Đèo O Quy Hồ nằm êm đềm
Phố núi Sapa khoe vẻ hiền ngang
Hương cảnh Lào Cai tuyệt vời
Thiên nhiên hữu tình, hòa mình vào.
Lưng chừng Phan Si Păng cao vút
Cái nôi mây trắng, nhẹ lời hòa
Sông Cầu, Dốc Tản nước xa
Biên cương huyền bí, sơn hà lạ lùng
Con đường sắt trắng xanh dọc trời
Bản Cát Cát nét đẹp say đắm
Đi bộ dọc thác Bạc tình nồng
Mây phôi phai khuất núi xanh
Nhà thờ đổ dốc, đỉnh đồi cổ kính
Bản Cầu mộc mạc, bình yên
Y Tý, Lao Chải gió hiên rợp
Hoang sơ, giản dị, đẹp như tranh
Một góc Việt Nam tuyệt vời đến lạ
Sa Pa dịu dàng, mơ mộng
Lào Cai, miền đất quyến rũ
Thiên nhiên tặng quà hữu tình
Núi rừng hòa mình, lòng say đắm.
12.2019

Mắt long lanh, tươi trẻ hồn nhiên
Trường xưa hội ngộ, đám bạn tri kỷ
Nụ cười rạng ngời, hồn trẻ hồi sinh
Bước chân bình yên, quay về những ngày xưa.
Bạn bè thân thiết, tóc bạc phơ
Ôm nhau thắm thiết, như cơn mơ
Ký ức ngọt ngào, không phai mờ
Chạm nhau trong tim, giữ mãi hồi sinh.
...
Quay trở về, kể chuyện xưa
Cơm áo bình dị, tình thâm như nước
Sớm mai tỉnh giấc, mơ hồ điệu đà
Bước chân rạng ngời, quay trở về quê hương.
Những nụ cười, thanh xuân nồng thắm
Cùng nhau hòa mình, giữ mãi tình bạn
Ngày xưa hồi sinh, tấm lòng thanh thản
Ngày mới bắt đầu, bình minh hạnh phúc.
11.2019

Quê hương ơi... đâu là nơi trốn tránh
Bến sông, đình chợ, nhịp cầu đều lay động
Những dấu chân trên ngõ xóm bùn lầy
Theo bước trâu vẽ lên những đường cày mỏng tanh
Ở đâu rồi những mái tranh lụp xụp
Khói chiều vuốt nhẹ dải lụa quen thuộc
Ai còn đọng lại dưới ánh trăng vàng
Sân kho hợp tác nhộn nhịp tuổi thơ...
Quay về quê, hồn tôi như đang mơ
Thân da thịt đã trải qua biến động
Ngõ xóm, đường làng, hoa tươi khoe sắc
Hai bên đường, đợi chờ ánh dương xa vời
Lưng trời cò trắng bay qua
Cánh đồng 'Mẫu lớn' mềm mại, thắm tươi
Bê tông nối liền nhịp động của dòng kênh
Ánh điện lung linh, kết nối thị trấn
Phố thị phủ bóng dáng quê
Nhà, xe, hàng quán dần dần mở cửa
Đâu rồi xóm vắng lặng lẽ
Thương cha lam lũ chắt chiu qua bao ngày…!
Một vòng thưởng ngoạn, lòng tràn đầy
Nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc bền lâu
Quê hương thay đổi, phồn thực từng giờ
Ngắm nhìn, lòng bồi hồi, ngẩn ngơ mơ mộng.
13.12.2019

Bức tranh thu như sân rơm
Gió nhè nhẹ thổi lá rơi như mơn man
Bầu trời đã bớt xanh trong
Mây trắng lớp lớp chờ ngọn mưa nhẹ.
Từ khi nào em đã xa
Thu về, anh chờ đợi rất lâu
Em trở về, mang theo cơn mơ
Lá vàng rơi nhè nhẹ, buồn bã trong lòng anh.
Em về, lá cây rơi khắp nơi
Giận dữ tan biến, màu xanh trở về bầu trời
Khẳng khiu ở lại với cuộc sống
Chờ đến mùa xuân, mọi thứ sẽ mới mẻ.
Gió thì thầm thoảng nhẹ nhàng
Xô chiếc lá nhẹ nhàng trên lối đi
Hương cúc tím nở bừng
Ong bướm nhẹ nhàng rợp hoa trong vườn nhà.
Đêm về, ánh trăng nhạt nhòa
Ngày đâu còn ánh nắng chói lòa
Em trở về, ôm lấy tình yêu
Những kỷ niệm tràn đầy trong lòng.
8.2019

Đêm qua
Chiếc xe đậu bên lề đường
Phủ lên mình chiếc chăn vàng, lá úa
Của cành cây, đêm qua đã rơi hết lá
Lặng lẽ theo gió heo may...
Sáng nay
Trời lại xám, gió nhẹ nhàng lay động
Những chiếc lá vẫn rơi đều về gốc
Chị lao công, vẫn trau chuốt màu sắc
Chiếc lá vàng, màu như tuyết xanh
Vội vã rời cành, điều bạn bè của chúng
Ồ, nhớ lại
Hạ chào đón ngày hôm trước
Chiếc xe chở nắng tạt qua bên lề
Tiếng còi êm dịu, những tiếng ve
Lũ học trò bên đường trò chơi tò mò
Ngắm phượng vĩ bên lề phố
Thu đã về, những bông hoa vàng lung linh
Trời dần trở nên trong xanh hơn
Thu đang về từng bước chậm rãi
Dòng nước mát ôm trọn không khí êm đềm.
Thảnh thơi, đón thu về.
8.2019

Ngẫu nhiên chạm trán nụ cười xinh,
Tim bỗng dạng lên, tâm hồn như bừng tỉnh.
Nụ cười ánh lên từ đôi mắt nàng
Đánh thức khao khát, hồn mê say từng khoảnh khắc!
Má hồng, đôi mắt như bồ câu
Nụ cười, hạt sáng lấp lánh, làm xao xuyến tim người.
7.2019

Hạt NẮNG rơi nhẹ, lạc vào ánh mắt anh
Lòng SAY bỗng tràn, tim nhịp đập ngân
Cười nhẹ, như NẮNG chợt qua, tan vội
Để lại bên lề, lòng mê đắm dưới bầu trời xanh.
Tại sao NẮNG vội rời đi... anh không nói lên?
Nắng cười, trái tim anh nhẹ nhàng, đôi mí nhấp nhô
Rối bời, vội vàng, tôi ngoảnh bước
Thấu hiểu tận sâu trong lòng, hình bóng nhỏ nhắn đi.
Mong chờ gặp lại em, dưới bình minh tinh khôi
Mềm mại, tinh khiết, sau kỳ tích
Bên cạnh hồn nắng, lòng anh bừng sáng
Thắp lên ngọn lửa tình một cuộc phiêu lãng./.

Xuân về, đem theo sắc hồng
Tết đến, nồng nàn không gian
Hoạt cảnh áo mới, đón đông
Đón xuân, vàng rực hoa cải
Nghỉ ngơi, nhẹ nhàng chèo thuyền
Lễ hội, cầu may, phú quý
Mùi xuân, thơm phức phơi phới
Tháng giêng, nắng hạt vàng rơi
Ban trắng, khoe sắc ở ngõ
Én bay, hòa mình vào trời
Xuân về, như là mắc cửi
Tóc bồng nồng, hương bưởi thơm
Ô che thẹn, nghiêng ngả thinh không
Vào giữa không khí vô cùng.
Xuân đang ngẩn ngơ theo từng bước chậm rãi...!
02.2020

(Viết cho đồng đội đã từng là CBCS Trung đoàn 600 CAVT)
Chợt nhớ ngày ấy, từng giọt sáng
Chưa chọn đường giáo, trình bước vững
Thầy giáo tương lai, lòng say đắm
Yêu màu xanh, tim hồn chất ngất
Hải đảo yên bình, sóng hiền hòa
Rừng xanh thơ mộng, biên cương xa
Quân hàm xanh, lòng chắc súng giữ
Ước mơ bình yên chưa thành hiện thực
Không chọn đầu sóng, không biên cương
Người con trung hiếu, chọn đất nước
Giữ bình yên, trung ương là nơi
Ba Đình, trái tim hòa mình
Máu Lạc hồng, chảy về quê hương
Giữa đất trời bình lặng, làm việc
Trôi bên lăng Người, trên Ba Đình
Đồng đội vui vẻ, yêu đời
Được tin yêu từ lãnh tụ
Căng thẳng nhiệm vụ, vẫn tươi tắn
Tự hào, trung thành, không quên
Thời gian trôi, dấu lịch sử
Người ấy, đi, chuyển đổi
Đến nơi khác, trưởng thành
Không quên người lính màu xanh.
10.2019

Xuân hiên ngang giữa lá
Nhú chồi non xanh biếc
Trời đông vội vã qua
Nắng nhẹ vuốt bóng cành
Anh mềm mại vai em
Má hồng rạng rỡ nở
Xuân long lanh trên đỉnh
Hơi thở nồng nàn thoảng
Bướm reo nhẹ cánh bay
Vườn xuân dịu dàng hương
Chùa vọng mõ bên đường
Tâm thanh tịnh giữa trời...!
02.2020

Giêng về, mẹ xuống đồng
Vá nốt ruộng bên sông, chờ
Trời xuân phất phơ bụi mưa
Màu xanh mẹ khảm bờ chân đê
'Thượng nguyên' tết, mẹ về
Đầu đội nón lễ, lên chùa
Thỉnh cầu trời thuận nắng mưa
Cỏ cây tươi tốt, bội mùa an dân
Vai mòn, dáng mẹ tảo tần
Còng lưng trĩu nặng, tuổi xuân đời
Lặng thầm chịu đựng hi sinh
Mong cho chồng con bình an giữa đời
Tháng giêng, nhớ lắm mẹ ơi!
Lộc xanh đâm chồi mơn man
Lặng kể một thời cơ hàn
Nghiêng vào lòng mẹ, xuân tràn trề…
02.2020

Giữa đêm khuya tĩnh lặng
Nghe đất thở sau nhà
Thao thức trong sâu lắng
Nằm hoài cổ chuyện xưa
Lâu lâu trở về nhà
Hít thật sâu hương đất
Nhè nhẹ buông hồn ta
Bơi giữa miền ký ức
Nhang bàn thờ phảng phất
Mùi xuân tết no nê
Đắm chìm trong cảnh phật
Tâm lưng chừng trời quê
Tết rồi! Ai chưa về?
Chút hồn quê lắng lại
Dấu vào trong say mê
Khúc tình quê cháy mãi...
Hà Tĩnh, đêm 16.01.2020

Kim đồng hồ nặng nhọc
Chuyển thời khắc cuối cùng
Sang bên kia cột mốc
Linh thiêng khóe mắt rưng
Phút chuyển giao ngập ngừng
Đất trời như chậm lại
Nghe lộc nhú lưng chừng
Tràn trề xuân tình ái
Chúc thanh xuân mãi mãi
Chúc gia đạo an khang
Nước nhà luôn vững chãi
Tình người ấm nồng nàn
Thoáng rung động tâm can
Giao hòa cùng trời đất
Hương hoa sắc ngập tràn
Hạt bụi xuân phảng phất.
01.2020

Nhìn nhẹ ánh mắt khẽ rơi
Ngẫm nghĩ trong khu vườn hồng
Bướm ong giữa trời gió
Chạm phấn hồng, đậm hương tình.
Hương thơm lan tỏa mơ mộng
Cánh hoa trắng, nắng mưa hòa
Tơ lòng nhẹ, lưu giữ hương
Lời tình tựa nhịp trái tim.
Thổn thức say đắm, tròng trành
Ngỡ như bình minh đầu ngày
Sợi trắng gió thoảng bên đường
Tỉnh giấc, say mê trong lòng.
8.2019

Hạt mưa rơi
Đầu chót lá xanh
Long lanh, càng tròn
Lá tròng trành, khẽ lắc...
Rơi nhanh mang theo màu xanh
Ngấm vào đất, hạt nảy mầm
Thành cây, thành lá
Hạt nước quay về, níu chót lá
Vòng quanh vất vả, mãi giữ màu xanh
9.2019

Xa kia non nước mây trời
Bóng ai rực sáng nụ cười thôi miên
Lu mờ tuyệt cảnh thiên nhiên
Gió lùa tóc sóng em thêm tuyệt vời
Mỹ nhân thổn thức bồi hồi
Để lòng quân tử đứng ngồi sao yên
Nào em nhẹ bước xuống thuyền
Giai nhân lãng tử xuôi miền cố đô…
11.2019

Ngày mai tháng 9 đi rồi
Thu đang bịn rịn nói lời chia ly.
Tháng 10 thạch thảo dã quỳ
Nấp bên phố vắng thầm thì thu qua.
Rối bời lá rụng hiên nhà,
Quặn lòng tiễn bạn đi xa lâu về.
Mèo mướp nằm ẹp cuối hè,
Buồn chẳng thèm vểnh tai nghe ong cười.
Nắng vàng một chút nhạt rơi,
Vương vào cánh bướm lả lơi khắp vườn.
Tháng 9 để lại trời thương
Gieo mầm chờ đợi vấn vương tơ lòng.
Tháng 10 một chút ken đông
Tái tê khoảnh khắc nỗi lòng thu đi.
Chia tay em biết nói gì,
Tạm biệt tháng 9 anh đi nhanh về.
10.2019

(Kỷ niệm 50 năm ngày giỗ của Bác Hồ
21/7/1969 - 21/7/2019 âm lịch)
Nửa thế kỷ trôi qua như giấc mơ,
Đám người ôm lễ mộ, lệ chưa khô.
Lời Bác vẫn vang đậm bước chân đi,
Tâm nguyện gửi vào lòng thế hệ mới.
50 năm trôi, mùa thu 8 nở cờ,
Đất nước ca hát, hoàn thiện khúc hát.
Hình ảnh Bác rộng lớn trên quê hương,
Cháu con bước đi, vang tiếng niềm vui.
Ngày Người ra đi, đất nước rơi nước mắt,
Chia thành hai miền, tình quê hương đau đớn.
Nhưng giờ đây, hòa bình đã trở lại,
Vùng ven biển đẹp, đất nước an bình.
Chúng con hân hoan, hòa mình trong kỳ tích,
Ngày nay, Bác ơi, đất nước trù phú.
Ngày giỗ Bác, dân tộc hiệp sức múa,
Cam on Bác, đã dẫn dắt chúng con.
Con đường độc lập, văn minh hướng về,
Chúng con xin hứa, giữ gìn những gì Bác tặng.
Máu Lạc hồng vẫn chảy trong tim chúng con,
Bảo vệ biển đông, giữ gìn chủ quyền.
Máu rơi, nhưng biển đông vững vàng,
Hải đảo tự do, là niềm tự hào.
Nếu có lúc, đất nước đối mặt với khó khăn,
Chúng con sẽ cùng nhau vượt qua sóng gió.
Nhớ Bác, lòng chúng con mãi ghi sâu,
Bác ơi, hãy yên nghỉ, lòng dân yên an.
21.8.2019

Ngày xưa, hồi ức mơ mộng còn đây
Nơi góc hẹn cuối tuần, trên Đường Láng
Chiều lạnh lẽo, tình nồng như cơn gió
Vườn rau mát, xanh tươi bên con đường
Láng dáng xưa, những căn nhà thấp thoáng
Chân tình ta, dịu dàng như là quê hương
Dưới bóng cây, ánh đèn vàng hiên ngang
Tình yêu ấm, hồn đong đầy say mê
Đường hối hả, ký ức vẫn mong manh
Tim nhớ mãi, những khoảnh khắc đẹp đẽ
Đường Láng hôm nay, bước chân nhẹ nhàng
Hạt mưa rơi, đêm đông nhẹ lạnh giá
Xưa là đâu? Kỷ niệm ấm áp hiện về
Ngọt ngào thời gian, huyền bí như cổ tích
Xưa chẳng còn, những tháng ngày náo nhiệt
Chẳng gặp ai, bóng hình mờ nhạt xưa
Đường Láng chiều nay, hồn nhung nhớ
Nỗi buồn kết thành, giữa những giọt mưa
Tìm kiếm mãi, kí ức gửi những người xưa!
12.2019

(Gửi đến Người con Kim Lộc)
Em muốn trở về xứ Nghệ ơi!
Chợt lo xa xôi, nửa đời trôi qua,
Đêm nhẹ nhàng hướng về miền ký ức
Mảnh đất yêu, một thời cháy bỏng.
Quê mình ơi, Kim Lộc à ơi,
Nơi võng mẹ ru gió, tình nồng
Chất đầy kiều hạnh, dòng thơ cuộc sống.
Đi qua bao vùng miền đất nước,
Không nơi đâu như Đất, chợ Vi,
Mật Thiết, Yên Tràng với tên làng đất.
Chân dung xưa, đường đi còn bùn lầy
Bước chân chật chội, vượt thử thách thời thơ...
Quê mình xưa cũng chẳng dễ dàng
Dưới nắng cháy, bên bờ bão lửa chiến tranh
Mảnh đất nghèo, lưu dấu hồn bất khuất
Như La Sơn(1) thời Quang trung Nguyễn Huệ
Nay Kim Lộc những con người tiếp nối
Đất nước quý báu, giữa lịch sử hào hùng.
Ở đâu đó trải dài cả nước ta,
Có những tài năng mang máu quê mình.
Gửi lời tri ân, lòng trung thành
Ở lại quê hương, đóng góp cho xã hội.
Dù đi xa, nhớ mãi tình quê hương
Bám trụ trong trăn trở, xóa bỏ đau thương
Nơi giọng điệu dân ca, truyền thống lâu dài
Của Hà Tĩnh đậm đà, sôi động.
Sẽ về đây, đong đầy kỷ niệm!
Chén rượu hòa mình, với bát chè xanh.
Quê mình xưa, mái nhà tranh nhiều,
Vươn lên thành phố, ngôi nhà mới.
Những chiều về, triền đê uốn cong,
Nhớ lời thề, ước nguyện trọn đời.
Sẽ về để sà vào vòng tay mẹ
Nơi câu chuyện ru ngọt ngào, ký ức bình yên.
Nghe lời thân thương, hòa mình vào quê hương./.
7.2019

