1. Bài thơ: Tản mạn về Tháng Mười Một - Hoàng Phan
Tản mạn về Tháng Mười Một
Thơ: Hoàng Phan
Gió bấc mang theo hơi lạnh từ phương xa
Bầu trời mây xám che lấp ánh nắng vàng
Hương hoa sữa dường như phai nhạt dần
Tháng Mười Một về, se lạnh và ẩm ướt
Cánh đồng hoa cải lấp lánh như những vì sao
Như giữ lại chút vàng của mùa thu đã qua
Bạn bè vui đùa hớn hở, cùng nhau khoác áo ấm
Tháng Mười Một, ngày trôi qua vội vã
Mặt trời vội ươm hoa quả chín mọng
Đêm mùa đông dài thêm mộng mị, êm đềm
Cánh đồng chờ đợi mưa phù sa để đón nhận
Anh và em, qua bao năm tháng gần kề
Vẫn cảm thấy xao xuyến khi mùa đông về
Nhớ về những đêm lạnh lẽo, ấm áp khi gặp nhau
Hoa tím hương nồng, rực rỡ bên bờ đường
Tháng Mười Một sẽ đi qua mau chóng
Nhưng trong lòng người vẫn mãi hướng về phía trời xuân.
21.11.2018
Hoàng Phan


2. Bài thơ
Lời Chúc Dành Cho Các Thầy Cô
Thơ: Hoàng Hôn
Tháng mười một, đến lạ kỳ và bâng khuâng
Đám trường ngày xưa, lớp học cũ, đã phai mờ xa
Áo dài bay trong nắng, thanh thoát tựa hồn thơ
Thời hoa nở, mơ ước rộng mở như muôn vạn cánh hoa
Tháng mười một, bước chân mạnh mẽ hơn, tự tin hơn
Câu chuyện về việc trồng người, của thầy cô và học trò
Những chuyến đò điều khiển vững vàng, cùng nhau chèo qua dòng nước cuộc sống
Thầy cô dẫn lối cho học trò, và học trò sẽ dẫn lối cho thế hệ kế tiếp
Kính chúc thầy cô luôn tràn đầy sức khỏe
Luôn được hạnh phúc và bình an, những người bạn của tôi ơi
Ngày Nhà Giáo Việt Nam đã đến
Một biển hoa rực rỡ trong ánh mắt của mỗi học trò
Thắp sáng niềm tin và hy vọng không bao giờ tắt
Cho ngày mai của những đứa trẻ bước vào cuộc đời
Họ sẽ tung cánh bay cao, vươn tới những bầu trời xanh biếc
Với tinh thần xây dựng đất nước, muôn nơi, mẹ hiền
Tháng mười một, vang lên những khúc ca êm đềm
Công việc trồng người, âm thầm mà mãi mãi
Bảng giảng từng đêm vẫn lặng lẽ trên bàn, như một nhà thầy âm thầm
Viết tiếp giấc mơ tri thức, những ước mơ luôn nảy nở


3. Bài thơ: NHỚ NHUNG THÁNG MƯỜI MỘT - Hồ Viết Bình
NHỚ NHUNG THÁNG MƯỜI MỘT
Thơ: Hồ Viết Bình
Tháng mười một đến rồi, anh ơi sao im lặng
Giá lạnh mùa Đông đang rình rập ngoài cửa sổ
Những chú chim nhỏ lay lắt bay về tổ
Hoạ mi hát vang vẳng dọc theo bờ sông.
Tháng mười một đến rồi, anh còn nhớ không?
Đường phố quen thuộc đã dần mất đi hương hoa sữa
Gió bấc thổi, sao không tiếc nuối những ngày thu
Tại sao chúng ta lại chưa dám thú nhận.
Tháng mười một, cây cải héo úa đọng sương
Thu vàng rơi phủ kín mối tình của hai ta
Anh đang lặng lẽ, còn em đây vội vã
Bởi cuộc đời sắp qua tháng mười một lạnh lẽo.
Hãy cùng em nhặt những tia nắng vàng
Dệt giấc mơ, xây dựng tổ ấm cho hai ta
Anh biết không, thời gian trôi đi rất nhanh
Mộng đẹp, một cái nhìn đã tan biến.


4. Bài thơ: LỜI HẸN THÁNG MƯỜI MỘT - Hoàng Minh Tuấn
LỜI HẸN THÁNG MƯỜI MỘT
Thơ: Hoàng Minh Tuấn
Nắng ấm dần khi tháng mười một về,
Hàng cây sấu bên sông đang rì rào chờ,
Gió se lạnh thổi từng hơi thở,
Thu qua rồi, đông lại về đây!
Nhớ những ngày trong tiết lạnh se lạnh,
Đường phố trống vắng, hai ta bước đi,
Môi em nồng nàn, vòng tay em êm đềm,
Tháng mười một ơi, ngày ấy bao đắm say!
Bao năm qua tháng mười một đong đầy nhớ,
Nhớ về em, nhớ hình bóng yêu dấu,
Đông về nhớ em, ai hiểu cho anh?
Nhớ mãi không nguôi, chờ mong không dứt!
Tháng mười một, Hà Nội giờ đã vào đông,
Em ở đâu để trái tim anh không lạnh,
Giấc mơ yêu vẫn tìm về trong giấc mơ,
Đông buồn vương vấn, nắng cũng buồn điều gì?
Tạm biệt em, tháng mười một của những năm qua,
Trong gió rét lạnh đậm chất thu, lá vàng rụng,
Ngày chia tay em, anh nhìn em từ xa,
Hẹn gặp lại, hẹn thề về trong mơ yêu thương!
Hoàng hôn buông sáng cho nắng vàng ấm áp chiều,
Anh trao em bao nhiêu yêu thương và nhớ nhung,
Gửi trọn về cho em, để đông không còn lạnh buốt,
Hẹn ngày về, hẹn thề, tháng mười một, anh sẽ trở về!
Hà Nội, 6/11/2018


5. Bài thơ: NGẬM NGÙI THÁNG MƯỜI MỘT - Hoàng Hôn Đỏ
ƯỚC MƠ TRONG THÁNG MƯỜI MỘT
Thơ: Hoàng Hôn Đỏ
Tháng mười một đã về, lòng dạ bồi hồi
Đường phố xoay chuyển, gió thu đưa mùa sang
Màu lá úa tàn, gió lạnh một thoáng
Người kia vẫn cầm nhành vàng chờ nắng vàng.
Chợt nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào
Muốn quên đi, nhưng cũng muốn nhớ mãi
Trái tim đâu đâu cất giấu âm vang
Bước trên phố, kỳ quái, làm thơ về đêm.
Tháng mười một, hoa cải vàng rực rỡ
Có phải là lời thương đợi chờ trọn vẹn
Những sóng cả trong lòng, nhẹ nhàng lăn
Hòa vào tiếng thơ, mơ mộng trôi bềnh bồng.
Nắng ấm làm tan chảy băng giá mùa đông
Hay là gió kia thổi đi nỗi buồn
Lòng chỉ e sợ mảnh thơ tan vỡ
Khi xuân về, đôi mắt sáng rạng lệ rơi.
Tháng mười một, ở xa, liệu có hiểu
Tâm tư dạ trở gió... sang mùa.
HHĐ


6. Bài thơ: NHỚ NHUNG THÁNG MƯỜI MỘT - Phan Thị Tuyết Vân
NHỚ NHUNG THÁNG MƯỜI MỘT.
Thơ: Phan Thị Tuyết Vân
Tháng mười một, Đông êm đềm dạo phố.
Chạm nhẹ lên những vệt phong đã rơi.
Gió lạnh hòa vào lòng, lạnh buốt tim.
Liễu rủ nhau lặng lẽ trong ngõ vắng.
Tháng mười một, nốt nhạc ru trầm lặng.
Dương cầm vang vọng mãi trong đêm tĩnh.
Mảnh trăng non lung linh rung bên thềm.
Như muốn chạm nhẹ vào môi ấm áp.
Tháng mười một, nắng vàng rơi rớt.
Phố vang lên bất chợt gọi tên ai.
Trong ký ức hiện lên hình bóng nồng.
Hình ảnh sâu đậm khắc trong tim nhớ.
Tháng mười một, lòng bâng khuâng trăn trở.
Dấu yêu xưa vẫn lưu luyến như ngày.
Gió mùa đông thổi nhẹ nhàng ngày xưa.
Nhớ mãi lời thề trao cỏi môi ấm.
Tháng mười một, bước chân lạc lõng bước.
Dạ tình chia, trên con đường tìm nhau...!!!
Giọt Mưa Thu
HN 2/11/2018


7. Bài thơ: LẶNG LẼ THÁNG MƯỜI MỘT - Phan Thu Hà
LẶNG LẼ THÁNG MƯỜI MỘT
Thơ: Phan Thu Hà
Tháng mười một dịu dàng như làn sương
Khẽ vuốt tóc cỏ mềm ấm trời mây
Trong tiếng gió nhẹ, lòng nhẹ nhàng lảng
Ngọt ngào mùa thu rơi vào đêm dài.
Tháng mười một, thời gian trôi êm đềm
Nắng vàng rợp trải trên cành cây lau
Những kỷ niệm êm đềm dịu dàng mềm
Trong trái tim, dần dần hoá thành thơ.
Tháng mười một, những ngày như thơ mộng
Mang bao điều bất ngờ, hạnh phúc nhỏ
Những cơn mưa nhẹ làm lòng thêm bồi
Thơ mình giữa bước chân ngày tháng tươi.
Tháng mười một, dịu dàng làm tim anh
Trái tim nhỏ bé trong bộn bề cuộc sống
Lẻ loi đêm dài, trăng soi nhẹ nhàng
Nguyện ước mong manh trong hạnh phúc nhỏ.
Tháng mười một, giọt sương long lanh rơi
Khe khẽ êm đềm, lòng anh nồng nàn
Về bên em, dịu dàng như làn mây
Lẻ loi giữa dòng đời mộng mơ bên anh.
Phan Thu Hà


8. Bài thơ: NHỚ CÔ TRONG THÁNG MƯỜI MỘT - Nguyễn Thị Khánh Hà
THÁNG MƯỜI MỘT NHỚ CÔ
Thơ: Nguyễn Thị Khánh Hà
Bao tháng mười một đã trôi qua rồi cô nhỉ
Nhưng trong lòng em vẫn còn đầy nỗi nhớ
Lời dạy của cô vẫn vang mãi như những lời nhắc nhở
Đó là động lực để em bước vào cuộc sống
Dù bây giờ chúng em đã đi khắp nơi
Nhưng không bao giờ quên được những lời dạy của cô
Dù cuộc sống có như con thuyền lênh đênh giữa biển cả
Sự dạy dỗ của cô đã ghi sâu trong trái tim chúng em từ những năm tháng xưa
Đó ngọt ngào như những bài ca êm đềm trên thuyền
Mẹ từng ru em bằng những bài hát ấy khi em còn nhỏ
Cô giống như người lái thuyền điềm tĩnh
Đưa con thuyền qua những cơn sóng dữ dội
Cho chúng em được sống trong hạnh phúc, trong sự an lành mãi mãi
Dòng thời gian đã làm tóc cô phai màu
Nhưng như mẹ cha, cô vẫn kiên định bên chúng em, vượt qua mưa gió, nắng gió
Và nhờ có cô, chúng em mới có được thành quả như hôm nay
Tháng mười một trở về, nhắc nhở em mỗi ngày
Công ơn ấy...
Em sẽ mãi ghi trong tâm trí.


9. Bài thơ: TÌNH THƠ THÁNG MƯỜI MỘT - Dạ Quỳnh
TÌNH THƠ THÁNG MƯỜI MỘT
Thơ: Dạ Quỳnh
Tháng mười một chợt trở về, anh ơi
Hòa mình trong sắc nắng sớm, mưa chiều rất mênh mang
Áo len ấm, khăn quàng tay, sưởi ấm bên cạnh
Trong chợt đông, đào hoa nở giữa phố thị
Tháng mười một đến, anh có lạnh không?
Áo len, khăn quàng, bước chân trên con đường mênh mông
Lãng đãng tâm hồn, nhớ về em dịu dàng
Một chút lạnh lùng, một chút chơi vơi
Tháng mười một, trời đất khép mình trong làn sương
Thơ tình ngập tràn, vẫn chưa gởi đi
Anh giả vờ lãnh đạm, em tức giận bảo đi đi đừng chờ đợi
Một câu chuyện tình... vẫn cứ ngẩn ngơ
Dạ Quỳnh


10. Bài thơ: THÁNG 11 CHO EM - Đỗ Hương
THÁNG 11 CHO EM
Thơ: Đỗ Hương
Ánh nắng vàng phơi phới
Nhè nhẹ làn tóc dài em
Môi ấm đào lúa chín mọng
Thềm hôn mềm, sóng say mê.
Chờ anh đến trong tháng 11
Chờ cho riêng em mà thôi
Trời đất cùng đến đông
Làm ngọt lạnh, môi hôn rồi...
18/11/2018
SunNy Do


11. Bài thơ: THÁNG 11 ẤM ÁP - Trương Túy Anh
THÁNG 11 BÊN NHAU
Thơ: Trương Túy Anh
Tháng 11, hoa cúc nở trắng muốt,
Thu muôn màu lưu luyến chưa đi.
Cải vàng rực rỡ triền đê dài,
Thu ơi, giữ mãi khúc dạo đầu.
Gió mùa bấc cuốn lá đỏ bay,
Xào xạc lá rụng, cây trơ trọi.
Anh đưa em đi, cô đơn mịt mờ,
Mắt mỏi trông chờ, níu bước chân.
Gió se lạnh, anh kề em bên mũi đất,
Tháng 11 sang, gió lạnh đánh vần.
Tóc em bay, mơn man dưới lùm tre,
Anh kể chuyện xưa, nắng ấm lòng.
Bên sông trắng, bông so đũa nở thơm,
Anh chở xuồng, hái sớm tận giấc mơ.
Theo dòng nước về, câu cá rô,
Canh chua so đũa, thịt béo ngon.
Nồi cơm bốc hơi, bếp lửa rực rỡ,
Tiếng cuốc kêu, 'cuốc cuốc' ngoài hiên.
Bóng hai đứa in trên vách nhà,
Tháng 11 ấm áp, hạnh phúc bên nhau.
Tháng 11 này, ta ngọt ngào thủ thỉ,
Ngắm cúc trắng, so đũa rực rỡ.
Tim đập nhịp, hòa mình vào gió,
Mùa Đông này, yêu thương trọn vẹn.


TIẾNG THƠ THÁNG 11
Thơ: Trịnh Thanh Hằng
Nhớ những ngày đông ấm áp kia,
Bên nhau, hồn say, lời ngọt lịm.
Nhạc chim hòa, gió ru êm đềm,
Hoài niệm ngọt ngào vẹn nguyên trong tim.
Bước đông về, đâu rồi tiếng chim?
Hòa mình giữa bao biển khơi xa,
Vòng tay âu yếm hướng phương nào,
Yêu thương dâng trào giữa trời đất này.
Mây tím bay, mơ màng giữa trời,
Trôi lững lờ, không về nơi đâu.
Hoa cải vàng rực sắc mênh mông,
Tháng 11 đem lại hương vị tê lòng.
Có ai biết, xa xôi phương trời,
Chờ đợi một cánh thiên di nhỏ?
Những giấc mơ đẹp, say đắm bao người,
Kí ức thắm thiết vẫn mãi không phai.
Tháng mười một, có còn trong tim?
Bên nhà thờ, cõi lòng trìu mến,
Dấu chân xưa còn đâu dấu hiện?
Những ngày xưa nay đã trở thành dĩ vãng.
Một ngày mai, ánh sáng rực vàng,
Anh trở về, tan đông giá rét.
Hồng thắm lại, nụ cười tươi đẹp,
Quên đi lạnh giá, tháng 11 êm đềm.
THÁNG MƯỜI MỘT HOÀI NIỆM
Thơ: Trịnh Thanh Hằng
Anh còn nhớ những ngày đông năm ấy
Mình bên nhau bao say đắm nồng nàn
Tiếng tơ lòng cùng lời nói chứa chan
Trong khoảnh khắc đã trở thành hoài niệm
Lập đông rồi còn đâu chim chiền chiện
Bay giữa trời ngân khúc hát tình ca
Vòng tay nào hoang hoải phía trời xa
Cho yêu dấu rơi xuống miền quên lãng
Áng mây tím cũng vật vờ bảng lảng
Trôi bồng bềnh chẳng cập bến không gian
Hoa cải kia vẫn cứ nở rực vàng
Đem đông đến cho lòng ai tê tái
Có biết chăng nơi phương trời xa ngái
Khắc khoải chờ một cánh mỏng thiên di
Những nồng say hỏi còn lại được gì
Ta giở áo gói vô miền kí ức
Tháng mười một có còn trong tiềm thức
Bên thánh đường ai sắp đón Nô en
Lê gót buồn tìm lại dấu chân quen
Người xưa ấy nay đã thành dĩ vãng
Rồi một mai ngày rực vàng ánh sáng
Anh sẽ về xua băng giá tàn đông
Cho mê say thắm lại những nụ hồng
Bao nồng ấm quên mùa đông lạnh lẽo.
Thơ Trịnh Thanh Hằng


