1. Hồn thời gian
Có lẽ chúng ta thường mơ mộng về thời gian như một liều thuốc lành mọi nỗi đau. Thế nhưng, liệu thời gian có thực sự làm dịu đi mọi vết thương? Đó là những câu hỏi mà chúng ta thường đặt ra khi quên mất giá trị thời gian. Thời gian, không phải là người bạn hiền lành nhất, nhưng nó là một người bạn đồng hành không thể thiếu. Hãy nhìn nhận, đối mặt, và trân trọng thời gian, bởi chỉ có khi đó, chúng ta mới thấy rõ những khuôn mặt thực sự của nó. Thời gian không chỉ là chiếc mặt nạ, mà còn là câu chuyện đằng sau mỗi dấu vết, mỗi khoảnh khắc, là bí mật của từng người. Và đôi khi, hành trình đối mặt với thời gian là cách để chúng ta hiểu rõ bản thân hơn, để sống một cuộc đời ý nghĩa hơn.
Điều quan trọng là chúng ta không nên chấp nhận thời gian như là một mặt nạ tạm thời. Hãy nhìn xa hơn, đến những góc khuất, và chúng ta sẽ thấy rằng mỗi khoảnh khắc, mỗi sự kiện đều là một phần của câu chuyện lớn của chúng ta. Bạn có sẵn lòng đối mặt với chính mình, với những quyết định của mình trong thời gian không? Chẳng có điều gì là vô ích khi chúng ta đưa ra lựa chọn, khi chúng ta đi tiếp trong cuộc sống này với niềm tin và động lực. Dù bằng cách nào, thì hãy biến thời gian trở thành người bạn, đồng hành cùng chúng ta trên mỗi bước đường, giúp chúng ta trải qua mọi dấu mốc, và nhìn nhận rõ hơn về bản thân.
Thời gian đeo lên mình một chiếc mặt nạ, và chính chúng ta là những người làm cho nó trở nên ý nghĩa. Cuộc sống không ngừng trôi qua, và chúng ta là những nhân chứng sống của những thay đổi đó. Bạn đã chọn con đường nào cho cuộc sống của mình? Hãy sống mỗi khoảnh khắc, để khi nhìn lại, bạn sẽ thấy mình đã trải qua một cuộc hành trình đầy ý nghĩa, và thời gian không còn là một bí mật nữa, mà là một người bạn trung thành, luôn bên cạnh chúng ta trong mọi thăng trầm.
-TTKD-


2. Dấu ấn thời gian
Thời gian không phải chỉ được đo bằng phút giây, ngày tháng. Nó còn hiện diện qua sắc màu của những bông hoa thắm nở, hoặc quả ngọt lành vừa kịp chín để đón chào mùa bội thu. Bóng trăng tròn khuyết, mái tóc ngả màu của mẹ, những vết sẹo đã lành nhưng vẫn đẹp đẽ - tất cả là những cách ước lượng thời gian. Nhưng với tôi, thời gian là những vết sẹo đã lành, là nhân chứng cho những trải nghiệm của chính bản thân. Cái dây rốn đã cung cấp, chia sẻ nguồn dưỡng chất của cơ thể mẹ suốt chín tháng mười ngày với mầm sống yêu thương đã hoàn thành xong nhiệm vụ.
Thời gian là những vết sẹo nhỏ xinh kể chuyện về sự lớn lên, những bước chân lẫm chẫm tập đi, và những đêm dài nằm đếch đến. Những vết sẹo ấy là những minh chứng cho cuộc hành trình nghèo khó, thiếu thốn và vất vả. Nhưng còn những vết sẹo khác, từ bom đạn, là những vết thương âm thầm, miệt mài vắt kiệt thanh xuân, sức người và tâm hồn. Những vết sẹo ấy là hiện diện của những đau đớn khó lường, là những bi kịch chẳng thể phai mờ. Có những vết sẹo dù nhỏ nhưng đổi lại là sự an toàn, hạnh phúc - những điều mà mỗi người phải trải qua trong cuộc sống.
Bạn đừng sợ vết sẹo, hãy nhìn nhận chúng như là những đóa mây, nhẹ nhàng và đẹp đẽ giữa bầu trời cuộc sống...
Gia Linh


Dấu ấn thời gian là một câu chuyện kể về những khoảnh khắc đặc biệt, những dấu tích của quá khứ và hiện tại. Là những chiếc cổng mở ra những kỷ niệm, là những trang sách viết đầy những câu chuyện đáng nhớ. Đó không chỉ là những dấu vết trên bề mặt, mà là những chuyến phiêu lưu đong đầy ý nghĩa. Bạn hãy để dấu ấn thời gian kể lên những hành trình đẹp đẽ của cuộc đời...
Khánh Hòa
Thời gian trôi qua như dòng sông êm đềm, mang theo những kỷ niệm và hình ảnh của quá khứ. Đối diện với thời gian, con người như một người hướng dẫn, cố gắng hiểu rõ và tận hưởng mọi khoảnh khắc.
Khám phá những chặng đường mới, những bước chân trên đỉnh cao, thời gian không chỉ là những giây phút trôi qua mà còn là những câu chuyện của cuộc sống. Nó không chờ đợi, không nương theo, mà liên tục chuyển động, giống như một người bạn đồng hành không thể tách rời.
Nhìn lại quãng đường đã qua, thời gian không hề làm mờ đi những điều quý giá. Nó là người chứng kiến mỗi cảm xúc, từ niềm vui hạnh phúc đến những thử thách khó khăn. Con người, mỗi người một lối sống, một cách đối mặt với thời gian. Nhưng trong sự đa dạng ấy, chúng ta đều là những nhân vật chính trong cuộc phiêu lưu của mình.
Thời gian không chỉ là đối thủ, mà còn là nguồn cảm hứng bất tận. Để hiểu rõ về thời gian, con người cần kết nối với nó, đón nhận và trân trọng mỗi khoảnh khắc. Cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn khi ta biết ơn thời gian đã ban tặng cho chúng ta những trải nghiệm đáng quý.
Hãy sống trọn vẹn mỗi ngày, để khi thời gian lặng lẽ trôi qua, ta có thể nhìn lại mà không hối tiếc. Bởi thời gian không ngừng tiến triển, nhưng những khoảnh khắc chân thật và tình cảm chan hòa sẽ là nguồn động viên mãi mãi trong trái tim chúng ta.
Đó là bài học mà thời gian dạy cho chúng ta, bài học về sự trưởng thành, lòng biết ơn, và khả năng đối mặt với những thách thức. Và khi ánh bình minh mở ra mỗi ngày mới, hãy nhớ rằng thời gian là nguồn năng lượng vô tận, chờ đợi để chúng ta khám phá và chia sẻ.
Cảm ơn thời gian vì đã làm cho cuộc sống này phong phú hơn, vĩnh cửu hơn. Hãy sống trọn vẹn, yêu quý mọi khoảnh khắc, và để những dấu ấn của thời gian làm cho cuộc sống này trở nên đẹp đẽ hơn.
TRỊNH BỬU HOÀI


4. Quay Lại để Trọn Vẹn Quãng Thời Gian Xa Cách
Trong hành trình cuộc sống, nhân loại trải qua vô số những cuộc phiêu lưu và sự quay trở. Mỗi lần chia xa, niềm nhớ và tình thương bao trùm cả người đi và người ở lại. Khi quay về, niềm vui hạnh phúc của sự hội ngộ tràn ngập. Nhưng trong những lúc tình cờ, có những lựa chọn khiến cuộc chia tay trở thành vĩnh viễn. Những ga tàu là những nơi chứng kiến những cuộc ly biệt ấy, và con tàu là nguyên nhân tạo nên những khoảnh khắc lưu luyến khó quên.
Có một kỷ niệm vô cùng đặc biệt với tàu hỏa, chiếc phương tiện đã đồng hành cùng những hành trình dài đến mọi nẻo đất nước. Người ta mua vé, bước lên tàu, để những bánh xe sắt đưa họ qua mọi ga, dẫn họ đến điểm đến hoặc đưa họ trở về nơi mà trái tim họ gọi là quê hương.
Ngôi nhà của tôi nằm gần một ga nhỏ, là điểm nối của hệ thống đường sắt chính từ Bắc đi Nam. Ga bé nhỏ, khiêm tốn, lặng lẽ chào đón những hành khách đi qua, chào đón những người đi xa trở về, và chào đón những hành khách mới bắt đầu hành trình của họ. Tôi quen thuộc với ga nhỏ, với những chiếc đèn dầu hỏa đặt trong chiếc đèn xách tay hình hộp chữ nhật, phát ra ánh sáng đỏ bao quanh. Ánh đèn mờ mờ tạo nên bức tranh đẹp, là dấu hiệu cho tàu dừng lại hoặc làm nổi bật đèn dầu xách tay của nhân viên ga. Dù là buổi sáng tinh sương, buổi chiều hoàng hôn u tịch, hay đêm đen không trăng, nhà ga vẫn âm nhạc bằng những tiếng rì rào, tiếng còi tàu thông báo chuyến tàu Thống nhất đi qua, không dừng lại. Mỗi chuyến tàu từ xưa đến nay vẫn mang theo những cuộc chia tay, những kí ức lưu luyến, và những câu chuyện cuộc sống lang thang trong đường đời vô định.
Tôi thích nhìn chuyến tàu đi ngang qua nhà mình, dù là khi tôi đang chăn trâu, cắt cỏ. Tôi nâng tay, dừng lại, ngước nhìn khi đoàn tàu đi xôn xao. Tôi theo dõi chúng cho đến khi chúng biến mất, chỉ còn lại những đám khói trắng từ ống khói của con tàu, tan dần vào không khí. Tôi mơ ước một ngày mình sẽ là một trong những hành khách trên chuyến tàu đưa tôi đến nơi rất xa. Đó sẽ là một nơi tuyệt vời, sôi động và đầy hấp dẫn.
Có những đêm khuya, tiếng còi tàu xé toang bầu không khí, làm đứa trẻ nhà ai đó giật mình khóc ôm và tiếng người mẹ ru dịu dàng, ầu ơ an ủi. Có lẽ khi nhỏ, tôi cũng nhiều lần giật mình hờn khóc vì tiếng còi tàu đêm như vậy, và chắc chắn là được mẹ âu yếm, vỗ về. Lớn lên, tôi quen với tiếng còi tàu và tiếng rung đều đều của bánh xe sắt, không còn gì khiến tôi giật mình tỉnh giấc nữa.
Thời gian trôi đi, ước mơ nhỏ bé của tôi cũng trở thành hiện thực. Ngày tôi rời gia đình đi học đại học, cả gia đình tôi đến ga để tiễn tôi. Tôi mặc bộ quần áo mới mẹ mua, đeo cái ba lô sờn rách của bố, chuẩn bị cho hành trình vào tương lai. Bố tôi rất vui và tự hào, vì tôi làm được điều mà bố từng mơ ước, viết tiếp ước mơ học hành của bố. Em gái tôi, đeo kiễng chân lên, ôm tôi và nói nhỏ 'Nhớ mang quà về cho em nha!'. Ngày ấy, ga nhỏ nhưng bỗng trở nên sôi động, vì có nhiều bạn cùng lứa với tôi cũng đi học. Con tàu như hiểu tâm trạng con người, nó chần chừ, không muốn chuyển bánh ngay. Tiếng còi tàu như có điều gì đó khác thường, vừa giục giã vừa muốn níu kéo thêm chút thời gian cho những người thân yêu được bên nhau thêm chút lâu. Qua cửa sổ tàu bắt đầu chuyển bánh, tôi nhìn thấy có vẻ mẹ tôi đang khóc...
Sau đó, tôi không đếm được bao nhiêu lần tôi về nhà trên những chuyến tàu bụi bặm, ồn ào, và những ga nhỏ thân thuộc. Hầu hết mọi chuyến đi về của tôi đều vào buổi chiều, khi hoàng hôn bắt đầu buông thả.
Mỗi lần trở về, mẹ tôi luôn hạnh phúc. Mẹ đi chợ, chuẩn bị đồ ăn cho tôi. Mẹ luôn lo lắng cho cuộc sống khó khăn của tôi. Sau này, đôi khi em gái nói thay mẹ nấu cơm cho tôi, vì mẹ tôi đã đi xa quá lâu...
... Chiều nay, tôi quay về nhà trong ánh hoàng hôn tím. Cảnh đẹp hai bên đường dần dần chìm vào bóng tối. Một căn nhà đang phát nhạc, giọng ca ngân nga khiến tôi chú ý: '... Chiều nay tiễn biệt nhau khi bóng tối buông lơi.... Nếu có một ngày trở về, hãy trên chuyến tàu hoàng hôn...'.
Trong cuộc sống, không biết có bao nhiêu người đã rời đi và trở về trên những chuyến tàu hoàng hôn, tím buồn man mác như vậy. Nhưng chắc chắn, mỗi lần chia tay và mỗi lần trở về, tại cùng một điểm thời gian, tạo nên một vòng tròn đầy đủ của niềm vui và nỗi buồn, của một chu kỳ hoàn chỉnh của việc đi và trở về. Hãy bước đi và quay về trên chuyến tàu thời gian, để trọn vẹn những tháng ngày người thân phải sống xa nhau.
Trần Trung


5. Cảm xúc thời gian
KHÁM PHÁ NHỮNG BÍ ẨN CỦA THỜI GIAN
CUỘC SỐNG MANG ĐẾN NHỮNG TRẢI NGHIỆM KHÔNG NGỪNG
Từ lúc ta chào đời, thì thế giới của chúng ta đã bắt đầu quay quanh hai từ THỜI GIAN. Dù là những khoảnh khắc hạnh phúc, bận rộn hay những giây phút buồn bã, THỜI GIAN luôn là điều mà chúng ta không thể quên.
Trong cuộc sống, từ khi chúng ta mới chập chững bước chân, thì chiếc áo THỜI GIAN đã bắt đầu trải lên người chúng ta. Màu sắc và họa tiết của chiếc áo đó phản ánh những trải nghiệm và ý thức của từng người trong chúng ta.
Thời gian có thể trôi qua nhanh chóng hay từ từ, ồn ào và hỗn loạn hay dịu dàng êm đềm?!
Không có cách nào chúng ta có thể giữ lại THỜI GIAN, nó trôi đi mặc cho ta muốn hay không muốn.
Đôi khi, THỜI GIAN là điều đáng sợ và khó lường.
THỜI GIAN cũng mang đến những khoảnh khắc đẹp và hạnh phúc.
Trong cuộc sống ngắn ngủi này, ta có bao nhiêu cơ hội để thưởng thức vẻ đẹp của thời gian?!
Khi cuộc đời chỉ là một đoạn ngắn và THỜI GIAN là vô hạn.
Thời gian đặt ra những thách thức và thay đổi cho tất cả, về chúng ta và nó chứng kiến chúng ta vượt qua những thay đổi ấy như thế nào.
THỜI GIAN là thứ khiến từng đứa trẻ nhỏ như chúng ta trở thành những ông già, từng mầm non nhỏ nhưng cũng sẽ trở thành cây cổ thụ mạnh mẽ.
Khi còn nhỏ, ta mong mình lớn nhanh để làm được những điều không thể khi còn bé. Nhưng càng lớn nhanh, bố mẹ lại càng già đi, và khi ta trưởng thành hơn nữa, họ càng già thêm.
Tất cả chúng ta đều từng nhìn THỜI GIAN trôi qua... Khi ta đang chờ đợi, đang kỳ vọng điều gì đó.
Tuổi thơ của tôi, những buổi chiều cuối cùng, nhìn bóng nắng dần dần chạy và tắt... Đó là lúc tôi hiểu rằng THỜI GIAN đang dần qua đi...
Vẻ đẹp của thời gian chính là khi nó mang lại những điều tuyệt vời nhất, là hy vọng và kết quả tốt đẹp khi chúng ta đạt được điều gì đó.
Mỗi lần về thăm nhà, mẹ luôn hỏi, thời gian ở lại được bao lâu, khi nào con sẽ đi lại?!
Mỗi lần, mẹ luôn mong đợi câu trả lời, dù là một tháng hay là lâu hơn, với mẹ, đều là quá ít. Bàn tay mẹ nắm chặt tay tôi, như dắt một đứa trẻ mỗi khi về thăm nhà... Tôi nghe tiếng mũi mình cay cay, vì mỗi lần về, mẹ lại già thêm một tuổi...
THỜI GIAN!
Đến một lúc nào đó, chúng ta phải làm quen với những điều không ai muốn. Khi đó, chúng ta lại mong muốn nơi nào đó, để những người thân yêu của chúng ta có thể ở lại mãi mãi, khi THỜI GIAN chỉ đi một chiều...?!
Những mùa đi qua, những mùa sẽ trở lại, thời gian đi qua và không bao giờ quay lại...
Ai cho ai được thời gian của nhau, tôi nghĩ, cả người cho lẫn người nhận đều hạnh phúc, vì trên đời, chúng ta vẫn có thể dành thời gian cho nhau...
Trần Thanh


6. Cuộc hành trình thời gian
Trong thế giới vô tận của thời gian, có một nguồn năng lượng không gian thường trực, không màu mà có sức mạnh biến hóa mọi vật.
Từ nó, những tác phẩm kiến trúc vĩ đại nảy sinh, những địa điểm đẹp tuyệt tác hình thành. Từ bên trong, quốc gia, bầu trời, dòng sông, biển cả, núi lửa, cơn bão, tất cả được tạo ra và biến đổi không ngừng. Từ chính nó, con người tiến hóa thành những xã hội văn minh nhất, sở hữu những đồng hồ, những ngôi nhà xa hoa, những phương tiện hiện đại nhất.
Nhưng cũng từ bên trong, những kiến trúc lâu đài hùng vĩ, những kỳ quan thế giới có thể chuyển thành đống đổ nát, hằn lụt bùn.
Nhìn từ bên trong, đứa trẻ hồn nhiên từ nơi chân tre bắt đầu có thể trở thành anh hùng. Từ bên trong, tờ giấy trắng nhà tranh xưa có thể biến thành bằng cử nhân, kỹ sư, giáo sư, tiến sĩ... Từ bên trong, những cành cây uốn cong khôn nguôi phát triển thành mầm xanh mới... Nhưng cũng từ chính nó, đứa trẻ hồn nhiên có thể trở thành cụ già...
Đó chính là thứ không màu sắc, không hình thể, không đầu không đuôi, vô cùng kỳ bí, đó chính là thời gian.
Vâng, thời gian sở hữu một sức mạnh phi thường.
Thời gian vừa tạo ra vừa phá hủy, đưa ra và nuôi dưỡng cái mới, làm phai tàn cái cũ. Biết bao số phận, cuộc sống tan nát và tiêu vong dần theo thời gian. Nhưng cũng có nhiều số phận, những cuộc đời rực rỡ, tỏa sáng theo dấu chân của thời gian.
Thực tế của thời gian làm già nua cái này, làm trẻ trung cái khác, làm mờ đi cái này, làm rạng ngời cái khác. Thời gian tồn tại khắp mọi nơi trên hành tinh này.
Nhưng có điều kỳ diệu... Không phải ai cũng sở hữu thời gian? Có người dư thừa thời gian. Có người sở hữu ít thời gian. Có người lại không có thời gian.
Vâng! Thời gian không phải thuộc về ai riêng lẻ. Không ai có thể kiểm soát được thời gian. Không ai có thể lưu trữ thời gian. Thời gian không đợi chờ ai.
Thời gian là người bạn đồng hành đắc lực nhưng không bao giờ nghe theo, không bao giờ sai lệch, không bao giờ giáo dục bất kỳ ai về bất cứ điều gì. Để trở thành người bạn tốt với thời gian, chỉ có một cách duy nhất là cả đời trân trọng, tôn trọng, lắng nghe và không bao giờ phí phạm một khoảnh khắc nào mà thời gian dành tặng.
Phạm Minh Giang


7. Sự Hiện Diện Yên Bình
Không thể nắm bắt, không thể chạm vào, không thể nhìn thấy, nhưng tất cả đều cảm nhận được sức mạnh của thời gian. Yên bình, lặng lẽ, thời gian trôi đi để lại những dấu vết gây nên biển cả cảm xúc. Dù là niềm vui hay nỗi buồn, con người và mọi vật đều không tránh khỏi sức ảnh hưởng của quy luật thời gian.
Thời gian đã đem theo những điều nhiều hơn. Những mái nhà xưa rơi vào lãng quên. Những con đường, những góc phố, những cây cỏ đều đã thay đổi rất nhiều trong suốt 10, 20 năm qua. Có những thứ chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Thời gian đã mang theo những kí ức đẹp nhất của tôi, một thời thơ ấu ấm áp dưới mái nhà yêu thương của cha mẹ. Cây vú sữa, vườn rau, hình ảnh mẹ cha chỉ còn lại trong ký ức. Tôi nhớ về bản thân mình, cô bé hồn nhiên mỗi lần trò chuyện với cha mẹ về những điều vụng trộm của ngày học. Nhớ đến bàn tay mẹ nhẹ nhàng vuốt ve khi tôi bị ốm. Và bàn tay ấy còn nấu nước cháo ngon, những bữa cơm dân dụ mà vị ngon không bao giờ được tìm thấy trong thế giới hiện đại. Nhớ những ngày Tết, mùi của những chiếc bánh truyền thống. Nhớ những ngày bắt đầu năm học, bố cẩn trọng mở từng quyển sách để chúng tôi có những cuốn vở tốt nhất khi đến trường.
Thời gian đã làm bạc mái tóc, làm mỏng mái tóc. Mái tóc đen dày ngày xưa giờ đã khô rụng, sợi tóc bạc dần nhiều hơn sợi tóc đen. Những vết nhăn xuất hiện quanh mắt. Tuổi thơ ấm áp, tuổi trẻ hồn nhiên giờ đã trở thành những kỷ niệm đầy xúc cảm và hoài niệm. Trong khu vực ký ức được thời gian bảo tồn, có những trò chơi ấu thơ, có những đêm học bên sách vở, đấu tranh với những bài toán và những trang văn đầy cảm xúc, những giấc mơ lứa đôi của tuổi trẻ, những hoài bão cho một tương lai tươi sáng.
Thời gian đưa chúng ta vào cuộc sống phức tạp, khiến chúng ta quên đi nhiều điều quan trọng. Cho đến khi nhìn lại, chúng ta mới nhận ra rằng vết thời gian đã che lấp đi những điều quý báu đó.
Nhưng thời gian cũng mang lại nhiều điều. Từ đứa trẻ vô tư, tôi đã trở thành người có thể học hỏi và tích lũy kiến thức từ cuộc sống, từ kinh nghiệm của nhiều người. Mặc dù tầm nhìn mở rộng hơn, tóc bạc xuất hiện và những người thân yêu rời xa, nhưng tôi đã trưởng thành với một tổ ấm mới, với những đứa con thơ ngây làm tươi mới những khoảnh khắc mà thời gian đã cướp mất. Tôi có tuổi thơ của con cái để gợi nhớ về tuổi thơ của mình, những ước mơ, những khát vọng của con cái làm cho tuổi già trở nên nhẹ nhàng hơn vì tôi biết rằng 'cây già măng mọc'.
Thời gian biến một hạt giống mới trồng ngày xưa thành cây lớn, đậu hoa, kết trái, mang lại hương thơm ngọt ngào cho cuộc sống. Thời gian giúp một đứa bé đáng yêu phát triển thành người trưởng thành, mang lại sức sống mới cho thế giới và đóng góp vào xây dựng cuộc sống với trí óc và trái tim, tình yêu và lòng nhiệt thành của tuổi trẻ.
Thời gian mang lại cho chúng ta sự bình yên, 'chữa lành mọi vết thương' cả bề ngoài lẫn bên trong tâm hồn. Những đau khổ có thể khiến ta tưởng chừng như sẽ chết đi, nhưng thời gian giúp chúng ta lấy lại sức sống để cuộc sống tiếp tục, ngay cả khi vết thương vẫn còn in sâu trong ký ức.
Thời gian vẫn trôi qua mỗi giây, mỗi phút, mỗi giờ. Một ngày mới lại bắt đầu, một tháng mới, một năm mới. Thời gian không bao giờ mệt mỏi. Những gì còn lại sau bóng đồng hồ của thời gian?
Nguyễn Thị Thúy Ái


9. Hương Vị Quá Khứ
Thời gian trôi dần về phía cuối của một năm. Mỗi buổi sáng thức giấc, tờ lịch treo tường mỏng manh biến mất. Những ngày cuối năm là thời điểm mỗi người tự nhìn lại những trải nghiệm, niềm vui, nỗi buồn, và nhận thức về những thay đổi. Cảm giác tự hào với những thành tựu và nỗ lực của bản thân hiện lên. Nuối tiếc với những điều 'nếu như' trong quá khứ cũng xuất hiện. Hối hả để hoàn thành công việc dang dở. Sự háo hức và phấn khích chào đón năm mới... Ngày cuối năm, tôi nhận ra dư vị thời gian.
Dư vị thời gian đã dạy tôi rằng, hãy là phiên bản duy nhất mang đậm dấu ấn cá nhân. Thiền sư Thích Nhất Hạnh đã viết: “Hạnh phúc là khi bạn là chính mình. Không cần phải được người khác công nhận. Chỉ cần bạn tự chấp nhận mình là đủ”. Điều này hoàn toàn đúng. Cho dù cuộc sống của bạn đơn giản, thuần khiết, nhưng đối với người khác, bạn vẫn là người phức tạp. Trong mối quan hệ, dù bạn sống chân thành, nhưng nếu đối tác là người đa nghi, lòng tin sẽ không bao giờ xuất hiện. Vì vậy, chỉ cần tâm hồn sạch sẽ, không cần phải làm sáng tỏ với bất kỳ ai.
Dưới tia nắng hanh hao cuối đông, tôi nhâm nhi cốc trà, quan sát cuộc sống trôi qua trước mắt, tự hỏi: “Con người có bao nhiêu lần trải qua ngày cuối năm?”. Câu trả lời mơ hồ, vì không ai có thể dự đoán được ngày “trở về cát bụi”. Thời gian luân phiên, mùa đổi mùa, những gì thuộc về hiện tại, ngày mai đã trở thành quá khứ. Ký ức giống như tàn tro, chỉ đợi gió thời gian thổi bay, đánh thức trong tâm trí.
Cuộc sống đầy những bất ngờ khiến ta trải qua những dư vị khó quên. Tôi mãi nhớ một chiều gió bão, lái xe mà nước mắt tuôn rơi vì sự nghiệt ngã và thất vọng. Giọt mưa và gió cuốn theo nhau, hòa quyện với nước mắt mặn mà. Tôi đã mất bình tĩnh đến mức đi lang thang qua vài con phố mà không mục đích. Nhưng rồi, chính những giọt mưa mát lạnh đã giúp tôi bình tâm. Tôi hiểu rằng, phải mạnh mẽ, đương đầu với thách thức.
Ngày cuối năm, tạm gác lại những lo toan, tôi trở về thăm cha mẹ. Điều kỳ lạ là tôi cảm thấy an lòng khi cùng bố uống trà, thảo luận về văn chương, ý nghĩa của từng chữ trong bầu không khí trầm bổ. Trong mùa này, mẹ thường cắm một bình hoa mùi tinh tế ở góc phòng khách. Những bông hoa mùi nhỏ xinh nở tinh khôi, phù hợp với chiếc bình gốm mộc. Hương thơm nhẹ nhàng làm tôi cảm nhận Tết đang đến gần.
Đôi khi, tôi cảm thấy buồn bã khi nhận ra thời gian đã in sâu trên đường nét và mái tóc bạc của cha mẹ. Tự trách mình vì thấy rằng, thời gian dành cho cha mẹ chưa đủ, mỗi lần về đều vội vã. Do đó, đôi khi, tôi cố gắng tách mình khỏi cuộc sống xã hội để thưởng thức những giây phút ấm áp bên cha mẹ.
Ngày cuối năm, dư vị thời gian giúp ta học được rằng, có những khoảnh khắc đặc biệt, không bao giờ lặp lại. Có những nỗi buồn sẽ gắn bó sau khi tờ lịch cuối cùng rơi xuống.
Dư vị thời gian cho ta trải nghiệm hương vị đắng ngọt của cuộc sống với 365 ngày đầy cung bậc. Năm cũ sắp khép lại. Chúng ta hướng về năm mới với những kỳ vọng tốt lành. Hãy để thời gian lưu giữ dư vị hạnh phúc, tràn ngập thành tựu trong ký ức mỗi người.
Bài Vy Anh


10. Trò Chuyện Cùng Thời Gian
Bình minh hôm nay, từ góc phố quen thuộc của một quán cà phê, nhìn chiếc lá rơi lặng lẽ dưới làn nắng vàng nhẹ nhàng của những ngày cuối năm, lòng tràn về cảm xúc. Mỗi giờ, mỗi phút trôi qua là những niềm vui và nỗi buồn dừng lại trong từng con người. Những cây cổ thụ kia đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm, và ngồi đây, uống một tách cà phê, tôi cũng đã trải qua bao mùa nắng mưa. Thời gian trôi đi, mỗi khoảnh khắc là một biến đổi của cuộc sống, của con người. Có bao nhiêu điều đang diễn ra, có bao nhiêu tâm tình muốn bày tỏ dưới bóng thời gian.
Thời gian là một khái niệm cổ xưa, tồn tại từ khi con người mới nhận ra nó. Nó chứng kiến những hạt giống rơi xuống, mọc lên thành cây con, phát triển thành rừng, theo dõi cuộc sống vạn vật từ thời khắc hỗn loạn ban đầu, trải qua sự nở rộ và suy tàn của thế giới qua từng giai đoạn lịch sử. Mọi thứ đều biến đổi, chỉ có thời gian là vẫn lặng lẽ theo dõi chuyển động của đất trời. Những thứ con người dùng để đo lường thời gian đều có tuổi đời, đều trải qua quá trình già đi, chỉ có thời gian mà thôi, vẫn còn mãi mãi và bất biến.
Thời gian tiếp tục trôi, và mỗi cuộc đời chỉ là một đoạn ngắn của thời gian. Nó bắt đầu từ lúc một sinh linh được hình thành trong bụng mẹ, được sinh ra, lớn lên, rồi già đi. Thời gian không đợi chờ ai, nó vô hình, vô hạn, nhưng mọi thứ trong cuộc sống đều hữu hạn. Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua, nhưng con người thường nhắc nhau phải hoàn thành mọi việc vì thời gian không chờ đợi. Cảm giác vội vã rõ ràng hơn vào những ngày cuối năm, như người ta muốn mọi thứ phải hoàn hảo, tinh tươm trước khi bước sang năm mới.
Tôi sinh ra và lớn lên trong cái thành phố nhỏ này, mỗi con đường, mỗi góc phố đều ghi chép nhiều dấu ấn khó quên. Nhiều con đường với những hàng cây cao vút, đánh dấu của thời gian, ghi lại những thay đổi của mùa lá rụng, những chồi non nảy mầm thay thế. Con đường tôi đã dẫn đưa đứa con của mình từ khi đi học đến khi trưởng thành. Bây giờ, hàng cây cao lên, tôi không còn chở con nữa vì chúng đã trở thành người trưởng thành.
Thời gian vẫn trôi qua, mang theo những nỗi buồn vui của cuộc sống, sự thay đổi của con người, và vận mệnh của đất trời.
Thời gian vẫn lặng lẽ, nhưng với mỗi người, có những thứ đã mãi mãi thuộc về quá khứ. Không ai có thể giữ lại những ngày đã qua. Những ngày cuối năm, những ngày gần Tết, những kỷ niệm về Tết giờ đã khác xa so với những ngày thơ ấu, khi còn sống với cha mẹ và anh chị em dưới một mái nhà. Mặc dù ngày, tháng, năm vẫn trôi qua, nhưng những người quen cũ đã đi xa và không thể nào tìm lại được. Tôi nhớ sự lo lắng của mẹ, hơi thở dài của cha mỗi khi năm hết Tết đến, lo lắng cho đàn con. Tôi nhớ những buổi sáng mùng một Tết, chúng tôi xúng xính quần áo mới chạy ra đầu ngõ, nhìn nhau và cảm thấy mỗi người đều lớn lên và đẹp lên rất nhiều, mặc dù chỉ mới qua một ngày. Những món ăn dân dụ của những ngày thiếu thốn vẫn ngon và mãi mãi trong tâm trí, dù bao nhiêu năm đã trôi qua, người già đã ra đi, và người trẻ đã trưởng thành.
Thời gian vẫn tiếp tục, và với mỗi người, những thành công là minh chứng cho dấu vết của thời gian, để không bị vô nghĩa. Những đồi núi khô cằn, những bãi đất lầy lội, với sự sáng tạo và cần cù, đã trở thành những nơi đẹp như tranh, những điểm du lịch sinh thái với cây cỏ được trồng và chăm sóc, tạo nên một bức tranh sống động. Thời gian đã đưa những người thân yêu rời xa, nhưng cũng mang đến những người mới, để cuộc sống luôn kế thừa những yêu thương chia sẻ. Đứa trẻ thơ ngày nào giờ đã trở thành cha mẹ, những người bạn thời thiếu thốn giờ là ông bà với mái tóc hoa râm. Những thay đổi đó là dấu vết của thời gian.
Thời gian vẫn trôi qua khi bức tranh nắng chiều dần nhạt và màn đêm phủ lên. Mọi người vội vàng hoàn thành công việc cuối ngày. Thời gian hiện lên trên tờ lịch treo tường mỏng. Chỉ còn vài ngày nữa, một năm mới sẽ bắt đầu. Thời gian vẫn lặng lẽ trôi qua… Lặng lẽ!
Hồng Lê


10. Ước mơ đổi bản lưu thời gian
Trong hành trình sống, có những lúc, những sự lầm lạc để lại ân hận mãi, ân hận đến suốt cuộc đời. Tôi ân hận vô cùng về mẹ!
Chiếc xe đạp chở tôi và đứa con nhỏ đi qua dòng sương lạnh, dưới ánh trăng mờ soi xuống đường và tiếng kêu đêm từ hàng cây xa vọng lại thê thiết khi tôi đến nhà.
Khi tôi nhận được bức điện với thông tin: Mẹ ốm nặng, gặp khó khăn! Thời kỳ đó, thông tin liên lạc chỉ qua bưu điện và bức điện đến với tôi cũng mất hơn một ngày.
Nhận được tin, tôi như mất hồn, không biết mình đã làm gì, cất gì, chuẩn bị gì, tôi hành động như một kẻ điên để về nhà.
Khi tôi rời quê, rời gia đình, tôi không thể biết rằng mình sẽ đi xa như vậy! Tôi để lại phía sau bạn bè, những ký ức của thời niên thiếu và bỏ lại người mà tôi nghĩ mình không bao giờ xa cách được, đó là mẹ tôi.
Tây Nguyên chào đón tôi trong mùa hoa quỳ nở, những bông hoa vàng rực, một vẻ đẹp buồn đến lòng người. Những đêm dài ở Tây Nguyên trong tháng mười một, gió đông về lạnh buốt, đêm không yên, tôi nhớ nhà, nhớ mẹ tôi quay quắt, có những lúc tôi muốn quay về ngay trong đêm, nước mắt trào ra ướt đẫm gối nhưng tôi không chấp nhận thất bại. Tôi không thể bỏ cuộc. Dù những khó khăn, những vất vả khiến tôi không có thời gian để nghĩ, để nhớ, thậm chí có lẽ tôi còn tự an ủi mình rằng mẹ tôi vẫn khỏe mạnh, vẫn bình an! Chỉ khi trong đêm thâu, ánh đèn yếu ớt, tôi dạy con tôi bài tập đọc, viết về Mẹ với những dòng chữ: “Mẹ mang thai đau đớn, sinh con ra từ một hòn máu đỏ. Ngay từ khi tôi còn là thai nhi, mẹ bồng tôi trên tay. Mỗi bữa ăn, mẹ cho tôi bú sữa ngọt ngào, ru tôi vào giấc ngủ… mẹ hạnh phúc khi tôi gọi mẹ là Mẹ lần đầu tiên”, những dòng chữ làm tôi nhớ nhà. Con gái hỏi: Mẹ khóc hở mẹ? Tôi nhanh chóng giải thích: Không, có chút bụi nằm vào mắt mẹ. Và suốt đêm, tôi ru con với những câu ca dao mẹ tôi từng ru tôi ngày xưa: “Mẹ già như chuối chín cây …” lòng tôi càng đau đớn.
Mẹ tôi là phụ nữ nông thôn nghèo, lấy cha tôi dù anh ta chỉ là công chức nhưng hầu như cuộc đời mẹ tôi đầy thương tâm.
Lấy chồng xa, mẹ tôi như bị chia cắt khỏi nhà ngoại, xa anh chị em ruột, xa bạn bè cùng trang lứa, mẹ tôi làm dâu làng xa, có lẽ mẹ tôi cô đơn lắm! May mắn là cha tôi và bà nội tôi hiền lành nên mẹ tôi có được sự an ủi, sự chia sẻ.
Một đời dành cho chồng và con cái, mẹ tôi chẳng bao giờ than trách hay kêu ca. Cha tôi thường xuyên đi công tác, lâu mới về, việc chăm sóc con cái là trách nhiệm mẹ tôi dù khi bị ốm hoặc khi học hành.
Mẹ tôi đã trải qua những ngày tháng khó khăn, lam lũ vì con cái! Hình ảnh mẹ tôi luôn in sâu trong tâm trí tôi: Bởi vào buổi chiều sương mờ, mẹ tôi từ cánh đồng trở về với quần áo đầy bùn, đầu đội nón còn nguyên ống xắn, người dính đầy bùn đất với mớ rau dại trong nón. Bởi vào buổi sáng sớm, khi ánh sáng mới bắt đầu, lúc gà gáy vang, trời vẫn còn mờ sáng và lạnh, bóng mẹ tôi hiện lên trước lửa nấu cơm cháy bùng. Lúc nào cũng: Mẹ ăn rồi con ăn đi! Suốt những năm tháng chúng tôi lo học hành, mẹ tôi chịu đựng khó khăn để chăm sóc con cái, mẹ tôi không muốn con cái phải trải qua khó khăn giống như mình.
Tôi đã quay về quá muộn! Khi tôi đến, người khác đã đóng quan, đau đớn, xót xa, tôi ôm lấy quan tài của mẹ tôi: Mẹ ơi! Mẹ ơi!
Những người chị em đưa mẹ tôi ra đồng dưới ánh nắng trưa oi bức, trời cũng như muốn khóc nhưng kìm lại. Rồi mọi người rời đi, tôi đứng lặng lẽ giữa đồng, tôi nhìn chén cơm và quả trứng và cảm thấy mẹ tôi cô đơn biết bao…!
Những ngày sau này, lúc nào tôi trở về nhà, đứng dưới gian vườn cũ và nhớ đến lời dạy của sư ông Nhất Hạnh:
“Mười năm vườn xưa xanh tốt
hai mươi năm nắng dọi lều tranh
mẹ tôi gọi tôi về
bên bến nước rửa chân
đun tay trên bếp lửa hồng
đợi bữa chiều khi bức màn tối xuống.
tôi không bao giờ khôn lớn
kể gì mươi năm, hai mươi năm, ba mươi năm”
Đúng, tôi không bao giờ trở nên khôn lớn!
“Giá mà tôi có thể đổi thời gian!” Chỉ giá như tôi có thể đổi thời gian! Mẹ ơi!
Lê Phượng


