1. Đoạn văn cảm nhận về nhân vật em qua câu: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu số 4
Cái chết, mặc dù thiêng liêng, nhưng cũng giản dị. Sự hy sinh lặng lẽ của em đã để lại dấu ấn sâu đậm trong trái tim của những người sống. Mỗi người đều mang một gương mặt riêng trong trái tim mình, và em đã hóa thân thành nhiều gương mặt, trở thành hình mẫu lý tưởng mà mọi người gìn giữ bên mình. Do đó, em - cô gái mở đường Trường Sơn đã vượt qua cái chết, trở thành bất tử và đồng hành cùng đồng đội trên con đường chiến đấu.

2. Đoạn văn cảm nhận về nhân vật em qua câu: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu số 5
Người Việt Nam vốn dĩ anh hùng, kiên cường và bất khuất. Dù là những cô gái thanh niên xung phong với vẻ ngoài yếu đuối, nhưng tinh thần và chí hướng của họ lại rất mạnh mẽ. Họ sẵn sàng mở đường và hy sinh vì tự do và độc lập của dân tộc. Người Việt Nam không bao giờ chịu khuất phục trước khó khăn. Trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, dân tộc ta lại càng thể hiện sự kiên cường, thông minh và dũng cảm. Chính phẩm chất này đã góp phần tạo nên những chiến thắng vinh quang trong lịch sử và mang lại tự do cho đất nước.

3. Đoạn văn cảm nhận về nhân vật em qua câu: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu số 6
Nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã viết bài thơ 'Khoảng trời, hố bom' để ca ngợi sự hi sinh cao cả của những cô gái mở đường. Những dòng thơ cuối: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết/ Nên mỗi người có gương mặt em riêng' đã khiến em rất xúc động. Nhân vật 'em' trong bài thơ là cô gái mở đường, một hình mẫu không thể nào quên. Khi 'em' hi sinh, không ai biết gương mặt 'em' ra sao, mọi người chỉ có thể tưởng tượng dựa trên những câu chuyện kể. Chính vì vậy, mỗi người đều hình dung ra một gương mặt riêng của 'em'. Nhân vật 'em' hiện lên thật kiên cường và anh dũng, sẵn sàng thực hiện những công việc to lớn như mở đường và đánh lạc hướng kẻ thù. Điều này đã gợi cho em lòng biết ơn sâu sắc đối với sự hi sinh của các chiến sĩ.

4. Đoạn văn cảm nhận về nhân vật em qua câu: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu số 7
Khi đọc hai câu thơ cuối của bài 'Khoảng trời, hố bom': 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết/ Nên mỗi người có gương mặt em riêng', em cảm nhận được sự ấn tượng sâu sắc từ nhân vật 'em'. 'Em' hiện lên là một cô gái nhỏ bé nhưng rất kiên cường và dũng cảm. Sự hi sinh của 'em' không gì sánh được, khi 'em' dũng cảm hứng chịu bom đạn để bảo vệ đoàn xe và giúp họ kịp ra trận. Dù không ai biết rõ mặt 'em', nhưng 'em' đã góp phần quan trọng vào việc đưa đất nước gần hơn tới độc lập và hòa bình. Qua bài thơ, em càng cảm phục và trân trọng những thanh niên xung phong như nhân vật 'em'.

5. Đoạn văn cảm nhận về nhân vật em qua câu: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu số 8
Hai câu thơ: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết/ Nên mỗi người có gương mặt em riêng' đã làm em thêm hiểu và trân trọng sự hi sinh thầm lặng của nhân vật 'em' - đại diện cho các thanh niên xung phong trong thời chiến. 'Em' đã dâng hiến tuổi trẻ và sức lực của mình cho sự nghiệp hòa bình và độc lập dân tộc. Khi 'em' hy sinh, không ai biết rõ gương mặt của 'em', chỉ có thể hình dung qua những câu chuyện kể lại từ đồng đội và người thân. Sự hi sinh của 'em' để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong lòng những người còn sống.

6. Đoạn văn cảm nhận về nhân vật em qua câu: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu số 9
Hai câu thơ cuối trong bài 'Khoảng trời, hố bom' đã khiến em rất cảm động. Khi 'em' hy sinh, không ai biết chính xác gương mặt của 'em', nhưng cái chết cao cả và thầm lặng của 'em' đã khắc sâu trong trái tim những người sống sót. Mỗi người đều có một hình ảnh riêng về 'em'. 'Em' đã trở thành 'những làn mây trắng', 'khoảng trời đầy nắng' và sống mãi trong ký ức mọi người. Nhờ vậy, 'em' - cô gái mở đường Trường Sơn - đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm, nhiệt huyết và kiên cường.

7. Đoạn văn cảm nhận về nhân vật em qua câu: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu số 10
Khi đọc hai câu thơ cuối của bài thơ: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết/ Nên mỗi người có gương mặt em riêng', em cảm nhận được lòng biết ơn sâu sắc đối với sự hi sinh vĩ đại của các thanh niên xung phong. Dù 'em' nhỏ bé nhưng lại cực kỳ cao cả và anh dũng khi sẵn sàng hy sinh, đối mặt với bom đạn để mở đường cho đoàn xe ra trận. Không ai biết rõ gương mặt của 'em', chỉ biết 'em' qua những câu chuyện và trí tưởng tượng của người thân. Vì vậy, mỗi người hình dung một gương mặt 'em' riêng. Trong mắt em, 'em' là hình mẫu của sự kiên cường và anh dũng của người con gái Việt Nam.

8. Bài văn cảm nhận về nhân vật em qua câu: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu số 1
Chỉ với hai câu thơ, Tố Hữu đã khắc họa đầy đủ sự tàn khốc và đau thương của chiến trường Trường Sơn. Các thế hệ anh hùng Việt Nam, từ lớp cha đến lớp con, đã ra trận và nhiều người đã hy sinh. Chủ nghĩa anh hùng và các hình tượng anh hùng đã trở thành chủ đề trung tâm của văn học Việt Nam giai đoạn 1964-1975. Mỗi bài thơ mang một màu sắc và quan điểm nghệ thuật riêng của tác giả, ví dụ như bài thơ “Khoảng trời, hố bom” của Lâm Thị Mỹ Dạ. Bài thơ này tôn vinh sự hy sinh cao đẹp của cô gái thanh niên xung phong ở Trường Sơn, với chất liệu tạo nên tượng đài là nỗi đau, sự mất mát, và sự trân trọng của toàn dân đối với những người đã hy sinh, họ đã “hóa thân cho dáng hình xứ sở, làm nên đất nước muôn đời”.
Bài thơ giản dị như một câu chuyện nhưng đầy cảm xúc và trang nghiêm. Những câu thơ đầu tiên nói về sự hy sinh của cô gái thanh niên xung phong vừa nhẹ nhàng nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu sắc.
Chuyện kể rằng: em, cô gái mở đường
Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đã thắp lên ngọn lửa bằng tình yêu Tổ quốc
Đánh lạc hướng kẻ thù, hứng lấy luồng bom ...
“Chuyện kể rằng” khiến ta nghĩ như đang nghe một câu chuyện cổ tích. Nhưng câu chuyện này không có sự hiền hậu, mà là câu chuyện về “em, cô gái mở đường”. Không gian của bài thơ ngay từ đầu đã là không gian chiến tranh, nơi sự sống và cái chết gặp nhau, cô gái đã hy sinh bản thân mình “để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương”. Biện pháp nhân hóa tác giả sử dụng đã tái hiện sự tàn phá khốc liệt của chiến trường Trường Sơn trong thời kỳ chống Mỹ, đúng như Tố Hữu đã nói, tuổi trẻ chưa đặt chân lên Trường Sơn “như chưa hiểu mình”. Trường Sơn - nơi bom đạn điên cuồng bắn phá. Trường Sơn - nơi mỗi cành cây cũng bị khói thuốc làm cháy rụi. Trường Sơn - nơi sương máu bao người đã nhuộm đỏ từng tất đất. Dù vậy, dưới làn bom đạn, những đoàn xe vẫn nối đuôi nhau ra trận, tiếng cuốc mở đường của các đội thanh niên xung phong vẫn miệt mài không ngừng, tiếng hát vẫn vang lên trên mỗi chặng đường. Tất cả đều dồn hết sức mình cho một nửa Việt Nam còn đang chìm trong nước mắt. Toàn bộ sức lực của dân tộc đã được cạn kiệt vì công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Chủ nghĩa anh hùng đã được phát huy cao độ, mỗi người đều sẵn sàng hy sinh cho cuộc chiến của dân tộc. Cô gái trẻ trong bài đã sẵn sàng đánh đổi cuộc sống của mình để bảo vệ sự toàn vẹn của con đường “cho đoàn xe kịp giờ ra trận”.
Em đã dùng tình yêu Tổ quốc thắp lên ngọn lửa
Đánh lạc hướng kẻ thù – Hứng lấy luồng bom
Cô gái đã đón nhận cái chết một cách bình thản, không chút do dự, vì tình yêu đất nước đã thấm sâu vào từng nhịp sống của cô. Tình yêu cao cả đó đã trở thành ngọn lửa cháy sáng trong trái tim vẫn đầy nhựa sống. Tư thế bình thản và hiên ngang đón nhận cái chết để cứu đoàn xe đã làm nổi bật sự cao cả của người nữ thanh niên xung phong. Vì thế, đây không phải là chuyện cổ tích nhưng hành động anh hùng, can đảm của cô gái khiến cô như hóa thân thành một nàng tiên, sống mãi trong lòng những người lính từng nghe câu chuyện về em.
Từ sự hy sinh ấy, Lâm Thị Mỹ Dạ đã đưa ra những suy ngẫm đầy triết lý:
Tôi nhìn xuống hố bom đã giết em
Mưa tạo thành một khoảng trời nhỏ bé
Đất nước ta nhân hậu
Lấy nước trời xoa dịu nỗi đau
Hình ảnh “hố bom và khoảng trời” được đặt trong sự so sánh đối xứng đầy ý nghĩa. “Hố bom” dưới mặt đất thì sâu thẳm. “Khoảng trời” trên cao thì xanh mênh mông. “Hố bom” tượng trưng cho bom đạn, cho tội ác của giặc, là dấu tích đau thương của chiến tranh. “Khoảng trời” tượng trưng cho sự bình yên, hiền hòa của dân tộc Việt Nam. Hình ảnh ẩn dụ này ngầm nói lên chân lý rằng đất nước Việt Nam sẽ lấy hòa bình, lòng nhân hậu để bù đắp cho những đau thương, mất mát mà chiến tranh gây ra. Đây chính là sức sống mãnh liệt của dân tộc và khẳng định cái chết cao đẹp của cô gái là sự hóa thân vào Tổ quốc.
Em đã ra đi mang theo “khoảng trời đã nằm yên trong đất”. Nhưng hành động thiêng liêng của em đã khiến nhà thơ cảm nhận như là sự hóa thân vào quê hương, đất nước trong sự vĩnh hằng của thiên nhiên, của cuộc sống.
Đêm đêm tâm hồn em tỏa sáng
Những vì sao lung linh rực rỡ
Có phải thịt da em mềm mại trắng trong
Đã hóa thành những vầng mây trắng
Và ban ngày khoảng trời đầy nắng
Đi qua khoảng trời em
Vầng dương thao thức
Hỡi mặt trời hay chính trái tim em trong ngực
Em hi sinh nhưng không trở về với cát bụi mà em đã hóa thân vào đất nước. Tâm hồn em là bầu trời sao thắp sáng suốt đêm, thịt da em căng đầy nhựa sống là những vầng mây trắng bồng bềnh trôi. Trái tim trong ngực em là mặt trời chói lọi. Ánh sáng mặt trời đó làm thao thức cả vầng dương trên bầu trời. Bởi ánh sáng của nó chính là ngọn lửa cháy mãi lòng yêu Tổ quốc trong em. Những hình ảnh thơ đã được xem xét trong mối quan hệ đối sánh: “khoảng trời - hố bom”, “thịt da - vầng mây”, “mặt trời - trái tim” đã khái quát sự chuyển hóa, hóa thân của sự sống bất tử vào thiên nhiên, Tổ quốc. Tuổi trẻ và cuộc đời thanh xuân của cô gái mở đường không có luồng bom nào làm tắt được. Từ sâu dưới đất, lòng yêu đời, yêu cuộc sống của em vẫn vươn lên hòa mình vào cuộc sống vĩnh cửu. Chính sự so sánh và liên tưởng độc đáo này làm sáng lên những suy ngẫm đầy triết lý của tác giả về chiến tranh, cuộc sống, cái chết và sự bất tử, cái hữu hạn và cái vô hạn của đời người. Đạn bom chiến tranh phi nghĩa của đế quốc Mỹ không thể khuất phục những trái tim kiên cường của con người Việt Nam yêu nước, những người sẵn sàng hy sinh cho hòa bình đất nước. Vì thế:
“Có những phút làm nên lịch sử
Có cái chết hóa thành bất tử”
(Tố Hữu)
Chết không phải là sự kết thúc mà có những cái chết đã hòa nhập vào hồn thiêng dân tộc, sống mãi trong lòng nhân dân. Chủ nghĩa anh hùng, lòng yêu Tổ quốc là bức tường thành vững chắc, trường tồn mãi mãi cùng dân tộc mà không thế lực nào phá nổi. Những con người anh hùng, bất tử đó luôn sống trong lòng những người đang chiến đấu cho cuộc chiến không ngừng nghỉ này;
Hỡi mặt trời hay chính trái tim trong ngực
Soi sáng cho tôi
Ngày hôm nay bước tiếp con đường dài
Trái tim em là mặt trời chói lọi trong lòng mỗi người, hay nói đúng hơn, lòng can đảm, kiên trung của em đã tỏa sáng trong lòng đồng đội, đã trở thành ánh sáng soi đường, là nguồn động viên, cổ vũ, tiếp thêm sức mạnh cho những người đang sống và chiến đấu. Bom đạn vẫn tàn phá, máu xương vẫn đổ, nhưng dân tộc vẫn kiên cường chiến đấu. Sự hy sinh của em và bao chiến sĩ khác là sự hy sinh cho đất nước vững bầu trời và tiếp tục đi lên, “bước tiếp con đường dài” của cách mạng dân tộc, sống tiếp con đường mà em không được sống. Đồng đội em sẽ tiếp thêm sức mạnh vì trong lòng đã được thắp sáng bởi vầng mặt trời mang hình bóng của em. Tình cảm của nhà thơ dành cho cô gái mở đường Trường Sơn đã trở thành tình yêu lý tưởng, lòng tự hào dân tộc.
Cái chết của em xanh khoảng trời con gái
Tôi soi lòng mình trong cuộc sống của em
Cái chết của em đã góp phần mang lại khoảng trời bình yên cho dân tộc. Tác giả “soi lòng mình trong cuộc sống của em” là sự đối diện với cái chết cao đẹp, đối diện với đau thương mà anh hùng của đất nước đã để lại để thêm sức mạnh, niềm tin sống và chiến đấu cho xứng đáng với những lý tưởng cao cả. Hai câu thơ cuối cùng đã đúc kết toàn bộ ý nghĩa của bài:
Gương mặt em bè bạn tôi không biết
Nên mỗi người có gương mặt em riêng
Cái chết thiêng liêng nhưng cũng rất giản dị. Sự hy sinh thầm lặng của em đã đi vào trái tim của những người còn sống. Mỗi người mang trong tim một gương mặt riêng, em đã hóa thân thành nhiều gương mặt và trở thành hình tượng lý tưởng mà mọi người mang theo bên mình. Chính vì thế, em - cô gái mở đường Trường Sơn đã vượt lên trên cái chết, trở thành bất tử theo đồng đội mình bước tiếp con đường chiến đấu.

9. Bài viết cảm nhận về nhân vật em qua: 'Gương mặt em, bạn bè tôi chưa thấy...' - mẫu 2
Vào năm 1972, bài thơ 'Khoảng trời - Hố bom' cùng tên tác giả Lâm Thị Mỹ Dạ đã nhanh chóng nhận được sự yêu mến từ độc giả trên các phương tiện truyền thông. Nhà thơ nữ trẻ tuổi này, vốn là một thanh niên xung phong mở đường trên dãy núi Trường Sơn, được Tố Hữu ca ngợi là 'Xẻng tay mà viết nên trang sử hồng'. Đây là tác phẩm xuất sắc nhất trong tập thơ của chị và đã giành giải Nhất trong cuộc thi thơ báo Văn Nghệ năm 1972-1973. Lúc viết bài thơ 'Khoảng trời - Hố bom' vào tháng 10 năm 1972, chị mới 23 tuổi.
Bài thơ là một lời tưởng nhớ sâu sắc về sự hi sinh của những thanh niên xung phong trên con đường Trường Sơn trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ. Bài thơ được viết trong khi tác giả đang cùng đồng đội vượt qua những điểm nóng đầy bom đạn:
'Đơn vị tôi hành quân qua bao con đường mòn
Gặp hố bom nhắc chuyện người con gái ....'
Hố bom như một dấu vết đau thương về cái chết của người con gái. Cô gái, còn rất trẻ, đã ngã xuống trong cuộc chiến, được nhà thơ gọi bằng 'em' với tất cả tình yêu thương. Câu thơ mở đầu giản dị, tựa như kể một câu chuyện dân gian, với giọng điệu đầy xúc động: 'Chuyện kể rằng em cô gái mở đường'... Những câu thơ tiếp theo diễn tả sự hi sinh cao cả của em:
'Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đã lấy tình yêu Tổ quốc của mình thắp lên ngọn lửa
Đánh lạc hướng thù, hứng lấy luồng bom'
'Em' đã hy sinh để bảo vệ con đường, duy trì giao thông 'cho đoàn xe kịp giờ ra trận'. Sự dũng cảm và trí tuệ của em thật đáng khâm phục! Em đã tự nguyện hi sinh: 'Em đã lấy tình yêu Tổ quốc thắp lên ngọn lửa - Đánh lạc hướng thù, hứng lấy luồng bom'. Ngọn lửa em thắp lên đã lừa được máy bay địch, nhưng em đã phải hi sinh. 'Hứng' nghĩa là đón nhận. Cô gái đã 'hứng lấy luồng bom' một cách âm thầm, cao cả và anh hùng. Ngọn lửa em thắp sáng trong đêm tối để đánh lừa máy bay Mỹ bằng 'Tình yêu Tổ quốc'.
Như nhà thơ Xuân Diệu đã viết:
'Tình yêu Tổ quốc là đỉnh núi, bờ sông
Những lúc tột cùng là dòng huyết chảy'
Câu thơ của Lâm Thị Mỹ Dạ gồm hai phần đối xứng: phần đầu thể hiện sự mưu trí, phần sau nói lên tinh thần quả cảm vô song: 'Đánh lạc hướng thù // hứng lấy luồng bom'. Cô gái mở đường 'đêm ấy' đã hi sinh rất anh dũng. Sự hi sinh cao cả của cô được nhà thơ cảm nhận như một sự hóa thân kỳ diệu vào quê hương, đất nước trong sự vĩnh hằng của thiên nhiên và trong đời sống của những người đang sống.
Mười hai câu thơ tiếp theo, tác giả sáng tạo ba hình ảnh ẩn dụ để ca ngợi bản chất cao đẹp của cô gái mở đường: 'tâm hồn em', 'thịt da em', 'trái tim em'. Lâm Thị Mỹ Dạ đã phát triển ý tưởng về sự hóa thân của con người vào thiên nhiên, gợi ra ý niệm về bất tử và sự thiêng liêng. 'Có cái chết hóa thành bất tử' (Tố Hữu). Cô gái đã ra đi vĩnh viễn, chỉ còn lại chứng tích 'Hố bom'. 'Em đã nằm dưới đất sâu - Như khoảng trời đã nằm yên trong đất'. Dù đã ra đi, em vẫn trường tồn với quê hương, đất nước, em đã hòa mình vào thiên nhiên.
'Thịt da em mềm mại trắng trong', em tươi trẻ và thuần khiết, em không bao giờ chết, em 'đã hóa thành những vầng mây trắng', bay lượn trên 'không gian ngập nắng' của quê hương. 'Tâm hồn em' không bao giờ phai mờ, vẫn sáng mãi đêm đêm như 'những vì sao chói ngời lung linh'. Trong không gian 'khoảng trời - Hố bom', mặt trời vẫn 'thao thức'. Từ đó, nhà thơ khẳng định, trái tim cô gái mở đường cũng là một 'vầng dương' sẽ chiếu sáng các con đường hành quân ra trận:
'Hỡi mặt trời hay chính trái tim em trong ngực
Soi cho tôi
Ngày hôm nay bước tiếp quãng đường dài'.
'Vầng mây trắng', 'Vì sao ngời chói lung linh' và 'vầng dương thao thức' là những hình ảnh ẩn dụ đầy tráng lệ ca ngợi tâm hồn, khí phách anh hùng của cô gái thanh niên xung phong trong thời kỳ chống Mỹ. Thơ ca Việt Nam thường vẽ đẹp hình ảnh 'mặt trời': 'Mặt trời chân lý chói qua tim' tượng trưng cho lý tưởng cách mạng (Từ ấy). Có mặt trời báo hiệu ngày cách mạng thắng lợi gần kề: 'Cử đầu, hồng nhật cận' (Ngẩng đầu, mặt trời đỏ rất gần - Hồ Chí Minh). Và hình ảnh mặt trời cũng tượng trưng cho sự sống, tình yêu, niềm tự hào:
'Mặt trời của bắp thì nằm trên đồi
Mặt trời của mẹ em nằm trên lưng'
(Nguyễn Khoa Điềm)
Ở đây, Lâm Thị Mỹ Dạ đã sáng tạo:
'Vầng dương thao thức
Hỡi mặt trời hay chính trái tim em trong ngực ...'
Mặt trời vĩnh hằng, chói lọi như tinh thần em bất tử đối với đất nước, thiên nhiên. Phần cuối bài thơ, tác giả ca ngợi cô gái là một chiến sĩ vô danh, một anh hùng vô danh. Chiến tích của em là con đường chiến lược Trường Sơn, con đường chống Mỹ. Gương hi sinh của em được 'tôi', 'bạn bè tôi', và tuổi trẻ Việt Nam thời chống Mỹ khâm phục và noi theo. Cách nói của Lâm Thị Mỹ Dạ giản dị mà đầy xúc động, thấm thía:
'Tên con đường là tên em gửi lại
Cái chết em xanh khoảng trời con gái
Tôi soi lòng mình trong cuộc sống của em
Nên mỗi người có gương mặt em riêng'.
Con đường Trường Sơn - con đường mòn Hồ Chí Minh là một chương huyền thoại trong lịch sử chống Mỹ. Hàng vạn bộ đội và thanh niên xung phong đã ngã xuống để bảo vệ con đường cho đoàn xe ra trận. Bài thơ 'Khoảng trời - Hố bom' là một tượng đài hùng vĩ về những chiến sĩ mở đường Trường Sơn, những anh hùng liệt sĩ bất tử.
Giọng thơ tâm tình thiết tha và cảm động. Những hình ảnh và liên tưởng tuyệt đẹp. Con người và thiên nhiên, sự sống và cái chết, người đã ngã xuống và người đang hành quân được nói đến bằng cả tấm lòng khâm phục và biết ơn sâu sắc. Ngọn lửa tình yêu mà cô gái mở đường Trường Sơn đã thắp lên từ hàng chục năm trước vẫn sáng bừng trang sách học trò hôm nay và ngày mai.

10. Bài văn phân tích nhân vật của em qua: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - ví dụ 3
'Khoảng Trời Hố Bom' là tác phẩm của Lâm Thị Mỹ Dạ, một bài thơ nổi bật đã chinh phục trái tim độc giả khắp nơi. Nữ tác giả, cũng là một thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, đã viết bài thơ này với sự cảm động sâu sắc và ý nghĩa lớn lao. Đừng quên theo dõi và chia sẻ nhé!
Chuyện kể rằng: cô gái mở đường
Đã hi sinh để bảo vệ con đường đêm đó
Để đoàn xe kịp tới nơi
Em dùng tình yêu Tổ quốc thắp lửa
Đánh lạc hướng kẻ thù, đón bom về…
Đơn vị tôi đi qua con đường mòn
Nhìn thấy hố bom và nhớ về người con gái
Mộ nhỏ, ánh nắng chiếu trên đá
Tình yêu của em dâng lên cao…
Tôi nhìn xuống hố bom đã cướp em
Mưa tạo thành một khoảng trời nhỏ
Đất nước nhân hậu
Có nước trời làm dịu vết thương
Em nằm sâu dưới lòng đất
Như khoảng trời đã yên lặng trong đất
Đêm đêm, tâm hồn em tỏa sáng
Những vì sao lấp lánh
Có phải thịt da em trắng trong
Đã hóa thành mây trắng?
Và vào ban ngày, khoảng trời đầy nắng
Đi qua khoảng trời của em
– Vầng dương thao thức
Hỡi mặt trời, hay trái tim em trong ngực
Soi sáng cho tôi
Ngày hôm nay bước tiếp con đường dài?
Tên con đường là tên em để lại
Cái chết của em làm xanh khoảng-trời-con-gái
Tôi nhìn vào cuộc sống của em
Gương mặt em, bạn bè tôi không biết
Nên mỗi người đều có gương mặt em riêng!
Trường Sơn, 10-1972
'Khoảng Trời Hố Bom' là một trong những bài thơ tiêu biểu của văn học kháng chiến chống Mỹ, thể hiện sâu sắc sự hy sinh của các cô gái mở đường, phản ánh tình yêu Tổ quốc và chủ nghĩa anh hùng bất diệt của nhân dân ta.
Bài thơ mở đầu nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, với giọng thơ như kể chuyện cổ tích, nhưng lại phản ánh thực tại chiến tranh. 'Chuyện kể rằng' như một câu chuyện cổ tích, nhưng không gian lại là chiến tranh.
Chuyện kể rằng: em, cô gái mở đường
Ðể cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương
Cho đoàn xe kịp giờ ra trận
Em đã dùng tình yêu Tổ quốc thắp lên ngọn lửa
Đánh lạc hướng thù, hứng lấy luồng bom…
Nhà thơ đã thành công trong việc tái hiện sự khắc nghiệt của chiến tranh, với bom đạn đầy đường. Những chàng trai và cô gái vẫn tiếp tục lên đường, dành toàn bộ sức lực cho cuộc kháng chiến. Đây chính là giá trị của bài thơ 'Khoảng Trời Hố Bom'.
Bài thơ miêu tả cái chết bình thản của cô gái, thể hiện tình yêu cao cả và sự hy sinh của các cô gái thanh niên xung phong. Đó là nét đẹp và anh hùng của họ trong cuộc sống hàng ngày.
Nhà thơ khái quát sự hy sinh thành một triết lý sâu sắc. Hình ảnh hố bom và khoảng trời đối lập thể hiện sự tàn ác của chiến tranh và chân lý sâu sắc: Việt Nam sẽ dùng hòa bình để bù đắp cho chiến tranh. Sự hy sinh của cô gái là sự hóa thân vào tổ quốc.
Em nằm dưới đất sâu
Như khoảng trời đã nằm yên trong đất
Đêm đêm, tâm hồn em tỏa sáng
Những vì sao ngời chói, lung linh
Có phải thịt da em mềm mại, trắng trong
Đã hóa thành những làn mây trắng?
Và ban ngày khoảng trời ngập nắng
Đi qua khoảng trời em
– Vầng dương thao thức
Hỡi mặt trời, hay chính trái tim em trong ngực
Soi cho tôi
Ngày hôm nay bước tiếp quãng đường dài?
Em ra đi, mang theo khoảng trời yên lặng, nhưng hóa thân vào quê hương, đất nước. Em không trở về cát bụi mà trở thành hình hài của đất nước. Tâm hồn em là bầu trời sao đêm, thịt da em căng tràn nhựa sống. Ánh sáng của tổ quốc trong em chính là sự sống, sự nhập vào hồn dân tộc.
Trái tim em là vầng mặt trời trong lòng mỗi người, soi sáng những người dõi bước và thế hệ sau. Cái chết của em là cái chết thiêng liêng, và em hóa thân thành nhiều gương mặt lý tưởng. Đây là giá trị nhân văn mà bài thơ 'Khoảng Trời Hố Bom' truyền tải.
Gương mặt em bè bạn tôi không biết
Nên mỗi người có gương mặt em riêng

11. Bài viết cảm nhận về nhân vật qua đoạn: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu 4
Lâm Thị Mỹ Dạ viết về một nhân vật có thật, mang đến cho độc giả cảm xúc chân thành và sâu lắng, làm nổi bật sức sống lâu bền của tác phẩm. Các biện pháp ẩn dụ, so sánh và liên tưởng trong thơ được sử dụng một cách tinh tế, đạt đến độ khái quát cao và mang tính triết lý sâu sắc. Giọng điệu thơ tự nhiên, chân thành và đằm thắm đã góp phần quan trọng vào sự thành công của bài thơ.
“Khoảng trời – hố bom” là một tác phẩm xuất sắc trong dòng văn học kháng chiến chống Mỹ, ca ngợi sự hy sinh cao cả của những nữ thanh niên xung phong, đồng thời thể hiện tình yêu Tổ quốc và chủ nghĩa anh hùng bất diệt của nhân dân Việt Nam.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, ngoài các chiến sĩ Trường Sơn cầm súng “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh,” còn có những cô gái thanh niên xung phong âm thầm mở đường. Họ đã góp phần quan trọng vào vinh quang của đất nước. Với lòng yêu thương và trân trọng những cô gái kiên cường, Lâm Thị Mỹ Dạ đã viết “Khoảng trời – hố bom” để tưởng niệm sự hy sinh của các cô gái mở đường trong những năm kháng chiến.
Khi còn nhỏ, bà thường đưa tôi vào giấc ngủ bằng những câu chuyện cổ tích: “Ngày xửa ngày xưa...”. Dù những câu chuyện đó chỉ là tưởng tượng, không có thật, nhưng Lâm Thị Mỹ Dạ mở đầu bài thơ bằng: “Chuyện kể rằng…”. Câu chuyện không phải xa xôi, mà diễn ra ngay trên con đường Trường Sơn huyền thoại. Đó là câu chuyện về “cô gái mở đường,” với sự dũng cảm và quên mình:
Em đã dùng tình yêu Tổ quốc để thắp lên ngọn lửa
Để cứu con đường khỏi bị tổn thương
Giúp đoàn xe kịp giờ ra trận
Trong những năm kháng chiến, Trường Sơn trở thành con đường huyết mạch nối liền hai miền Nam-Bắc. Cô gái trong bài thơ đã “đánh lạc hướng thù” để các chiến sĩ hành quân và chuyển lương, đạn an toàn. “Ngọn lửa” mà cô thắp lên là biểu tượng của sức sống và niềm tin vào nền độc lập của đất nước. Tuy nhiên, với kẻ thù, đó là ngọn lửa đốt cháy tham vọng tàn ác của chúng, dẫn đến những trận bom đẫm máu để dập tắt ngọn lửa nhỏ bé nhưng mạnh mẽ. Khi bình yên trở lại Trường Sơn, cô gái trung kiên đã ra đi mãi mãi:
Em nằm sâu trong đất
Như khoảng trời đã nằm yên trong lòng đất
Đêm đêm, tâm hồn em tỏa sáng
Những vì sao lấp lánh và rực rỡ
Dẫu biết rằng cái chết là kết thúc cuộc sống vật chất, nhưng với cô gái mở đường trong bài thơ này, cái chết không phải là điểm kết thúc. Cô vẫn sống và tồn tại trong từng “hố bom” và “khoảng trời”. Tâm hồn cô vẫn sáng rực, cháy bỏng hy vọng cho tương lai. Lâm Thị Mỹ Dạ đã thể hiện sự cảm nhận tinh tế và sâu sắc về niềm tin này, gợi lên vẻ sáng ngời của những vì sao trên bầu trời xa xăm. Phép so sánh trong bài thơ được sử dụng một cách huyền diệu:
Có phải thịt da em mềm mại, trắng trong
Đã hóa thành những vầng mây trắng
Cô gái đã âm thầm cống hiến cuộc sống cho Tổ quốc, nên khi hy sinh, ít người nhớ đến cô. Nhà thơ cảm nhận sự hóa thân của cô vào “mây trắng,” biểu tượng của hòa bình và sự vĩnh hằng. “Vầng dương” đi qua “khoảng trời” nhỏ trong tâm hồn cô, làm dấy lên sự thao thức. Ánh sáng của mặt trời không thể sánh bằng lòng yêu nước của cô gái, hay nói đúng hơn, nó cảm phục vẻ đẹp dũng mãnh trong tâm hồn cô. Nhà thơ cũng phải thán phục:
Hỡi mặt trời, hay chính trái tim em trong ngực
Soi cho tôi
Để tôi bước tiếp quãng đường dài
“Trái tim” nồng nàn yêu nước và khí huyết cuồn cuộn trong tâm hồn cô đang rực sáng, kêu gọi sự dũng cảm của chúng ta. “Mặt trời” ấy đã “soi” cho nhà thơ và mọi người tiếp bước trong những năm tháng chiến tranh. Lâm Thị Mỹ Dạ cảm thấy tâm hồn mình bé nhỏ trước nhịp đập của đất nước, và trái tim của cô gái mở đường dẫn dắt nhà thơ tiếp tục con đường.
Con đường Trường Sơn năm ấy mang tên vị lãnh tụ vĩ đại: Hồ Chí Minh. Nhưng với tác giả, “tên con đường là tên em gửi lại.” Con đường ấy gắn bó với cuộc đời cô gái, hai sự vật dường như đã hòa quyện. “Con đường đêm ấy không bị tổn thương” là nhờ phần lớn công lao của cô. Mặc dù chúng ta có thể không bao giờ hình dung được gương mặt của cô gái anh hùng, nhưng chúng ta đều nhận ra sự gan dạ và quên mình vì sự nghiệp của đất nước. “Khoảng trời – hố bom” chính là sự đánh đổi để có được tự do hôm nay. Hãy sống xứng đáng với giá trị của từng “khoảng trời” ấy!
Bài thơ thể hiện sự hy sinh cao cả của cô gái mở đường trong kháng chiến chống Mỹ, với sự hóa thân vào quê hương, đất nước và thiên nhiên. Các hình ảnh trong thơ gợi ra sự hòa quyện giữa con người và thế giới thiên nhiên, biểu thị sự bất tử. Mọi sự vật và hình ảnh thiên nhiên đều chứa đựng sự sống của con người, trở nên thiêng liêng và sâu thẳm. Đọc xong bài thơ, ta cảm nhận cô gái vẫn hiện diện quanh ta. Xin cảm ơn Lâm Thị Mỹ Dạ – người con của đất Quảng Bình anh hùng. Dẫu chỉ đọc qua một lần, chúng ta dễ nhận ra cô gái thanh niên xung phong ngày ấy là tấm gương tiêu biểu cho câu tục ngữ “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh…”

12. Đoạn văn cảm nhận về nhân vật qua: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu 1
Từ hai câu thơ 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết/ Nên mỗi người có gương mặt em riêng', em càng hiểu rõ sự hi sinh âm thầm ấy, không chỉ là 'em', mà còn đại diện cho cả thế hệ những cô gái anh hùng, dũng cảm đứng lên bảo vệ tổ quốc. Cái chết của họ vừa thiêng liêng vừa giản dị. 'Mỗi người có gương mặt em riêng', em như hình mẫu lý tưởng mà mọi người tôn vinh. Trong cái nhìn đầy cảm xúc, hình ảnh của 'em' trở nên sâu sắc và ám ảnh. Đọc xong, ta cảm nhận cô gái ấy vẫn hiện diện mãi mãi và sẽ là nguồn động lực cho các đồng đội tiếp tục con đường chiến đấu gian khổ.

13. Đoạn văn cảm nhận nhân vật em qua: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu 2
Hai câu thơ “Gương mặt em, bạn bè tôi không biết/Nên mỗi người có gương mặt em riêng” trong bài thơ “Khoảng trời, hố bom” mở ra những cảm nhận phong phú về nhân vật “em”. Có thể thấy, tác giả không chỉ miêu tả một cô gái cụ thể mà đại diện cho cả thế hệ – những nữ thanh niên xung phong. Họ là những người nhỏ bé, vô danh nhưng đầy dũng cảm, kiên cường trong cuộc chiến chống kẻ thù xâm lược. Nhân vật “em” trở thành hình tượng lý tưởng, thiêng liêng nhưng cũng rất đỗi giản dị.

14. Phân tích cảm nhận về nhân vật em qua đoạn: 'Gương mặt em, bạn bè tôi không biết...' - mẫu 3
Người Việt Nam nổi bật với lòng dũng cảm, kiên cường và bất khuất. Dù những cô gái thanh niên xung phong có vẻ ngoài yếu ớt, nhưng quyết tâm của họ là vô cùng mạnh mẽ. Họ luôn sẵn sàng dẫn đầu, hy sinh để bảo vệ tự do và độc lập cho đất nước. Người Việt Nam không bao giờ chịu khuất phục trước khó khăn, gian khổ. Trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, tinh thần kiên cường, thông minh và dũng cảm của người dân càng trở nên nổi bật. Chính phẩm chất này đã tạo nên những chiến thắng vĩ đại trong lịch sử và mang lại tự do cho dân tộc.

