
Nhưng tôi còn một nỗi sợ khác. Sợ về những điều không vĩnh viễn. Đôi khi, tôi muốn làm điều gì đó để lưu giữ những khoảnh khắc đẹp và ngọt ngào trong hiện tại. Nhưng sau đó, tôi nhận ra, nó có lẽ rời bỏ tôi lạnh lùng mà không lý do gì. Những lúc đó, tôi lại trở về với biển, biển ôm tôi, hiểu tôi và cảm nhận đau khổ cùng tôi. Biển đáp lại tôi bằng những sóng vỗ êm đềm, cùng với gió mát lành làm tan biến cái oi bức của những đêm hè. Khi ấy, chỉ cần im lặng để tâm hồn tôi trở nên nhẹ nhàng...
Mặt biển và bức tranh chiều hè thay đổi như người phụ nữ thay áo mới. Những quán bar sôi động hơn, mọi người hòa mình trong âm nhạc, cùng nhau lập trại dọc theo bờ biển, vẫy chào với làn nước mát... Biển như trẻ lại với sự sống động của ngày hội. Lúc đó, dù muốn tìm một không gian yên tĩnh cho riêng mình, thậm chí cả tôi cũng thấy khó khăn...
Khi nghĩ về biển, mọi người thường nghĩ đến mùa hè. Nhưng với tôi, biển mùa đông cũng tuyệt vời. Không khí yên bình và êm đềm, cùng với sự lạnh buốt tận cùng, đôi khi là cần thiết để chúng ta đối mặt với sự cô đơn, để nhận ra rằng chỉ mình ta mới lẻ loi như thế nào...
Sau những cơn gió dữ dội, biển dường như cô độc hơn bao giờ hết, chỉ có nó lắng nghe âm thanh tĩnh lặng của vũ trụ mùa đông khi loài người dường như đã biến mất đâu đó, chỉ còn lại màu xám lạnh lùng của trời, của nước, của tiếng sóng vi vu cùng tiếng gió thì thầm qua muôn loài...
Biển là nguồn sống của họ, là nguồn an ủi, yêu thương, bảo vệ và ân ái... Còn tôi, vẫn giữ thói quen trở về với biển. Mỗi khi lòng nặng trĩu. Mỗi khi cần sự bảo vệ.
Đặng Mai Phương
Khi Gặp Biển
Chạm Vào BiểnKhông thuộc miền Trung, nhưng tôi hiểu nỗi đau của người mẹ miền Trung. Đến đây, tôi muốn tìm về với biển, để nơi đây cuốn đi những u sầu. Trước biển, tôi nảy ra ý nghĩ mẹ đang đây, ôm tôi ru vỗ...
Không còn trẻ, nỗi đau mất mẹ khiến tôi như rơi vào một thế giới khác. Bơ vơ. Hụt hẫng. Tôi gọi mẹ trong giấc mơ... Nhưng chỉ thấy giấc mơ ẩm ướt. Đêm ấy, tôi giữa giữa giấc mơ và hiện thực...
Tôi tỉnh giấc khi đêm còn tối, ùa ra biển. Đó, biển mẹ bao la, vĩ đại, hiền hòa. Tôi muốn ngụp lặn, để biển cuốn đi u sầu. Tôi nhìn thấy mẹ ở đây - nhìn tôi, ôm tôi ru vỗ...
Biển, trời lặng yên... tôi chạy ra, muốn được gặp mẹ. Sóng vỗ như gọi tôi chạy nhanh lên! Nhanh lên, con gái!
Mẹ! Tôi thấy mẹ. Là mẹ! Mẹ ngồi đó, trên bờ cát. Lặng lẽ. Đợi chờ. Dáng ngồi như tạc vào mây trời. Năm mươi năm, mẹ vẫn ngóng chờ. Nước mắt mẹ tàn tro. Dáng ngồi mẹ mòn mỏi. Nhưng ánh mắt mẹ vẫn xa xăm...
Mẹ! Mẹ ơi! Tôi vụt tay ra muốn với lấy mẹ. Nhưng có cái gì khiến tim tôi khựng lại.
Không! Đó không phải là mẹ tôi.
Người quay lại: Ta đợi con trai quay về! Nó đi biển năm mươi năm mà chưa trở lại.
Tôi câm lặng. Đứa con mồ côi bối rối. Ôi người mẹ biển! Có lẽ bà tìm đến biển sớm hơn tôi. Không biết từ khi nào...
Nước mắt đã tàn tro. Dáng ngồi đã mòn mỏi. Nhưng mắt mẹ vẫn xa xăm. Năm mươi năm. Trái tim mẹ cuộn sôi như sóng. Cả một vầng hào quang rực lên quanh người mẹ miền Trung ấy.
Mẹ! Đúng là mẹ rồi. Mẹ ơi! Tôi nắm lấy bàn tay guộc gầy của mẹ. Tôi ôm mẹ. Biển, trời vẫn lặng yên... sóng hát. Bài ca bình minh.
Biển rực hồng. Mẹ ngắm biển, ánh mắt xôn xao. Tôi nhìn về mặt trời đang từ từ đội biển nhô lên! Có cái gì đó thức dậy trong tôi...
Chuyến đi ở lại sau lưng, nhưng trong tim tôi, bức phù điêu mẹ lặng yên trên bờ cát vẫn hiện hữu.
Mẹ ơi! Mẹ thầm thì với biển điều gì mà biển khóc, để muôn đời biển mặn môi con?
Và Mặt Trời ơi! Có phải, vì mẹ ngồi đó mà Mặt Trời thức giấc? Có phải, vì mẹ ngồi đó mà Mặt Trời bừng lên rạng rỡ thế kia?
Người mẹ miền Trung! Mẹ biển, mẹ của tôi!
Dương Châu Giang
Biển - Mẹ - Con...
Biển - Mẹ - Con...5. Biển, Vẻ Đẹp Đa Sắc Màu
Tôi không trải qua tuổi thơ ở vùng biển. Những ký ức thơ ấu của tôi là ước mơ được má dẫn tôi đến với biển quê hương, thưởng thức những con cá, con mực, con tôm tươi ngon nhất từ đại dương. Mong ước của má, trong những năm tháng thơ ấu của tôi, luôn là điều xa vời vì khoảng cách xa xôi và điều kiện khó khăn.
Trước khi chạm vào thế giới của biển, tôi chỉ biết đến nó qua những hình minh họa trong sách giáo khoa, những bưu thiếp in hình biển Nha Trang, vịnh Hạ Long... và những bài văn mô tả về biển. Tôi nhớ mãi đoạn văn 'Biển đẹp' mà tôi từng đọc: “Trời xanh thẳm, biển cũng thẳm xanh như dâng cao lên, chắc nịch...” Mọi lần mong mỏi đến biển là một trải nghiệm mới, và từ ngôn ngữ không đủ để diễn đạt. Tôi cảm nhận sóng biển chạm vào chân, vị mặn của biển trong hơi gió, và biển với vẻ mênh mông nhưng lại gần gũi.
Sau cùng, tôi có cơ hội đặt chân đến với biển thực sự. Ở bờ biển Nha Trang, tôi bị cuốn hút bởi tia nắng cuối ngày, đợt sóng xô vào bờ cát, vẻ đẹp mà tôi thấy hơn bất kỳ câu chuyện nào. Biển trở nên sống động hơn, màu sắc hơn bất cứ bài viết nào tôi từng đọc. Những ngày học ở Đà Nẵng, biển là nơi chúng tôi thư giãn, làm mới tinh thần để bước vào một ngày mới.
Bước chân xa hơn, tôi khám phá vẻ đẹp đa dạng của biển. Tận hưởng những ngày hè trên quê biển, cảm nhận sự yên bình của làng chài, và những khoảnh khắc hồi hộp khi con tàu vượt sóng giữa trời bão. Biển không chỉ là nguồn sống mà còn là nhân chứng của nhiều câu chuyện bi thương và anh hùng.
Nay, khi đi lại trở nên thuận tiện hơn, tôi có thể quay trở lại với quê biển của chồng mình, người có tuổi thơ gắn bó với biển. Những câu chuyện của anh, giọt mồ hôi trong những trưa hè nắng chói chang, cái lạnh buốt từ những đêm đông khi đánh bắt tôm mực, là những trải nghiệm gần gũi với hương biển.
Biển cả, với những bí mật của nó, từ sự sống vật dụng cho đến những câu chuyện anh hùng trong chiến tranh, là một phần của quê hương và con người Việt Nam. Mỗi lần đối mặt với biển, tôi cảm nhận sự bé nhỏ và mong manh của con người trước mặt biển rộng lớn, chứa đựng bao điều kỳ diệu và khó lý giải.
Mùa mưa bão, tôi nhìn thấy sự đáng sợ của biển, nhưng cũng nhớ đến những người lính trên biển đảo xa, những anh hùng nằm yên dưới làn sóng. Biển cả, bình yên và mạnh mẽ, là nơi sống của nhiều thế hệ, là nơi bảo tồn những giá trị văn hóa và anh hùng.
Bây giờ, khi có cơ hội trở lại với biển, tôi hòa mình vào vẻ đẹp muôn màu của nó, đầy sức sống và những kí ức thăng trầm. Biển cả quê hương, với tất cả những màu sắc tuyệt vời!
Nguyễn Thị Thúy Ái
Biển vẻ đẹp vô tận
Biển mênh mông huyền bí6. Biển, nguồn cảm hứng bất tận
Bạn có thích biển không? Tại sao bạn yêu biển? Đối với tôi, tình yêu với biển bắt nguồn từ bộ phim 'Cô gái đại dương.' Màn hình tivi đã đưa vẻ đẹp của biển đến trước mắt tôi, và từ đó, biển đã trở thành một phần nhẹ nhàng và thân thuộc trong tâm hồn tôi. Bộ phim này đã gắn bó với tôi suốt tuổi thơ.
Tôi, một cô gái lớn lên ở vùng nông thôn ngoại ô, chưa bao giờ biết đến hương biển. Tuổi thơ của tôi nhìn thấy biển qua màn hình tivi đen trắng, sau đó là tivi màu. Màu xanh của biển làm tôi say đắm. Ngay cả khi tôi lớn lên và đi nhiều nơi, màu xanh của biển vẫn là điều tôi yêu thích nhất. Màu nước biển trong xanh, bờ cát trắng dưới ánh nắng, tạo nên một phong cảnh tuyệt vời không thể diễn đạt bằng từ ngữ. Tôi thật sự rất thích biển.
Khi đến biển, bạn thích làm gì? Tắm biển, ngắm bình minh và hoàng hôn, lướt sóng, đi thuyền... Đối với tôi, điều tuyệt vời nhất là ngắm biển. Tôi thích cảm giác sớm dậy để đi bộ dọc theo bờ biển, thưởng thức mặt trời mọc; hoặc ngồi đó vào buổi tối, nhìn hoàng hôn trên biển với ánh chiều dịu dàng. Tôi thích cảm giác sóng biển đổ về bờ, tạo nên những bọt trắng mịn. Hoặc đôi khi chỉ là ngồi đơn giản trên bờ biển, hòa mình trong hương vị của biển. Mùi biển, gió biển mang đến cho tôi một cảm giác đặc trưng của nó. Xa xa, những chiếc thuyền giữa biển mênh mông.
Buổi tối, tôi thích đi dạo trên bờ biển, cảm giác thật dễ chịu. Tôi, một người thích những trò chơi như đi nhảy sóng. Nhìn những con sóng lao vào bờ, tạo nên những bọt trắng, làm tôi quên hết mệt mỏi hàng ngày và chơi đùa với biển. Nhìn vào bức tranh đêm trên biển xa xăm, tối tăm và bí ẩn như cuộc đời mỗi người chúng ta. Không biết con đường nào đang chờ đợi chúng ta. Chúng ta vẫn đi, và đi, không biết đến đâu, chỉ cần kiên nhẫn với ước mơ và lý tưởng của mình. Nằm trước biển, nhìn đêm bao trùm mặt biển, tôi cảm thấy lòng nặng nề. Nó hoàn toàn trái ngược với vẻ đẹp ban ngày, giống như sâu thẳm tâm hồn tôi. Tự do trên bờ cát, nhìn lên bầu trời, mặt trăng và những vì sao trở nên nhỏ bé và xa vời. Tôi cảm thấy mình chỉ là một sinh vật bé nhỏ giữa thế giới rộng lớn này. Tôi sẽ làm gì trong cuộc sống này? Có quá nhiều điều tôi chưa biết, nhiều nơi tôi muốn đến và nhiều điều tôi muốn làm. Nằm trước biển, tôi cảm thấy tăm tối, chỉ mong tìm được một tia sáng, cho riêng mình, để tin vào ngày mai. Tôi suy nghĩ không rõ, không đầu không cuối trước màn đêm yên bình của biển cả mênh mông.
Ký ức về biển là đắm chìm trong tôi, khi tôi đi biển cùng đồng nghiệp. Ngày làm việc kết thúc, chúng tôi dạo chơi bờ biển, ngắm biển. Buổi tối, chúng tôi nhảy sóng, dạo bộ trên biển cùng nhau. Sau đó, chúng tôi nằm dài trên bờ biển, hát karaoke và ngắm vầng trăng cao vút. Một trải nghiệm tuyệt vời, để lại trong tôi những cảm xúc khó diễn đạt. Khi đó, chúng tôi chỉ thưởng thức những khoảnh khắc ấy mà không lo lắng về ngày mai. Có lẽ đó sẽ là những kỷ niệm không thể tái tạo được. Nhưng tôi hy vọng, một ngày nào đó, chúng tôi có thể trở lại, nằm trên bờ biển và chia sẻ về những kỷ niệm xưa. Đặc biệt, bây giờ khi chúng tôi không còn gặp nhau do cuộc sống, niềm vui ấy trở nên quý giá hơn.
Hôm nay, ngồi trước màn hình máy tính, những ký ức như một dòng sông cuồn cuộn tràn về trong tâm trí tôi. Tôi mong muốn được hít thở không khí biển, cảm giác gió biển và vị mặn của nó. Tất cả vẫn hiện hữu trong ký ức của tôi như một bức tranh đẹp không tì vết. Biển, trong trái tim tôi, vẫn giữ nguyên vẻ đẹp và vị trí quan trọng. Tình yêu với biển trong tôi không bao giờ thay đổi và luôn tràn ngập theo thời gian.
-TTKD-
Biển, tình yêu bền vững
Biển, tình yêu bất tận
Xa xa khơi, những hạt cát và ánh nắng nhấp nhô. Gió vẫn trôi lưng bềnh bồng, đủng đỉnh tấm lòng biển. Đèn biển hiên lên, màu mắt em say, khóe mắt ai cay. Chẳng biết từ bao giờ tôi gọi đó là mắt biển.
Đứng trước biển Diêm Điền, hoàng hôn rơi, đàn chim hòa giọng gọi. Tôi nhìn về phía Hòn Dấu, Đồ Sơn, Hải Phòng, nơi chập chờn ánh sáng hải đăng Hòn Dấu.
Bảy tuổi, những ước mơ nhẹ nhàng, tôi thề sẽ tự mình đến với ngọn hải đăng đó. Ngày ấy, tôi hiểu hải đăng không chỉ để dẫn dắt tàu, mà còn để dẫn dắt trái tim về.
Trở thành sỹ quan hàng hải, tôi hiểu thế giới nhỏ bé, chỉ có những mắt biển, những đèn biển luôn mở rộng, để dẫn dắt con người trở về.
Lầm đường giống như tay cầm la bàn lạc lõng. Chỉ có tiếng gọi từ trái tim, chỉ có ánh sáng của mắt biển mới hướng dẫn đúng đường.
Khám phá biển Bắc chí Nam, từ miền duyên hải Việt Nam đến các eo biển thế giới, mắt biển luôn thao thức. Đẹp, lộng lẫy, cô đơn, giận dữ. Nhưng ở đâu, tôi luôn cảm nhận sự ấm áp lạ kỳ từ mỗi cây đèn.
Mắt biển, ánh sáng ban ngày vật vô tri. Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, cây đèn trở nên gần gũi, như có một linh hồn.
Gần bờ, nhiều ánh sáng ký sinh, dễ mờ mắt thủy thủ. Nhưng chỉ mắt biển mới cứu rỗi linh hồn giữa bờ cảnh.
Mỗi cây đèn biển là một ngọn hải đăng nhỏ, giữ cho tàu thuyền và trái tim lạc lõng trở về. Ánh chớp từ cây đèn là như ánh mắt của người vợ yêu thương, luôn sáng bừng.
Vũng Tàu, nơi mắt biển là đỉnh núi Tao Phùng, lịch sử từ 1862. Nhìn ra thành phố, nhìn xuống biển, Vũng Tàu như cô gái thoáng hiện hình.
Biển, thành phố, mắt cô gái, mắt vợ, mắt tôi đều lên đèn. Trong cuộc sống bộn bề, bạn đã hướng về mắt biển bao giờ chưa?
Khi bạn tưởng mình hướng về mắt biển, thì từ ngàn xưa, mắt biển đã hướng về bạn. Khi tôi đứng từ boong tàu nhìn hải đăng, tôi thấy nơi ấy là vĩ đại. Sự chờ đợi luôn vĩ đại.
Khi bạn ra đi, ánh sáng từ ngôi nhà gọi bạn về. Người vợ, cây đèn biển lớn nhất...
Hồ Huy
Ánh mắt của đại dương
Nhìn chằm chằm biển
8. Hồn biển trong ký ức...
Kí ức tuổi thơ bên bờ biển đối với tôi như một bức tranh sống động, nơi mà mọi góc nhìn đều chứa đựng kỷ niệm hạnh phúc. Khắp nơi là bạn bè, từ cánh buồm nhỏ đến những đám mây trôi bồng bềnh, tiếng sóng xô bờ như làn nhạc êm đềm, và những chiếc cánh chim hải âu vẫy nhẹ giữa không trung hay ánh mắt tò mò của những đứa trẻ dọc bờ biển.
Bên bờ biển, ngày nào cũng là một ngày sinh con nước, theo chu kỳ của tuần trăng. Nước lên như hương thơm, như lời của những ngư phủ già: 'Chim chết vì nhạ, cá chết vì nước'. Nước biển trở nên thơm ngon, là dấu hiệu của việc cá đang tụ tập gần bờ, sẵn sàng cho cuộc đánh bắt. Đó là một món quà biển tặng cho người dân ven biển. Họ biết cách chọn ngày sinh con nước sao cho lưới mạnh, theo chiều dòng êm đềm. Biển sinh con nước nhưng con nước ấy mang theo bao kinh nghiệm sống.
Thời thơ ấu, tôi lớn lên trên cánh võng của cha, những chiếc lưới được cắt từ tấm lưới đầy vẩy cá. Những tăm sóng nhỏ li ti gắn liền với những kỷ niệm, hình ảnh những chiếc sóng biển nhỏ nhưng đã trở thành những vòng sóng lớn lan rộng. Những đêm hè oi bức, chúng tôi rủ nhau xuống bến thuyền, lên những chiếc thuyền với mái rộng như mai rùa, xếp hàng ngủ hai bên. Đầu chúng tôi chụm vào nhau, chân vẫn đạp lên bờ thuyền, mắt nhìn lên bầu trời rộng lớn và hít thở luồng gió biển mát lành. Và chúng tôi thường kể chuyện cổ tích, những câu chuyện về nàng tiên cá, về những con thuồng luồng. Thuyền như một chiếc nôi lớn giữa biển cả...
Lớp học của chúng tôi thường có cửa sổ mở ra nhiều hướng, để đón gió biển. Học vần chữ cái, chúng tôi cùng nghe tiếng gió biển nhẹ nhàng, như những dòng sóng nhỏ. Những hàng dương xanh mướt đâm chồi, cắm rễ sâu xuống đất, giữ cho làng chúng tôi vững chãi. Lá dương khô trở thành những chiếc nệm tròn êm dịu như rơm vàng, nơi chúng tôi thiu thiu giấc ngủ như gà con. Quà của tuổi thơ miền biển thường là cá nướng. Dù đã đi khắp nơi, thưởng thức đủ loại đặc sản, nhưng hương vị của những con cá nướng ấy vẫn in sâu trong ký ức của chúng tôi. Cá nướng là biểu tượng của biển.
Chúng tôi từ nhỏ đã học được tinh thần đồng đội khi nghe tiếng 'hò dô' đẩy thuyền, kéo lưới. Những khúc hát đồng dao, những trò chơi ngoài trời, những câu đố về cá và biển, tất cả đã tạo nên tinh thần gắn kết mạnh mẽ. Trong từng người dân chài, những đứa trẻ luôn giữ một đứa bé khi họ thổi ốc biển để báo tin biển đã sinh con nước. Dù lớn lên, đi xa, nhưng trong tôi, trong họ, vẫn còn câu hát: 'Có một đứa trẻ con hoang dã/ Cứ loăng quăng chạy theo họ suốt đời/ Biển ơi! Biển ơi!'
NGUYỄN NGỌC PHÚ
Ký ức tuổi thơ ở biển...
Ký ức tuổi thơ ở biển...
9. Hồi tưởng về mùa thu ở vùng biển
Những kí ức về mùa Thu ở vùng biển luôn ấm áp trong tâm hồn. Mỗi lần đi xa, tôi luôn nghĩ về sự tinh khôi và man mác của đất trời, với những cơn mưa nhẹ, làn hương của hoa sứ và làn gió biển nhẹ nhàng...
Khám phá Vũng Tàu lúc mới rời trường, tôi bước chân vào một miền đất mới với biển xanh, cát trắng, và những lối mòn dẫn đến những đồi hoa cỏ dại. Thành phố lúc ấy vẫn giữ được vẻ hoang sơ, con đường ven biển yên bình. Những buổi chiều, chúng tôi thích đạp xe dạo, ngồi trên bờ đá nhìn sóng biển, nghe tiếng lá dừa trên bãi Trước và mơ về cuộc sống bình yên...
Một ngày mưa đầu tiên khi tôi làm cư dân của đất biển. Trời đen kịt, mây đen kéo đến và mưa rơi xối xả. Khu vực làm việc của tôi nhận được lượng mưa lớn, nhưng sau mỗi cơn mưa là bức tranh tươi sáng, những tia nắng mặt trời chiếu xuống, biển xanh và bầu trời cao lộng lẫy...
Qua mấy chục năm, thành phố đã thay đổi nhiều. Những đại lộ, những khu nhà hiện đại, nhưng bản xứ vẫn giữ được không gian thoáng đãng. Vũng Tàu vẫn là nơi yên bình với núi non và biển cả. Mỗi mùa Thu, núi phủ đầy màu xanh, đường lên núi như một bức tranh mới mẻ, những hàng cây lau trắng phất phơ, và hoa phượng nở rực rỡ...
Yêu thương Vũng Tàu, yêu biển xanh và cuộc sống bình yên. Mỗi buổi sáng, biển nhẹ nhàng vỗ nhẹ bờ đá. Tôi thích tận hưởng không khí buổi sáng trên bãi biển, đắm chìm trong làn gió mát, cảm nhận những hạt nước trên da, và chờ đón bình minh. Ánh nắng ban mai, tiếng cười của du khách, tạo nên một bức tranh mới, rực rỡ hơn. Thậm chí cả những ngày mưa, biển vẫn giữ được vẻ đẹp của mình...
Yêu Vũng Tàu, yêu những ngọn núi yên bình bên biển. Mỗi lần đạp xe trên con đường ven biển, nghe gió lùa qua hàng dừa, tiếng sóng biển, tôi nhận ra rằng thành phố biển vẫn giữ được vẻ đẹp thoáng đãng và tĩnh lặng. Mùa Thu ở đây vẫn là mùa của những cảm xúc ngọt ngào, theo thời gian.
Nguyễn Minh Nguyệt
Chia sẻ về mùa thu ở vùng biển
Hồi tưởng về mùa thu xứ biểnBình minh đánh thức bờ cát trắng, sóng biển nhè nhẹ ôm lấy bờ. Nắng chiều cuối ngày nhấp nhô trên những đợt sóng, tô điều chỉnh mũ rộng để chắn nắng. Mẹ tôi, ánh mắt ấm áp hạnh phúc, cùng tay nắm chặt giỏ cá tươi ngon đưa cho khách.
Khói hương biển pha lẫn với mùi của rơm cháy, tạo nên hương vị đặc trưng khó quên. Tôi thấy lòng bình yên trước hình ảnh bến thuyền sôi động, nhộn nhịp, là hình ảnh quen thuộc và thân thuộc trong từng kí ức. Những giọt nước mặn từ sóng biển như làn da của quê hương, tôi hít thở mùi biển mỗi khi về đây, và đó là niềm hạnh phúc của tôi.
Mẹ tôi, những đêm sóng vỗ, luồn lách trên con đê, với bộ áo dài trắng như làn sóng biển vỗ, bóng dáng mẹ hòa quyện với thiên nhiên xung quanh. Chiều biển lặng, tôi nhìn thấy tà áo dài trắng như biến thành bức tranh hòa mình vào bức vẽ tự nhiên tuyệt vời nhất.
Ngôi làng quê ven biển, chầm chậm dậy sóng, nơi mẹ tôi chọn làm nơi tỏa sáng, làm nên giấc mơ của tôi. Dù có bao nhiêu thay đổi, những giây phút này vẫn mãi trong tâm trí, tình yêu thương sâu đậm với biển cả và hương vị của quê hương.
Nguyễn Minh
Hồi tưởng về miền biển
Hồi tưởng về miền biển