1. Bài viết cảm nhận về bà nội số 4
Nếu có ai hỏi tôi: “Ai là người trong gia đình mà tôi yêu quý nhất?”, câu trả lời sẽ là “Bà nội”. Bà luôn hiền từ và dành cho tôi tình yêu thương vô bờ.
Bà tôi lớn lên trong một gia đình đông con, trải qua nhiều khó khăn và bệnh tật. Bà có mái tóc bạc và dáng đi khập khiễng, trông già hơn so với bạn bè cùng tuổi. Bố tôi thường kể về bà như một người chăm chỉ và hiền từ, vượt qua bao vất vả để nuôi bố tôi trưởng thành. Giờ đây, bà tìm niềm vui trong việc chăm sóc cháu nội.
Bà thường xuyên giúp đỡ người khác, đặc biệt là những hoàn cảnh khó khăn. Khi thấy người nghèo khổ, bà luôn sẵn sàng giúp đỡ, từ vật chất đến tinh thần như trò chuyện và chia sẻ với họ. Tôi rất cảm phục tấm lòng nhân hậu của bà. Bà còn yêu thiên nhiên, đặc biệt là các loại hoa. Hiên nhà luôn được trang trí bằng những chậu hoa rực rỡ và thơm ngát.
Mặc dù bà đôi khi nghiêm khắc, bà luôn nhắc nhở tôi học hành chăm chỉ và làm bài tập về nhà. Có những lần tôi về muộn, bà không chỉ nhắc nhở mà còn yêu cầu tôi viết bản kiểm điểm. Bà không bao giờ quát mắng mà chỉ nhẹ nhàng chỉ ra lỗi sai và dặn dò không tái phạm. Tuổi thơ của tôi gắn bó với bà, và sự chăm sóc của bà là nguồn hạnh phúc lớn lao.
Khi có thời gian, tôi thường giúp bà làm việc nhà như dọn dẹp và rửa bát. Buổi tối, hai bà cháu cùng nhau xem phim. Bà có ảnh hưởng sâu rộng đến tôi, bà dạy tôi nhiều điều quý giá trong cuộc sống.
Với tình yêu và lòng kính trọng bà, tôi luôn nỗ lực học tập và rèn luyện đạo đức. Đó là cách tôi đền đáp lòng hiếu thảo một cách thực tế nhất. Dù sau này bà không còn đồng hành cùng tôi trên con đường phía trước, bà mãi mãi là người tôi yêu quý và là động lực giúp tôi cố gắng trong cuộc sống.

2. Bài viết cảm nhận về bà nội số 5
Gia đình luôn đóng vai trò quan trọng trong mỗi người, và với em cũng không phải là ngoại lệ. Người em yêu quý nhất trong gia đình chính là bà nội của em.
Bà đã gần bảy mươi tuổi nhưng vẫn giữ được sự minh mẫn đáng ngưỡng mộ. Bà có dáng người nhỏ nhắn và lưng đã bị còng xuống, dấu ấn của một đời vất vả. Bao năm tháng bà đã chăm chỉ làm việc để lo cho gia đình. Dù khuôn mặt đã hằn sâu dấu vết thời gian, mái tóc bạc trắng, nhưng bà vẫn toát lên vẻ tươi sáng. Đôi mắt bà đã mờ đục nhưng ánh nhìn trìu mến vẫn không phai nhòa, mang đến cho em một bầu trời yêu thương. Trong mắt em, bà vẫn đẹp như những bà tiên trong truyện cổ tích.
Em đặc biệt yêu thích đôi bàn tay bà. Dù bàn tay đã nhăn nheo nhưng luôn ấm áp. Những bàn tay đã chăm sóc cả gia đình. Em thường ngồi bên bà, nghe bà kể chuyện, rồi nắm tay bà áp vào gò má của mình. Hơi ấm từ bàn tay bà như tiếp thêm sức sống và sưởi ấm tâm hồn em. Dù cuộc sống đầy khó khăn, bà vẫn giữ được sức khỏe và sự minh mẫn. Bà tập thể dục buổi sáng đều đặn và kể cho em những câu chuyện xưa, giúp em hiểu hơn về những khó khăn của nhân dân trong thời chiến. Tối đến, em ngủ cùng bà, rúc đầu vào cánh tay bà và nghe bà kể chuyện cổ tích.
Thời gian trôi qua, em trưởng thành và bà ngày càng già đi. Nhiều đêm đông, em tỉnh dậy thấy bà gầy gò đang tỉ mẩn đan áo ấm cho em. Tình yêu của bà không thể diễn tả bằng lời. Em càng thêm thương bà hơn.
Với công việc bận rộn của bố mẹ, em hầu như chỉ có bà nội chăm sóc từ nhỏ. Em lớn lên nhờ sự chăm sóc ân cần của bà, với những cái ôm động viên và xoa đầu khích lệ. Bà dạy em yêu thương và chia sẻ với mọi người. Nhờ bà, em đã nỗ lực học tập để trở thành người có ích cho xã hội.
Dù thời gian trôi nhanh, bà nội vẫn là người thân thiết nhất với em. Em hy vọng bà sẽ luôn khỏe mạnh và sống cùng em lâu hơn nữa. Từ tận đáy lòng, em gửi lời yêu thương đến bà của mình.

3. Bài viết cảm nhận về bà nội số 6
Gia đình là một điểm tựa quan trọng trong cuộc sống, và bà nội là người em yêu thương nhất trong gia đình.
Bà năm nay đã bảy mươi ba tuổi, có dáng người nhỏ nhắn và lưng đã còng xuống sau bao năm tháng vất vả. Khuôn mặt bà phúc hậu với mái tóc bạc trắng và làn da in dấu thời gian. Đôi mắt bà dù đã mờ đục nhưng ánh nhìn trìu mến vẫn không phai. Đôi bàn tay nhăn nheo, đầy vết chai là kết quả của nhiều năm chăm sóc gia đình. Em thường nắm tay bà để cảm nhận hơi ấm như một nguồn sức mạnh sưởi ấm tâm hồn em. Mặc dù cuộc sống khó khăn, sức khỏe và sự minh mẫn của bà vẫn được giữ gìn.
Ông nội mất sớm, bà đã sống cùng gia đình em từ lâu. Khi bố mẹ bận rộn, bà là người chăm sóc em. Bà kể cho em nhiều câu chuyện bổ ích và giúp em hiểu rõ hơn về những khó khăn trong quá khứ. Bà cũng dạy em yêu thương và chia sẻ với mọi người, và sự động viên của bà đã giúp em nỗ lực học tập để trở thành người có ích cho xã hội.
Có nhiều kỉ niệm về bà, nhưng em nhớ nhất là ngày đầu tiên đi học. Bà là người đưa em đến trường và động viên em vào lớp, giúp em vượt qua sự lo lắng. Dù bà đã không còn nữa, những kỉ niệm về bà vẫn là điều em trân trọng và em sẽ cố gắng học tập thật tốt như bà mong muốn.

4. Bài viết cảm nhận về bà nội số 7
Trong gia đình em, mọi người đều quan tâm và yêu thương lẫn nhau, nhưng bà nội là người em yêu quý nhất.
Bà năm nay bảy mươi tuổi, vẫn giữ được sức khỏe và sự minh mẫn đáng ngưỡng mộ. Dáng người bà nhỏ nhắn, lưng còng xuống vì những năm tháng vất vả. Khuôn mặt bà phúc hậu, mái tóc bạc dài được buộc gọn gàng. Làn da in hằn dấu vết thời gian nhưng vẫn rạng rỡ. Đôi mắt bà đã mờ đục nhưng ánh nhìn vẫn chan chứa yêu thương. Bà nội em giống như những bà tiên trong truyện cổ tích - hiền từ và nhân hậu.
Kỉ niệm về bà luôn khiến em trân trọng. Khi còn bé, em nằm cạnh bà nghe bà kể chuyện. Giọng nói ấm áp của bà đã ru em vào giấc ngủ. Bà chăm sóc em từng bữa ăn khi bố mẹ vắng nhà và luôn dành phần cho em trong mỗi món quà bánh. Dù tuổi cao, bà vẫn chăm tập thể dục và nhớ rất rõ những câu chuyện xưa.
Bà cũng là người dạy em những bài học bổ ích, từ sự chăm sóc ân cần, những cái ôm động viên đến việc dạy em yêu thương và chia sẻ. Bà dạy em sống tự lập và giúp em cố gắng học tập để trở thành người có ích cho xã hội. Em mong bà luôn khỏe mạnh để gắn bó với em lâu dài. Tình yêu dành cho bà là động lực để em cố gắng trong cuộc sống và làm bà tự hào.

5. Bài viết cảm nhận về bà nội số 8
Bà nội là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho tất cả các thành viên trong gia đình, vì thế em luôn yêu quý và kính trọng bà rất nhiều.
Bà năm nay đã bảy mươi hai tuổi nhưng vẫn rất minh mẫn và khỏe mạnh. Dáng người bà nhỏ nhắn, lưng đã còng xuống do những năm tháng vất vả kiếm sống. Khuôn mặt bà hiền từ, mái tóc đã bạc trắng và làn da mang dấu vết thời gian nhưng vẫn rạng rỡ. Đôi mắt bà dù đã mờ đục vẫn luôn ánh lên sự trìu mến. Trong mắt em, bà vẫn đẹp như những nhân vật bà tiên trong truyện cổ tích.
Em đặc biệt yêu thích đôi bàn tay ấm áp của bà. Dù làn da đã nhăn nheo, đôi bàn tay nhỏ bé của bà vẫn gợi lên sự chăm sóc tận tụy suốt cả đời. Hơi ấm từ bàn tay bà như một nguồn sức sống ấm áp sưởi ấm tâm hồn em. Mỗi khi về quê, em luôn quấn quýt bên bà, thích nằm trên võng nghe bà kể những câu chuyện cổ tích mà em đã thuộc lòng nhưng vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi được nghe bà kể lại.
Bà là người đã chăm sóc em từ khi em còn rất nhỏ. Những bài hát ru của bà đã in sâu vào tâm trí em. Đến bây giờ, bà vẫn tiếp tục dạy dỗ em những bài học quý giá. Nhờ sự hướng dẫn và động viên của bà, em ngày càng trưởng thành hơn. Em mong bà sẽ luôn khỏe mạnh để có thể sống mãi bên cạnh con cháu.
Bà nội là một trong những người phụ nữ tuyệt vời nhất trong đời em. Em dành cho bà sự kính trọng và tình yêu thương vô bờ bến, không gì có thể thay đổi được điều đó.

6. Bài viết cảm nhận về bà nội số 9
Nếu ai hỏi tôi về người tôi yêu thương nhất, câu trả lời của tôi chính là bà nội.
Bà tôi là người đầy nhân hậu và hiền từ, nhưng cuộc đời bà luôn đầy rẫy khó khăn và bệnh tật. Tôi yêu thương bà vô cùng! Tôi yêu cả mái tóc xoăn đã điểm bạc của bà, yêu dáng đi chậm chạp và khập khiễng của bà. Dù đã bảy mươi tuổi, bà trông có vẻ già hơn so với những người cùng tuổi.
Tôi nghe bố kể nhiều về bà - một người chăm chỉ và chất phác. Bà đã tần tảo nuôi hai người con trai khôn lớn trong khi ông tôi đi bộ đội. Khi bố tôi có con, bà lại vất vả trông cháu nhưng vẫn coi đó là niềm vui. Khi sức khỏe còn tốt, bà làm lao công tại một cơ quan nhỏ để kiếm thêm tiền giúp đỡ gia đình. Bà thường mua những món quà nhỏ nhưng đầy ý nghĩa như đồng hồ báo thức hay kẹo, bánh cho anh em tôi. Từ những việc nhỏ nhặt ấy, tôi hiểu bà yêu thương chúng tôi đến nhường nào!
Bà cũng thường giúp đỡ người khác. Khi ra chợ, nếu thấy người ăn xin, bà không bao giờ lờ đi mà luôn rút tiền trong ví để giúp đỡ họ. Tôi thật sự cảm phục lòng nhân ái và trái tim rộng mở của bà đối với mọi người! Bà cũng rất yêu thiên nhiên, khu vực trước nhà bà luôn đầy những chậu hoa nhài và cây ớt xanh vàng. Bà từng nói: 'Thiên nhiên giúp tâm hồn ta trong sáng hơn và tinh thần ta thoải mái hơn.'
Mỗi lần về thăm bà, tôi thường ngả đầu vào vai bà và tâm sự mọi chuyện. Có khi tôi ôm bà khóc, bà xoa đầu tôi an ủi. Những lúc đó, tôi cảm thấy như bà truyền hơi ấm tinh thần cho tôi, giúp tôi thêm nghị lực vượt qua khó khăn. Nhưng rồi tin sét đánh đến gia đình chúng tôi: bà bị ung thư giai đoạn cuối và không thể chữa khỏi. Sao ông trời lại bất công đến thế với bà?
Mỗi lần đến thăm, tôi thấy bà luôn mỉm cười, nhưng trong lòng tôi lo lắng vì nụ cười đó che giấu nỗi đau thể xác mà bà đang phải chịu đựng. Bà vẫn cố gắng tỏ ra lạc quan để tôi đỡ buồn. Tôi biết bà đã chịu đựng cơn đau suốt nhiều tháng. Mỗi khi thấy bà đau đớn, tôi chỉ biết xoa bóp và khóc như một đứa trẻ. Giá như tôi có thể làm gì hơn để giúp bà giảm bớt đau đớn!
Vào ngày Giáng sinh hai năm trước, bà đã ra đi mãi mãi. Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận sự mất mát, làm tim tôi cảm thấy trống trải. Sự mất mát khi phải xa người mình yêu thương thật to lớn. Bà ơi, sao bà lại bỏ cháu mà đi? Giờ mỗi khi nhớ về bà, cổ họng tôi nghẹn lại và mắt tôi cay xè. Bà đã dạy cháu bài học quý giá: hãy trân trọng từng khoảnh khắc bên người mình yêu thương.
Cháu muốn nói hàng ngàn lần rằng: Cháu yêu bà! Hình ảnh bà sẽ mãi mãi ở trong tim cháu.

7. Bài viết cảm nhận về bà nội số 10
Trong gia đình em, bà nội là người mà em yêu quý nhất. Từ khi còn nhỏ, bà đã chăm sóc và dạy dỗ em, tạo cho em một môi trường đầy ắp tình thương. Bà có ảnh hưởng sâu sắc đến em, dạy em nhiều điều tốt đẹp và truyền cảm hứng về các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.
Bà đã gần 70 tuổi, tóc bà đã bạc trắng, lưng hơi còng, làn da nhăn nheo và có nhiều đồi mồi. Dù vậy, bà vẫn giữ được vẻ đẹp lão và nụ cười hiền hậu. Người dân trong làng kể rằng, thuở trẻ bà đẹp nhất làng và hát chèo rất hay, khiến bao chàng trai si mê, trong đó có cả ông nội của em. Tuy nhiên, bà chỉ yêu một người duy nhất, đó là ông nội.
Ông nội tham gia kháng chiến và hy sinh anh dũng. Bà một mình gánh vác mọi việc, thức khuya dậy sớm, làm việc chăm chỉ từ sáng sớm đến tối muộn. Bà làm đậu, bán ngoài chợ, cày cấy ngoài đồng, chăm sóc lũ tằm và mò cua bắt ốc để nuôi bốn người con. Bà vất vả là vậy vì một người phụ nữ nhỏ bé phải chịu đựng để nuôi sống gia đình.
Dù gian khổ, bà không bao giờ để các con thất học. Bà có tư tưởng tiến bộ so với thời đại, nhờ đó mà bố mẹ em và các bác, các cô đều được học hành tử tế và có công việc ổn định. Tất cả là nhờ sự hy sinh và tình yêu thương của bà. Bà cũng rất thích nấu ăn, thường xuyên chuẩn bị những món ăn ngon và bổ dưỡng cho em.
Khi còn nhỏ, do bố mẹ bận công việc, em hầu như luôn ở bên bà. Bà đã thay ba mẹ chăm sóc em, kể chuyện cổ tích mỗi tối trước khi đi ngủ, gọi em dậy đi học vào buổi sáng và chuẩn bị bữa sáng ngon lành. Suốt những năm học lớp 1 và lớp 2, bà đều đón đưa em đi học dù trời nắng hay mưa. Mỗi khi em ốm, bà chăm sóc em tận tình, từ từng miếng cháo đến ngụm nước. Dù sau này em phải chuyển chỗ ở, em vẫn thường yêu cầu bố mẹ đón bà lên chơi, bà mang theo nhiều quà quê và được hàng xóm yêu quý.
Bà luôn dạy dỗ em những điều đúng đắn, khuyên em sống tốt và ghi nhớ công ơn cha mẹ và thầy cô. Em yêu bà rất nhiều, bà là báu vật quý giá nhất trong cuộc đời em. Em mong bà luôn khỏe mạnh và sống lâu với em. Em luôn nhớ về bà và mong đến ngày Tết hay kỳ nghỉ hè để được về thăm bà.
Nhờ nghe mọi người kể về bà, em càng hiểu và cảm kích sự hy sinh của bà. Hình ảnh bà luôn khiến em xúc động và ấm lòng. Em hứa sẽ sống ngoan ngoãn, học giỏi để làm bà vui lòng và ước bà mãi sống vui vẻ, khỏe mạnh bên em. Em yêu bà rất nhiều.

8. Bài viết cảm nhận về bà nội số 11
Trong gia đình em, bà nội là người em yêu quý và kính trọng nhất. Bà luôn gần gũi và chăm sóc em từ thuở nhỏ, với những câu ru êm dịu mà đến giờ em vẫn nhớ mãi.
Bà đã bảy mươi tuổi, tóc bà bạc trắng như cước, chỉ còn lấm tấm vài sợi đen giữa lớp tóc trắng. Tóc bà rụng nhiều và mỗi lần chải đầu, cả đám tóc rụng xuống nền nhà. Bà thường vo tròn tóc rụng và nhét vào kẽ lá chuối, dù em không biết lý do. Da bà nhăn nheo, mềm nhũn như lớp mỡ, nhưng vẫn giữ được sự hồng hào mặc dù có nhiều vết đồi mồi. Khi bà cười, da quanh mắt co lại, làm bà trông đáng yêu như trẻ con. Em chỉ muốn véo má bà và vuốt mái tóc trắng bồng bềnh của bà.
Lưng bà đã còng theo năm tháng do những năm tháng làm việc vất vả để nuôi sáu người con, trong đó có bố em. Dù lưng còng, bà vẫn hoạt bát, không chịu ngồi yên. Bà không quen với sự nhàn rỗi, luôn tìm việc để làm như quét nhà hay băm rau lợn. Em đề nghị làm thay bà nhưng bà không đồng ý, bắt em vào bàn học. Mặc dù tuổi cao, sức khỏe của bà vẫn rất tốt, điều đó làm em rất vui.
Nhớ lại ngày bé, khi mẹ đi làm, em hầu như chỉ ở bên bà nội. Bà chăm sóc em, ru em ngủ và chơi đùa với em. Mỗi khi em khó ngủ, chỉ cần bà cất tiếng ru là em dễ dàng chìm vào giấc ngủ. Em còn nhớ những bài ru bà hát:
“Con cò đi ăn đêm
Đậu phải cạnh mềm lộn cổ xuống ao
Ông ơi ông vớt tôi nao
Toi có lòng nào ông hãy xáo măng”
Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, đưa em vào giấc ngủ và đôi khi trong mơ, em mỉm cười. Bà kể cho em về cuộc sống ngày xưa, thời đó đói kém, cơm không đủ ăn và bà phải nuôi lợn, gà và chăm cháu. Bà và bố mẹ em không ăn no để nhường cơm cho các cháu. Nghe bà kể, em càng thêm yêu quý và biết ơn bà.
Dù lớn rồi, bà vẫn chăm sóc em như một đứa trẻ. Bà nấu những món em thích, mỗi lần đi chợ bà đều mua bánh, kẹo cho em. Bố mẹ em bận rộn với công việc, còn bà là người gần gũi nhất với em. Sau mỗi ngày học, bà hỏi em về lớp học và lo lắng cho em từng chút một. Khi em bị ốm, bà lo lắng, hái lá xông hơi và đánh cảm cho em, tin tưởng vào các bài thuốc dân gian. Em luôn tin lời bà và nghe theo mọi điều bà dặn.
Mặc dù tuổi cao sức yếu, bà vẫn quan tâm tới con cháu. Em mong bà luôn khỏe mạnh và minh mẫn để sống lâu bên gia đình. Em muốn được ở cùng bà, khoe những điểm mười đỏ chót và thấy bà luôn vui vẻ bên cạnh con cháu. Em yêu và biết ơn bà rất nhiều!

9. Bài viết cảm nhận về bà nội số 12
Mỗi khi trời trở lạnh, bà nội tôi lại cảm thấy đau nhức. Giống như những lần ở quê trước đây, tôi lại ngồi bên cạnh bà, vừa trò chuyện vừa xoa bóp chân cho bà. Thỉnh thoảng, bà mở mắt nhìn tôi với nụ cười hiền hậu.
Khi tôi năm tuổi, theo yêu cầu của bố, tôi đã chuyển từ thành phố về quê sống cùng bà nội. Bố nói rằng bà sống một mình ở quê rất buồn, không có ai trò chuyện lúc rảnh rỗi. Vì vậy, tôi đã chuyển hẳn về sống ở quê với bà. Căn nhà nhỏ giờ có thêm hai bà cháu. Mỗi khi đi chợ xa, bà thường gửi tôi sang nhà hàng xóm. Dù tôi là con gái nhưng lại nghịch ngợm như con trai, mỗi lần về từ những buổi chơi đùa cùng bạn bè, bà lại phải lôi tôi đi tắm. Tôi ghét tắm nên cảm thấy như mình đang hành bà. Khi rảnh rỗi, bà thường kể cho tôi những câu chuyện cổ tích như cô Tấm hiền lành, Thạch Sanh dũng cảm, và thằng Lý Thông ác độc. Sau mỗi câu chuyện, bà luôn khuyên tôi phải chăm chỉ, hiền lành và tốt bụng để được mọi người yêu mến.
Trong thời gian ở quê, bà thường nhờ một người hàng xóm dạy chữ cho tôi. Buổi tối, tôi thường sợ ma và trốn học bài để đi ngủ sớm. Bà kiên nhẫn thắp đèn ngồi cùng tôi, nói rằng việc luyện viết chữ cũng là rèn luyện nhân cách. Nhờ đó, chữ viết của tôi không xấu như trước đây, và quan trọng hơn, nhân cách của tôi cũng được hình thành.
Năm đó, mẹ tôi sinh thêm em bé. Khi em cứng cáp, bố trở về quê thăm bà. Bố ở lại vài ngày để sửa hàng rào và lợp lại mái ngói cho bà. Khi chuẩn bị về thành phố, bố bảo tôi lên đó vài ngày để giúp mẹ chăm sóc em khi bố đi công tác. Tôi không muốn rời xa bà, nhưng bà khuyên tôi lên trên đó với mẹ ít ngày rồi sẽ trở lại. Vậy là tôi về thành phố. Khi bố đi công tác xong, cũng là lúc tôi chuẩn bị vào lớp một. Ở quê, trường học rất xa, và vì bà đã già yếu, bố quyết định tôi ở lại thành phố để học. Tôi đành chấp nhận và hình ảnh bà luôn hiện lên trong tâm trí tôi như một người bà hiền hậu và nhân từ. Tôi luôn tự hỏi bà có thay đổi nhiều không và khao khát được về thăm bà.
Khi tôi học đến lớp bảy, bố đã đưa bà về sống cùng gia đình tôi. Ngày đón bà từ ga, tôi rất vui mừng và không thể kìm nén nước mắt khi thấy bà đã già đi nhiều so với tưởng tượng của tôi. Bà lưng đã còng, da mặt nhăn nheo, nhưng ánh mắt và nụ cười của bà vẫn không thay đổi, vẫn thể hiện sự hiền hậu và nhân từ như xưa.
Những ngày sau đó, tôi rất hạnh phúc vì được sống gần bà. Tuy nhiên, bà có vẻ khó khăn trong việc thích nghi với cuộc sống mới mà bà không hoàn toàn mong muốn. Bố và tôi hiểu điều đó nên thường xuyên an ủi bà. Dần dần, bà đã quen với cuộc sống mới và vui vẻ hơn.
Giờ đây, tôi rất hạnh phúc vì không phải xa bà nữa. Bà ơi, giờ con đã lớn và học trung học phổ thông. Con đã hiểu hơn những lời dạy của bà về việc rèn luyện nhân cách. Con sẽ làm mọi cách để bà vui và mong rằng những việc làm của con sẽ giúp giảm bớt nhọc nhằn của bà trong quá khứ.

10. Bài viết cảm nhận về bà nội số 1
Bà nội là người tôi rất yêu quý trong gia đình. Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã được bà chăm sóc và dạy dỗ tận tình.
Hiện tại, bà đã gần bảy mươi tuổi. Tóc bà đã bạc trắng, lưng hơi còng và làn da nhăn nheo với nhiều đồi mồi. Dù vậy, bà vẫn giữ được vẻ đẹp lão và nụ cười hiền hậu, nhân từ.
Ông nội đã hy sinh trong kháng chiến. Một mình bà gồng gánh mưu sinh, thức khuya dậy sớm để làm việc vất vả. Bà dậy từ sớm để làm đậu, mang ra chợ bán, rồi lại cày cấy, chăm sóc tằm và mò cua bắt ốc. Bà làm việc không ngơi tay, cố gắng nuôi bốn đứa con khi ông nội không có ở bên.
Chưa bao giờ bà để các con phải thất học. Với tư tưởng tiến bộ hơn so với thời đại của mình, bà đã giúp bố và các bác, các cô tôi có được học hành tử tế và công việc ổn định. Bà cũng rất thích nấu ăn và luôn chuẩn bị những món ăn bổ dưỡng cho tôi.
Khi còn nhỏ, do bố mẹ bận công tác, tôi hầu như luôn ở bên bà. Bà thay ba mẹ chăm sóc tôi từng chút một. Mỗi tối bà kể cho tôi những câu chuyện cổ tích, sáng sớm bà vỗ về, gọi tôi đi học và nấu những bữa sáng ngon lành. Trong suốt những năm tiểu học, bà luôn đón đưa tôi đi học, dù trời nắng hay mưa. Bà dạy dỗ tôi những điều hay lẽ phải và khuyên tôi sống tốt, nhớ ơn công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy, luôn lắng nghe và chia sẻ với mọi người. Tôi rất yêu bà.
Tôi hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt và đạt điểm cao để làm bà vui lòng.

11. Bài văn cảm nghĩ về bà nội số 2
Nếu có ai hỏi tôi ai là người tôi yêu thương nhất, tôi sẽ đáp đó là bà nội.
Bà tôi là một người hiền hậu và nhân ái, nhưng cuộc đời bà gần như chỉ gắn liền với những khó khăn và bệnh tật. Tôi yêu quý bà rất nhiều! Tôi yêu mái tóc điểm bạc và dáng đi chậm chạp, khập khiễng của bà. Bảy mươi tuổi, bà trông có vẻ già hơn so với những người cùng lứa tuổi.
Tôi thường nghe bố kể về bà – một người chăm chỉ và chân thành. Bà đã tần tảo nuôi hai con trai trong khi ông tôi đi bộ đội. Khi bố tôi có con, bà lại vất vả chăm cháu nhưng bà luôn xem đó là niềm vui của mình.
Trước khi bị bệnh, bà làm lao công tại một cơ quan nhỏ để kiếm thêm tiền giúp gia đình trong lúc khó khăn. Bà thường mua quà cho chúng tôi, dù nhỏ nhưng rất ý nghĩa như đồng hồ báo thức hay kẹo bánh. Những hành động ấy cho thấy bà yêu thương chúng tôi bao nhiêu.
Bà còn rất nhân ái. Mỗi khi ra chợ, thấy người ăn xin, bà không bao giờ lơ đi mà luôn sẵn sàng chia sẻ một phần tiền của mình. Tôi thật cảm phục tấm lòng rộng lớn và trái tim nhân ái của bà.
Bà cũng yêu thiên nhiên. Trong khoảng sân nhỏ trước nhà, lúc nào cũng có chậu hoa nhài tỏa hương và những cây ớt trĩu quả xanh, vàng. Bà từng nói: “Thiên nhiên giúp tâm hồn ta trong sáng và tinh thần ta thoải mái hơn.”
Mỗi lần về thăm bà, tôi đều ngả đầu vào vai bà và tâm sự mọi chuyện. Có lúc tôi khóc, bà xoa đầu tôi an ủi. Bà như tiếp thêm sức mạnh tinh thần giúp tôi vượt qua những khó khăn.
Bà nội là điểm tựa tinh thần của tôi. Tôi hứa sẽ học tập tốt và sống có ích để bà luôn tự hào về mình.

12. Bài văn cảm nghĩ về bà nội số 3
“Ngước lên mái nhà, nhìn bao lạt nhớ ông bà”
Ai cũng mong có một mái ấm hạnh phúc, và thật hạnh phúc biết bao khi tôi lớn lên trong tình yêu thương của gia đình. Tôi yêu tất cả các thành viên trong gia đình, nhưng người tôi yêu quý nhất là bà nội đã qua đời - người luôn yêu thương và chăm sóc tôi từ khi còn nhỏ.
Bà hiện lên trong ký ức của tôi với gương mặt hiền từ và đôi mắt sâu hằn những nếp nhăn của thời gian. Tóc bà bạc trắng được búi gọn gàng. Bà luôn cười, và nụ cười ấy tỏa sáng vẻ phúc hậu và sự đẹp lão, dù tuổi bà đã trên tám mươi. Làn da nhăn nheo với các đốm đồi mồi vì tuổi tác. Tay chân bà không còn linh hoạt như trước. Ôi, bà thật đáng thương!
Tôi vẫn nhớ rõ những ngày còn nhỏ, cùng bà đi dạo trên con đường làng vắng. Ánh nắng ban mai bao phủ hai bà cháu, bóng tre xanh như dẫn lối và những chú chim cất tiếng chào ngày mới. Tôi cảm nhận được sự yêu thương trong vòng tay bà khi chúng tôi đến trường mẫu giáo ở cuối xóm. Tôi thích những lúc bà cho tôi kẹo, bánh. Bà luôn dành những điều ngọt ngào nhất cho tôi! Và những đêm trăng sáng thật tuyệt vời! Bà dẫn tôi ra sân, đặt tôi vào vòng tay bà và kể những câu chuyện cổ tích dưới ánh trăng và bóng hàng dừa.
Lời bà ấm áp và nhẹ nhàng đưa tôi vào giấc ngủ sâu nhất trong không gian trăng thanh và tiếng gió vi vút. Bàn tay bà nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, cảm giác thật ấm áp! Bà yêu tôi và luôn quan tâm tôi từ khi còn bé. Bà không bao giờ giận dữ, khi tôi vui hay làm điều tốt bà đều cười và động viên tôi. Còn khi tôi sai, bà nhắc nhở nhẹ nhàng và vẫn cười với tôi, nụ cười đầy khích lệ và niềm tin vào tôi.
Tôi nghĩ về bà trong cuộc sống. Mỗi khi vấp ngã hay thất vọng, tôi nhìn vào nụ cười của bà trong ảnh để tìm động lực vươn lên. Ánh mắt bà luôn ẩn chứa những lời động viên, khích lệ. Hình ảnh của bà luôn bên tôi, như khi bà còn sống. Tôi đã gặp bà trong mơ, bà vẫn cười như ngày xưa.
Khi lớn lên, tôi sẽ không quên những kỷ niệm bên bà. Dù thời gian có trôi xa và mọi thứ có thay đổi, tình yêu của tôi dành cho bà vẫn vĩnh cửu. Hình ảnh và nụ cười của bà sẽ mãi là động lực để tôi vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Tôi mong bà ở thế giới bên kia luôn vui vẻ dù không còn bên tôi. Bà đã như một bà tiên trong truyện cổ tích, mang đến cho tôi những điều kỳ diệu và giây phút tuyệt vời của tuổi thơ. Khi người yêu quý ra đi, ta có thể dễ gục ngã, nhưng tôi không! Tôi tin bà đang nhìn theo tôi từ thiên đàng, dõi theo từng bước của tôi. Tôi sẽ cố gắng học tập thật giỏi để làm bà vui nơi phương xa.

