1. Valentine và câu chuyện tình ta
Ðôi khi, hạnh phúc không phải đo lường bằng giá trị vật chất của món quà. Ðôi khi, tấm chân tình không cần phải tỏa sáng chỉ trong một ngày lễ.
Valentine lại về, mùa của tình yêu, của những lời ngọt ngào và những món quà đắt giá. Người ta thường đo lường tình cảm qua những món quà đắt tiền, nhưng liệu đó có phải là cách đúng?
Trong bối cảnh toàn cầu hóa, Việt Nam đã giữ vững giá trị truyền thống và đồng thời mở rộng tầm nhìn với những ý tưởng mới, trong đó có cả Ngày Valentine. Ngày lễ Tình nhân không chỉ là dịp để thể hiện tình cảm, mà còn là cơ hội để làm cho mối quan hệ trở nên vững chắc hơn nếu mọi món quà và hành động đều chứng minh ý nghĩa của ngày lễ này.
Nhưng có những người chỉ muốn biến ngày lễ này thành cơ hội để tỏ ra quá mạnh mẽ, hoặc để thể hiện sự giàu có, xa hoa...
Trong một xã hội đa dạng, mọi người có những cách riêng để thể hiện tình yêu. Nhưng liệu người đàn ông tặng cho người phụ nữ một món quà đắt giá và chia sẻ những lời yêu thương lên mạng xã hội có thực sự yêu sâu đậm hơn người đàn ông chỉ mang đến người yêu một món quà giản dị nhưng ẩn sau đó là ánh mắt trìu mến?
Ðối với phụ nữ, họ cũng không nên quá chú trọng vào giá trị vật chất của món quà. Trong tình yêu, điều quan trọng nhất là gì? Món quà đắt giá hay một tấm chân tình?
Thực tế chứng minh, giá trị không phải lúc nào cũng là điều quan trọng nhất.
Ðừng chỉ chờ đến Valentine, hãy yêu thương nhau mỗi ngày.
Yêu thương không cần phải ồn ào, lòe loẹt. Trong những ngày thường, khi cuộc sống bận rộn, người ấy vẫn luôn lặng lẽ chăm sóc bạn, chia sẻ khó khăn và niềm vui, làm những điều nhỏ nhất để khiến cho bạn hạnh phúc.
Tình yêu đẹp nhất giống như bản nhạc không lời, không cần từ ngôn, chỉ cần cảm nhận...
Hãy để Ngày lễ Tình nhân trở thành dịp tôn vinh tình yêu; để yêu thương không chỉ là sự đầu tư cho một ngày, mà còn là hành động và ý chí hàng ngày, làm cho tình yêu ngày càng bền vững hơn...
Nguyễn Thị Thu Hương


2. Lạc lõng trong ngày lễ tình nhân
Em ngồi đây, trước mặt màn hình điện thoại, đợi chờ một thông báo, một cuộc gọi, một điều gì đó từ anh. Nhưng không, em lại một mình trong mùa Valentine nữa. Đã bao mùa xuân trôi qua, và em vẫn giữ lời hứa chờ đợi anh, chờ đến một ngày chúng ta sẽ gặp nhau ở nơi không ngờ đến.
Em tin vào tình yêu âm thầm, cái tình yêu chỉ hiện hữu trong sự tĩnh lặng. Em cảm nhận rằng đang trải qua một loại tình yêu như vậy. Ngày qua ngày, em theo dõi những bước chân của anh qua mạng xã hội, biết đến cuộc sống của anh qua những trạng thái trên Zalo và Facebook. Dù chỉ là biết anh vẫn ở trong thành phố này, hít thở không khí giống em, nhưng em cảm thấy an ổn, em đã cảm thấy hạnh phúc.
Em hiểu rằng anh có thể vẫn độc thân hoặc đã có người, chỉ là chưa muốn công khai mối quan hệ. Liệu có phải là em đã quá lâu, anh đã quên em chưa? Liệu anh đã quên cô gái đã yêu anh không tiếc thủy chung. Cô gái luôn sẵn sàng cùng anh vượt qua mọi khó khăn, nhưng anh lại để cô ấy mất đi. Anh có thể không cần cô ấy, nhưng tại sao? Có lẽ thế giới của chúng ta quá khác biệt. Thế giới của em toàn mơ mộng và lãng mạn, trong khi thế giới của anh thực tế và thách thức. Không lẽ vì chúng ta khác nhau nên khó lòng hiểu được nhau, và chúng ta dễ dàng buông tay nhau như vậy. Mẹ em từng nói rằng để tình yêu bền lâu, cần sự thấu hiểu. Nhưng vì chúng ta quá khác biệt, đó có lẽ là lý do mọi thứ trở nên khó khăn. Chúng ta mãi xa cách vì những điều không nói ra.
Anh biết không, những ngày em nhớ anh đến tận cùng của tâm hồn. Em muốn chạy ngay đến anh, để anh ôm em vào lòng như ngày xưa. Em mới nhận ra rằng ký ức cũng có thể là một gánh nặng, đã lâu mà em vẫn không thể quên anh. Em hiểu rất rõ rằng em không thể sống mãi trong quá khứ tươi đẹp, nhưng mỗi khi nhớ về thời gian chúng ta ở bên nhau, em không thể nào không mỉm cười. Em biết ơn anh vì đã mang lại cho em một ký ức đẹp như vậy. Anh có nhớ không, hay đã quên em, có thể là không quan trọng nữa. Quan trọng nhất là em sẽ nhớ mãi rằng, trong thanh xuân đó, em đã từng yêu anh, đã từng yêu một chàng trai toàn tâm toàn ý.
Anh ơi, anh có biết em mơ gì không? Em mơ về một ngày chúng ta gặp nhau giữa thành phố hối hả và đông người. Chúng ta nhìn nhận nhau giữa đám đông, mỉm cười và nắm tay nhau, bước đi cùng một hướng. Nếu em không thể quên anh và anh cũng vậy, tại sao chúng ta không thể tìm cách quay về bên nhau. Em chỉ muốn biết: Anh còn nhớ em không?
Trúc Xanh


3. Một Mình Trong Ngày Lễ Tình Nhân...
Mình đã bên nhau bao nhiêu năm, trải qua bao nhiêu khoảnh khắc, nhưng trong những ngày lễ, chúng ta lại ở xa nhau. Anh có cảm thấy em như thế nào không?
Mùa tình nhân lại về, trái tim em bồi hồi giữa những gánh nặng cuộc sống, và lúc này em nhận ra anh đã trôi qua giữa những ngón tay mềm mại của em, dường như anh không còn ở đây nữa. Vì vậy, Valentine này, em chỉ muốn anh ở bên cạnh em thôi, đừng để em phải cô đơn nữa.
Bước giữa đám đông, ánh đèn hoa lung linh làm em cảm thấy lạc lõng và cô đơn. Em như kẻ điên, mỗi đêm tìm kiếm ánh sáng xa hoa để che lấp nỗi buồn trong tim.
Ngày Valentine trở nên đẹp đẽ, khí trời hoà mình, gió nhẹ nhàng thổi như làm nền cho tình nhân trao lời yêu thương. Còn em... em cảm thấy mình là nét chấm mất mát trong một bức tranh, một điều không thể sửa chữa. Valentine này, một lần nữa em lại ở xa anh...
Anh biết không, em buồn đến nỗi cả ruột gan cũng nhói. Nước mắt làm ướt gối để che lấp khoảng trống trong tim nhỏ bé này. Chỉ có anh bên em mới khiến em cảm thấy trái tim không còn đau đớn.
Mình đã bên nhau bao nhiêu năm, trải qua bao nhiêu phút giây, nhưng trong những dịp lễ, chúng ta lại ở xa nhau. Anh có cảm thấy em như thế nào không?
Thực sự, em rất cô đơn lúc này...
Anh độc ác quá, có biết không?
Em tìm kiếm một nơi tĩnh lặng như quán trà cuối phố, nhưng ngay cả nơi này cũng có những bàn tay nắm chặt, những đôi mắt tìm kiếm ánh sáng. Cô đơn vây quanh em, làm sâu thêm vết thương 'xa anh' chưa kịp lành.
Không biết anh ở đâu, liệu anh có buồn và cô đơn như em không? Tại sao anh không nhấc máy gọi cho em? Anh thật vô tâm. Em đã dám nói chuyện với anh, nhưng rồi lại đặt điện thoại xuống và khóc.
Ngày Valentine, mọi người có hoa, quà... còn em, em chỉ muốn vòng tay anh bên cạnh. Em không cần hoa, không cần những món quà xa xỉ, vì chúng ta đã hiểu nhau quá nhiều để cần những thứ đó.
Hãy quay về, chỉ đêm nay thôi, chỉ trong ngày lễ này thôi. Để em biết anh vẫn tồn tại trong trái tim em, để em biết anh vẫn cần em như em cần anh. Rời bỏ lúc này chính là lúc tình yêu bắt đầu phai nhòa, dần dần sẽ mất hẳn anh ạ.
Anh có sợ điều đó sẽ xảy ra không?
Em biết anh vẫn yêu em, đợi em, nhưng khoảng cách đã làm mòn những ngọn lửa tình yêu. Có thể ánh sáng sẽ không rực rỡ mãi khi tình yêu không còn đầy đủ như xưa không?
Hải Văn


4. Gói Gọn Bản Thân Bằng Một Ngày Valentine
Cho dù hôm nay, không có ai đồng hành cùng mình trong ngày Valentine, nhưng đó cũng không phải là vấn đề. Bởi vì mình là một người yêu chính bản thân mình. Hãy quên đi sự chán ghét và tự trừng phạt, đúng hôm nay!
Chúng ta thường dễ dàng yêu chính bản thân mình nhất. Tuy nhiên, có những người lại không thể làm được điều đó. Hoặc họ nói họ yêu chính bản thân, nhưng cách họ đối xử với bản thân lại tồi tệ. Họ tự trừng phạt bản thân bằng cách hối hận với những điều họ đã làm. Họ bỏ mặc bản thân để theo đuổi những kì vọng của người khác. Họ mất niềm tin vào lòng tốt của bản thân. Trái tim họ chứa đựng những năng lượng tiêu cực. Họ nghi ngờ tất cả và không bao giờ tin vào chính bản thân mình.
Nhiều người nói họ yêu chính bản thân, nhưng lối sống, suy nghĩ và hành động của họ lại phản ánh điều ngược lại. Họ chỉ tin vào những điều tiêu cực, không tin vào những điều tốt đẹp, từ chối lòng tốt trong mọi người vì họ muốn mạnh mẽ hơn, không phụ thuộc vào ai. Nghi ngờ mọi thứ cũng là dấu hiệu của việc họ không tin vào bản thân. Yêu chính bản thân mà không tin vào bản thân, liệu đó có phải là tình yêu không?
Tôi từng thấy những người bạn của mình theo đuổi sự hoàn hảo bằng cách họ luôn tự hà khắc với gia đình và chính bản thân mình. Đó là biểu hiện của việc họ không yêu chính bản thân. Khi họ từ chối thưởng thức, tận hưởng những khoảnh khắc vui vẻ, ngay cả khi đó là những điều không hoàn hảo về bản thân họ. Họ đang lặp lại chuỗi không hồi kết được tạo ra từ gia đình họ, nơi cha mẹ luôn đặt ra những yêu cầu cao với họ từ khi còn nhỏ. Họ đang tái hiện mô hình đó với chính bản thân và con cái của mình. Một vòng lặp không bao giờ kết thúc.
Ngày Valentine này, nếu bạn đang cảm thấy buồn bã, hoặc coi thường một ngày lễ, một ngày tốn kém, một ngày không dành cho bản thân, hoặc đơn giản là lạnh lùng với nó, thì bạn hãy dừng lại, lắng nghe điều này: Bạn có thể coi mình như một 'Ngày Valentine' đúng không? Chỉ cần những điều nhỏ thôi, như:
- Tôi đã mắc lỗi nhưng sai lầm đó đã ở quá khứ, giờ đây tôi có thể làm đúng hơn trong ngày hôm nay và ngày mai. Tôi sẽ không trách cứ bản thân, không đau lòng vì chính bản thân mình.
- Nếu tuổi thơ tôi thiếu yêu thương, tôi sẽ tự thưởng cho mình. Tôi sẽ thay đổi và không để nó lặp lại với con của mình.
- Tôi sẽ tìm niềm vui từ những điều chưa hoàn hảo, không chỉ với bản thân mình mà còn với mọi người xung quanh.
- Tôi tin vào lòng tốt trong người khác và chắc chắn rằng tôi xứng đáng để nhận nó. Cũng như tôi tin rằng tình yêu của người khác dành cho tôi trong tương lai.
- Tôi sẽ liệt kê những điều tốt đẹp nhất về bản thân mình, cập nhật mỗi ngày.
- Tôi tin rằng mình xứng đáng với những gì đã, đang và sẽ thuộc về mình. Mỗi khi đi ngang qua gương, tôi sẽ mỉm cười với chính bản thân mình, và cả với những người gặp tôi - họ cũng là gương phản chiếu con người của tôi.
- Tôi sẽ học cách tự trọng - yêu thương bản thân hơn để từ chối và chấm dứt mọi mối quan hệ đau khổ hoặc những điều làm tổn thương bản thân mình.
- Cuối cùng, tôi sẽ là người tin vào mình nhất. Tôi sẽ không bao giờ nghi ngờ bản thân mình thêm một lần nào nữa.
Bạn thân yêu của tôi, những ai đang bỏ qua ngày Valentine này, chúng ta có thể trở nên tốt hơn bất cứ lúc nào chúng ta muốn, và chúng ta hãy bắt đầu hành động. Hãy thêm lần nữa tin vào tình yêu trong ngày lễ tình yêu này. Vì có một điều không cần chứng minh, rằng mỗi chúng ta đều xứng đáng được yêu khi mà chúng ta biết cách yêu bản thân mình.
Hoàng Anh Tú


5. Ngày Valentine và Những Dòng Viết
Valentine... anh biết đấy... vẫn là ngày của hoa, của cười, niềm vui, hạnh phúc. Là những viên sô-cô-la hình trái tim, được gói gọn trong hộp quà thắt nơ đỏ xinh xắn, là những cánh tay ôm thật chặt, những nụ hôn ngọt ngào và những lời tình tự lãng mạn.
Dù không phải chờ đến Valentine mới thể hiện tình yêu, nhưng có lẽ Valentine là dịp người ta dũng cảm hơn, yêu thêm những gì đã có và trân trọng khoảnh khắc tình yêu ngập tràn khắp nơi. Khi tiếng chuông ngân lên, hòa mình trong giai điệu của một bài hát bất hủ, tay trong tay với người yêu... ấm áp, an toàn và bình yên... cảm giác ấy thật đặc biệt, xao xuyến và khó quên, phải không?
Em... anh biết đấy... dù cuộc sống vẫn tiếp tục, nhưng em vẫn là em. Vẫn còn giấc mơ từ thời học trò, vẫn lãng mạn với tình yêu, vẫn mơ ước về một tương lai đầy hạnh phúc. Valentine với em vẫn là nắng, gió, trăng, sao, hoa, quà, nến, và những khoảnh khắc lãng mạn, những lá thư tình cảm. Là những tin nhắn 'vô tình' đi lạc, là những niềm vui nhỏ nhưng làm cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn.
Cám ơn vì em vẫn được yêu thương và tin tưởng.
Cám ơn những người đã đi qua cuộc đời em, làm em cảm thấy vững tin về quyết định của mình, về con đường em đã chọn.
Cám ơn vì em có thêm một ngày để yêu thương và được yêu thương...
Anh... anh biết đấy... vẫn có tham vọng và những ngã rẽ, vẫn có những giấc mơ cất giữ trong tủ, vẫn là những tâm sự riêng tư. Vẫn khắc khoải về quá khứ, hiện tại, tương lai, vẫn nói rằng Valentine không dành cho mình. Em chỉ mỉm cười, vì em hiểu, và vẫn muốn anh hãy tự tin, bản lĩnh và dũng cảm hơn, không để ý đến những suy nghĩ tiêu cực.
Tình yêu không ở xa, chỉ là anh có chấp nhận và cảm nhận nó hay không. Hãy tận hưởng cuộc sống, yêu bản thân và sống vì giấc mơ của mình anh nhé, hãy giữ màu hồng trong chữ Valentine, vì thực ra nó là ngày của anh từ lâu lắm rồi.
Em - anh - Valentine, có lẽ một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp nhau, em tin vào số phận, vào định mệnh, và vào một chữ 'duyên may'. Nhưng năm nay, em sẽ trưởng thành hơn, trách nhiệm hơn và yêu thương nhiều hơn, không để lạc lõng trước những cảm xúc tự ti, nhút nhát hay do dự.
Em tin rằng trên đường đời, giữa bận rộn cuộc sống, có hai trái tim sẽ bất chợt gặp nhau... Tin vào điều kỳ diệu và hãy tận hưởng nó, anh nhé.
Sưu tầm


6. Hòa Mình Trong Những Dòng Tin
Valentine ghé thăm khi cuộc sống bận rộn, kí ức về tình yêu như một lá phong úa màu, khắc khoải ùa về. Lo toan cuộc sống, áp đặt suy nghĩ, chỉ quan tâm đến con số lãi lỗ. Mưu sinh cuốn mình, làm mờ chất lãng mạn đã từng tỏa sáng.
Những ngày này, mọi người trở nên dịu dàng, những lời nói trở nên trầm ấm và ngát mùi sô cô la. Ánh mắt được lọc qua lăng kính hồng, làm cho mọi khuyết điểm trở nên đáng yêu.
Đây có lẽ là thời điểm để tình yêu hồi sinh, nơi mà lãng mạn trỗi dậy, và con người dừng lại để tận hưởng những khoảnh khắc thơ mộng.
Những năm qua, hình ảnh sô cô la và hoa hồng chỉ còn tồn tại trên facebook, mình viết về chúng để an ủi bản thân, tự làm mình vui trong những ngày Valentine không quà, tự huyễn hoặc và tự an ủi mình.
Chiều nay, nhận được một tin nhắn từ một số điện thoại quen thuộc khiến mình ngạc nhiên. Số điện thoại ấy đã không hoạt động suốt hai mươi năm, và mình đã quên cả người chủ nhân của nó. Một khuôn mặt quen thuộc, những ký ức tưởng chừng như đã phai mà giờ quay về sáng rõ. Người đồng nghiệp xưa, những chiếc bánh mì chia sẻ trong những ngày đói kém, những lon gugoz chia nhau để đem về cho đám trẻ. Người bạn chưa kết hôn, luôn quan tâm mặc dù không bao giờ nói về tình bạn. Rồi mình rời trường, tin đồn về bạn chẳng qua tai mình, và giờ sau hai mươi năm, lại một lần nữa nghĩ về nhau.
Cuộc sống trôi đi, mình quên bạn, nhưng hôm nay, một tin nhắn đơn giản, nhưng vẫn như ngày xưa, bạn viết: 'Hạnh phúc và bình an!'
Mình không trả lời, cũng không nghĩ sẽ gọi điện thoại cho bạn. Nhưng lòng ấm áp bởi hương hoa hồng và vị sô cô la thoang thoảng, làm mình cảm thấy hạnh phúc.
Nga Vu


7. Chia Sẻ Sau Ngày Valentine
Đọc những tâm sự của những người yêu có phần “sâu sắc như cơi đựng trầu” sau ngày Valentine 14/2, tự nhiên thấy không còn cảm giác cô đơn vì nhận ra mình có nhiều người chung cảnh. Có bạn đang phân vân vì “va” vào mấy người mà không nhận được bông hoa nào. Có bạn phát sốt vì được con gái tặng mấy viên sô-cô-la hạ từ ban thờ xuống sau ngày rằm. Có bạn tự mình đi mua hoa để cắm, vẫn hạnh phúc với niềm tự hào là lọ hoa của ngày “không va” mà tự làm sao mà có hồn đến vậy…. Ôi những mảnh tình yêu của tôi, thật là đáng yêu!
Về nhà muộn, lái xe trên con đường ven hồ, giữa tĩnh lặng, bỗng dưng tâm hồn mềm đi, sống trong ký ức êm đềm, giữa không gian xung quanh tĩnh lặng, khó diễn đạt. Lại nghĩ đến việc lang thang và “va” vào bài thơ “Núi và Mưa” mà mình mới sáng tác. Cảm thấy nao nao. Gửi cho Anh đọc, kèm theo lời chúc ngủ ngon (không biết tình yêu của mình có ngủ ngon như lời chúc không). Rồi quay trở lại với những dòng thơ ngây thơ một chút.
Bài thơ ngắn này là tâm sự của Mưa, nhưng lại mang tiêu đề “Núi và Mưa”. Chỉ là vài câu thôi, nhưng độc giả có thể tưởng tượng được “khối ân tình” của hai thể thức này. Mưa vừa trải qua điều gì đó nặng nề, mệt mỏi. Vùng mây lạnh và tối đã cướp đi sinh lực của nó. Nó muốn dựa vào Núi. Nó hy vọng có một bờ vai êm, để quên đi cảm giác bải hoải rã rời. Nhưng nó không biết rằng vai của Núi thô ráp, gồ ghề - những tảng đá chẳng lẽ nào không thế. Ai cũng hiểu, chỉ có Mưa không hiểu. Vì vậy cuối cùng, nó vỡ tan tành, đau đớn. Bị tổn thương.
Nhưng sau cùng, có một kết thúc hạnh phúc. Núi yên bình đúng như lời bình của Khổng Tử. Biết rằng nó không thể mang lại cho Mưa một bờ vai êm như mong đợi, nó vẫn khom lưng làm tất cả để Mưa có thể tụ lại thành một dòng, chảy xuôi, để Mưa trở về với bản chất tự tại của Nước. Chỉ là những bước ngoặt của thác chơi vơi, cuối cùng, những giọt nước mưa đã tụ lại dưới chân núi thành một hồ nước lặng lẽ. Cảm giác thật bình yên.
Yêu những hạt mưa. Yêu sự gồ ghề nhưng chân thật của Núi. Yêu những người sống chậm, trải nghiệm cuộc sống, trải nghiệm sự an nhiên của Núi, sự tự tại rộng lượng của Nước. Lại nhớ đến lời của Khổng Tử. Lại nhớ lời nhận xét của một người bạn: Để cảm nhận được vẻ đẹp của thơ, sâu sắc của từng lời, từng ý, bạn cần phải đọc chậm. Đọc nhanh quá giống như cơn mưa từ đám mây, chẳng đủ để ướt mái tóc phong trần.
Núi và Mưa
Núi ơi!
Cho Mưa dựa đầu vào vai núi
Mưa mới thoát khỏi vùng mây lạnh, tối
Chỉ mong một bờ vai êm thôi.
Mưa không biết rằng núi an nhiên
Nhưng vách đá thô ráp, gồ ghề
Mưa ngu ngơ,
Mưa nồng nàn,
Mưa đau khổ,
Mưa tan tành
trước vách đá...
đau đớn.
Một khối ân tình
núi trước mưa sau.
Nghiêng vai đón mưa,
núi khom lưng che chắn
Mưa dẫu vỡ
nhưng dòng nước khơi nắn
Dưới chân núi êm đềm
một hồ nước lặng lẽ...
Trần Huyền Tâm


8. Thầy Giáo, Mùa Valentine Anh Cảm Nhận Được Chứ?
Ôi, mùa xuân lại về, bí ẩn và quyến rũ như mọi năm. Dù năm cũ đã trôi qua, để lại những dấu vết nhẹ nhàng, năm mới mở ra như một cánh cửa đột ngột, mở ra những trải nghiệm mới mẻ và hứng khởi.
Em không còn đắng cay với những mảnh vụng trộm hay những lời chia ly. Mùa xuân của em là bức tranh anh vẽ trong một trái tim bé nhỏ, nhưng đầy ắp tình yêu mãnh liệt khó diễn đạt. Một cuộc tình qua bao đêm đêm nước mắt và hàng nghìn cảm xúc trái chiều. Một tình yêu vừa mong chờ, khắc sâu nhưng cũng có khi tuyệt vọng đến nát tan. Rồi một ngày mùa xuân, khi em đi qua con đường nhỏ trong sắc xanh, bóng hình anh trở nên sống động, đánh thức tình yêu không thể nào quên.
Tại sao một tình yêu có thể chết đi một cách mãnh liệt, sau đó lại hồi sinh như một bông hoa mới tinh, khát khao ánh sáng và giọt mưa? Valentine này, anh có tặng em những bông hoa hồng không? Những bông hồng với cánh vàng tươi sáng, nở rộ giữa vườn hoa tháng hai như một cặp tình nhân, đẹp như trong giấc mơ. Lại làm em nhớ đến một khoảnh khắc trong quá khứ. Những bông hồng trắng rải trải dưới gốc cây… nhưng lúc ấy anh vẫn còn xa xôi.
Bây giờ, những bông hồng đơn độc của một tình yêu lạc lõng đã phai màu trong kiếp khác. Em chỉ còn lại những bông hồng vàng, làm em nhớ những kỷ niệm xa xôi… Anh đang ở đâu? Hãy quay về con đường cũ. Hãy lắng nghe giọt sương bừng nở, nghe tiếng thì thầm của biển khao khát. Em như một chiếc lá diều, đi qua bầu trời nắng, để lại dấu vết buồn bã, đôi khi muốn chập chờn: 'Văn vô sơn thuỷ phi kì khí. Nhân bất phong sương vị lão tài'...
Một chút, nhưng lại chứa đựng bao nhiêu hình ảnh về anh.
…
Mùa Valentine đến, anh có nghe thấy không?
Mùa xuân ngọt ngào và em vẫn đợi…? Hoa hồng nở cười trên mỗi bước chân của đôi tình nhân. Gió mang tình yêu từ đại ngàn về thảo nguyên xanh mướt, như những dấu yêu hy vọng bao ngày.
Anh có cảm nhận được trên mái tóc em bản tình ca mới, không u sầu, không cũ kĩ, không đau buồn mà vẫn tràn đầy yêu thương và hy vọng.
Anh có nghe trên trang blog cá nhân, tự vui, tự hát:
'…Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em…'
Lê Hà Ngân


