Tiếp tục ghi chép từ bài trước (Ngày 20/11/2022)(Lưu ý: Mình ưa thích chụp ở Chế độ Giảm Noise -2, Khoáng sản YẾU, khi sử dụng ISO cao có thể xuất hiện noise Fujifilm tí, ai không thích thì cứ chê :v Mình chụp phim quen nên không chịu nổi sự trong trẻo, tươi sáng)- Mình dậy muộn vào lúc 9h30 sáng vì trời đổ mưa to và phải trả phòng khách sạn.
Dưới làn mưa phùn, biển trở nên vắng vẻ và mang màu sắc buồn bã
Trên bờ đá không có một bóng người nào
Thỏa sức ngắm nhìn các bạn xinh xắn 😃




Và những khoảnh khắc im lặng



Mình ấn tượng với sự kết hợp của màu gỗ và ánh đèn trong phòng này, tạo ra một không gian ấm áp và đẹp mắt
Gặp một cây khô đã chết, bị phủ đầy bởi dây leo
Ở phía dưới bãi đá, thấy có người đang câu cá, có lẽ đường đi xuống đây
Vẫn là trời mưa nhẹ và u ámLúc 1 giờ trưa, mình quyết định đến Mũi Nghinh Phong. Thời tiết vẫn lạnh và u ám

Một con chim đơn độc, hay chí ít là có đến hai con chim đơn độc 😃
Có một dốc dẫn xuống bãi đá, cảnh đẹp mà ít người dám chạm đến, nhưng mình đã vượt qua và leo xuống
Người ta nói chụp bằng iPhone sẽ đẹp hơn, màu sắc tươi sáng hơn, nhưng với tôi, tôi thích phong cách cổ điển hơn. Tôi ưa thích giảm EV -⅓ và tắt khử nhiễu. Dù không phải là chuyên gia đánh giá điện thoại, nhưng tôi không quan tâm đến ý kiến của những người chỉ trích. Dù với một lens giá rẻ, tôi vẫn sử dụng nó với tiêu cự 25mm ở khẩu độ F1.8. Dự định sắp tới, tôi sẽ đầu tư vào XF18f2R, nhưng không biết có thực hiện được không.






Dù ngồi chém gió với nhau cũng tốt, nhưng thực tế là thực hành mới là quan trọng. Leo lên con dốc, cảm giác như muốn tóe lên như đom đóm, với cơn gió thổi ù ù, chụp ảnh ở chế độ M và MF, điều chỉnh WB bằng tay, dù trong mưa nhỏ nhưng vẫn lo lắng cho lens không bị ướt. May mắn là tôi sử dụng máy ảnh APS-C và ưu tiên mang theo những lens nhẹ, điều này giúp cho việc chụp ảnh trở nên dễ dàng hơn.Bãi biển gần mũi Nghinh Phong là điểm đến lý tưởng cho những người yêu biển.
Với ống kính 230mm, những hình ảnh về những người đơn độc tạo nên một góc nhìn đầy cảm xúc về sự cô đơn và tĩnh lặng trong cuộc sống hàng ngày.
Với ống kính 230mm, tôi tin rằng mũi đất hùng vĩ này chứa đựng bao câu chuyện thú vị. Dù chỉ là những suy đoán, vẻ đẹp của nó vẫn khiến tôi cảm thấy ngưỡng mộ và say mê.
Tôi thích ghi lại hình ảnh những người đơn độc bằng ống kính 230mm. Điều này là do sở thích cá nhân của tôi. Việc quyết định có nên chia sẻ hình ảnh hay không luôn đòi hỏi sự cân nhắc kỹ lưỡng từ phía tôi. Có lẽ điều này là do tính cẩn trọng của tôi.
Với ống kính 230mm, bạn nên cẩn thận khi đứng gần bờ đá. Nếu trượt chân, có thể mất đi vẻ đẹp tự nhiên của bạn đấy!
Với ống kính 230mm, việc chụp ảnh mà không cần một chủ đề cụ thể cũng đã đủ để tạo nên một câu chuyện đầy ý nghĩa. Dù ảnh có thể trở nên mờ do việc zoom xa, nhưng điều này không là vấn đề lớn. Lens XC có thể không phải là Carl Zeiss, nhưng vẫn đủ tốt để ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ, ngay cả khi trời đang mưa nhẹ.
Một chiếc thuyền nằm xa xăm, những đợt sóng trôi dạt, cảnh vật u buồn với trời mưa, lạnh và gió vù vù... Cảm giác ngồi một mình giữa không gian rộng lớn thật sự tuyệt vời. Tuy nhiên, sau một thời gian, tôi quyết định rời đi để thưởng thức một tô bún bò to lớn để ấm lòng. Ở bên biển như thế là đủ rồi.Khám phá The Coffee House Ba Cu - một địa điểm thú vị để thưởng thức cà phê và trò chuyện cùng bạn bè.
Một ly Latte ấm áp đã giúp tôi tỉnh táo để trở về Sài Gòn. Ngồi tại đây, nhìn ra đường phố, cảm giác thực sự thú vị.

Những điều bình thường, đơn giản. Gọi là nghệ thuật cũng được, gọi là chơi cũng được. Tôi thích sự đa dạng về màu sắc, không khí và cảm giác khi chụp ảnh. Tôi thích âm thanh của máy ảnh khi chụp, cũng như việc điều chỉnh tiêu cự và cân chỉnh WB bằng tay. Và tất nhiên, tôi cũng thích chia sẻ những bức ảnh đó với mọi người. Khen hay chê, tôi đều hoan nghênh.Rời Trung tâm Thương mại lúc 5h00, trên đường về, gặp phải đám đông và nhiều người đi ngược chiều. Đoạn đường lại xảy ra tai nạn, thời tiết tối mùa mưa khiến tôi phải di chuyển chậm, thậm chí là rất chậm. Tôi thực sự ghét con đường về này. Có quá nhiều người lái xe không đúng quy tắc và cắt ngang làn đường, đặc biệt là khi trời tối. Họ không quan tâm đến sự an toàn của mình.Khoảng 9h tối tới nhà, một tuần làm việc mới lại bắt đầu.