
Có những khoảnh khắc, bạn sẵn lòng trao đổi bằng cả một thập kỷ trường đời.
Có những giọt lệ, bạn sẵn lòng lấp đầy bằng vạn lời hứa hẹn.
Có những bức tranh, bạn sẵn lòng khắc sâu vào trái tim bằng toàn bộ sức mạnh của mình.
Có những câu từ, bạn sẵn lòng ghi nhớ từng chữ bằng hết tâm trí suốt cả cuộc đời…
Em ơi, nếu có thể quay lại, anh mong muốn được bên cạnh em mãi mãi…
Lang thang trong thế giới của cậu như một cuốn sách đa dạng những tản mạn mà Trương Gia Giai tinh lọc từ “Những câu chuyện trước giờ đi ngủ” (phần mục mà tác giả tạo ra để chia sẻ những câu chuyện cá nhân trên mạng xã hội Trung Quốc – Tianya). Trong vai trò là người kể chuyện, Trương Gia Giai giống như một người bạn tri kỷ, sẵn lòng chia sẻ và giải đáp những nỗi băn khoăn, lo lắng của hàng triệu người trước khi họ rơi vào giấc ngủ say. Có nhiều người nói rằng: cuốn sách này chỉ là tác phẩm tình cảm tầm thường, rác rưởi, thậm chí không có đầu không có đuôi khiến cho cấu trúc văn bản không mạch lạc, bí nghẹn, đòi hỏi nhiều thời gian để đọc hết hai trăm trang. Nhưng cũng có nhiều người lại cho rằng, nó thực sự rất đáng đọc vì đã khiến người đọc cảm thấy và khóc, cười một cách chân thành sau mỗi trang sách.
“Ký ức của con người giống như một thành trì, thời gian phủ lên từng khối hình và biến chúng trở thành sa mạc, biến mất tất cả cao ốc, con đường. Nếu không tiếp tục tiến lên, bạn sẽ bị chôn vùi dưới lớp cát bụi. Vì vậy, dù có nước mắt đầy ứa, dù có muốn quay lại, chúng ta vẫn phải tiến lên.”Lang thang trong thế giới của cậu sẽ khiến bạn nhớ về tình yêu thanh xuân của chính mình nhưng tuyệt đối không kéo bạn bị mắc kẹt vào đó. Mỗi đêm là mỗi chương. Mỗi chương là một câu chuyện mới. Có tình yêu từ một phía đau
thương mà đẹp đẽ, trong sáng vô ngần. Cũng có tình yêu đến từ hai trái tim ấm áp, ngọt ngào. Có tình yêu vượt qua mọi gian khó để trở về với nhau.
Những câu chuyện đa dạng, bình thường trong cuộc sống của các nhân vật Tôi-Trương Gia Giai, Quản Xuân, Tiểu Ngọc, chú chó Mercy, Thập Bát Nhất, Đầu Heo,…sẽ khiến bạn cảm thấy họ luôn tồn tại xung quanh bạn. Mỗi chương kết thúc bằng vài câu triết lý trải nghiệm của riêng mình. Đối với nhiều người, có lẽ những triết lý đó hơi khó hiểu và sâu sắc.
“Dù có tiếp tục đi, có lẽ ta sẽ lướt qua nhau.
Tôi đi qua thế giới của các bạn, còn các bạn thì đi qua thế giới của nhau.
Cô đơn là như vậy, nhưng ta vẫn mãi chỉ là những cỗ máy nói, tám suốt ngày, nói hết những gì cần nói, sau đó chìm vào tịch lặng”.
Cuộc sống luôn là một chiều, chỉ cần lỡ mất một khoảnh khắc cũng là mất nhau mãi mãi. Có những tình cảm lớn lao tồn tại trong trái tim mỗi người, đôi khi không phải là tình yêu. Đó là một tình cảm tuyệt vời nhưng mong manh đến mức không thể trường tồn, dễ mất đi. Người ở bên bạn một lúc, nhưng lại đi theo đường dài khác nhau. Vậy liệu có ai không đi qua thế giới của bạn mà đợi bạn ở cuối con đường? Đó là câu hỏi mà bạn phải dành cả cuộc đời để tìm câu trả lời.
Trương Gia Giai kết thúc mỗi đêm kể chuyện giống như Scheherazade kể chuyện cho Đức vua tàn ác nghe một nghìn lẻ một câu chuyện vẫn ẩn chứa, kích thích và kể những câu chuyện trên trời dưới đất, kể về mọi tầng lớp xã hội kích thích ham muốn hít thở thật sâu, được yêu thương thật lòng của mỗi người.
Mối tình đầu là những cơn sóng cuồng nhiệt trong tâm hồn
Chúng ta thường xem thường sự động đậy của tự nhiên và quá tự tin vào bản thân, khiến chúng ta bỏ qua thế giới của nhau một cách vô tình như Trương Gia Giai bỏ qua mối tình đầu đầy hồn nhiên của mình. Mối tình đầu khiến anh ta rơi vào sóng gió và thúc đẩy anh ta trưởng thành hơn. Anh ta nhận ra tại sao thế giới của nam và nữ lại khác biệt như sao Kim và sao Hỏa.
Thanh xuân của hai người, nói chung, người phụ nữ luôn phải chịu tổn thương nhiều hơn. Để tình yêu tồn tại giữa cuộc sống khắc nghiệt, người phụ nữ thường phải hy sinh và chịu đựng hơn. Tuy nhiên, có những mối tình phải kết thúc buồn vì nếu không, sẽ tồn tại một nỗi buồn không thể chấm dứt. Đôi khi, cảm giác cô đơn không phải là do không có ai ở bên cạnh, mà là do đã có ai đó ở bên cạnh quá lâu, khiến ta cảm thấy cô đơn.
Tưởng rằng mối tình lãng mạn của chúng ta sẽ nở hoa và kết quả nhưng lại chết yểu trước sự thử thách từ tự nhiên. Thanh xuân là một phần của cuộc đời, mối tình đầu chỉ là một phần nhỏ nên hãy để thanh xuân của bạn không bị nhấn chìm. Yêu ai đó, hãy nói cho họ biết. Ghét ai đó, hãy nói cho họ biết. Hãy để thanh xuân mãi mãi trong trái tim, như lúc ta biết yêu lần đầu “phẳng phiu, thẳng thớm, không một nếp gấp” dù đã trải qua biết bao khó khăn.
Chuyến hành trình thanh xuân không người lái
Khi yêu một ai đó, chúng ta sẵn lòng hy sinh tất cả để họ được hạnh phúc dù biết rằng chỉ là người qua đường trong cuộc đời của nhau.
Mặc dù bà mẹ của Nói Láo đã ra đi, nhưng mảnh giấy kỷ niệm vẫn giữ lại những kỷ niệm về tuổi trẻ của bà, với Nói Láo và Duyệt Duyệt:
“Đồng chí Lưu Tuyết thân mến. Tôi rất trân trọng đồng chí. Tôi đã yêu cầu lãnh đạo chuyển công tác của tôi đến Nam Kinh, nhưng họ từ chối. Vì vậy, tôi đã quyết định từ chức. Hiện tôi đang phân vân về cách bàn giao công việc sao cho hợp lý.
Xin đồng chí chuẩn bị tinh thần đón tiếp tôi ở Nam Kinh.
Đồng chí Lưu Tuyết thân mến, tôi không giỏi lời nói, nhưng tôi muốn chia sẻ điều này với đồng chí. Tôi muốn ở bên cạnh đồng chí mãi mãi.”
Vậy mãi mãi là bao lâu? Có phải là tình yêu đến răng long đầu bạc hay chỉ đơn thuần là một khoảnh khắc chợt qua nhau giữa những lúc thanh xuân bay trên chuyến tàu không người lái, ta vẫn im lặng giấc ngủ, giả như không biết người ấy đã ra đi?
Mãi mãi là khi ta đắm chìm trong không gian tuyệt vời và rực rỡ của thanh xuân, mỗi người chúng ta sống hết mình vừa tự hào lại vừa ấm áp, gần gũi với nhau, thêm phần hào hứng
