
'Đào thoát khỏi Mê cung' là phần tiếp theo của 'Ai lấy miếng Phô mát của tôi?' - một ấn phẩm từng gây sốt trên toàn thế giới với hơn 28 triệu bản được bán ra.
Trong đoạn kết của 'Ai lấy miếng Pho mát của tôi?', Ù Lì là người duy nhất còn mắc kẹt tại kho Pho mát cạn kiệt. Những người bạn đồng hành của cậu là Chậm Chạp, Đánh Hơi và Nhanh Nhẹn đều đã chấp nhận sự thay đổi, lao vào Mê cung tìm kiếm kho Pho mát mới. Và cả ba đều tìm thấy nhiều hơn cả những gì họ mong đợi. Tuy nhiên cái kết này vẫn khiến độc giả đặt ra nhiều câu hỏi: Tại sao đôi khi ta phải thuận theo chiều gió? Làm thế nào để ta thích nghi nhanh hơn và dễ dàng hơn với thế giới ẩn chứa vô vàn sự đổi thay?
Chính vì thế, tác giả Spencer Johnson quyết định mở rộng câu chuyện về Pho mát thêm một bước nữa. Nếu 'Ai lấy miếng Pho mát của tôi?' đã chỉ cho độc giả hướng đi trong việc thích nghi với sự thay đổi trong cuộc sống, thì 'Đào thoát khỏi Mê cung' sẽ cung cấp cho độc giả những công cụ cần thiết để khởi đầu; không chỉ dừng lại ở việc thích nghi mà còn có thể thay đổi suy nghĩ của chính mình.
'Đào thoát khỏi Mê cung' tiếp nối câu chuyện về Ù Lì, một người tí hon lạc lõng trong Mê cung của chính mình. Cậu lẻ loi tại kho Pho mát trống rỗng trong nhiều ngày. Cậu vẫn hy vọng mỗi ngày sẽ thấy xuất hiện thêm Pho mát, và khi không có, cậu lại trở nên tức giận. Cậu tin rằng nếu kiên trì chờ đợi, mọi thứ sẽ thay đổi. Nhưng không, không có sự thay đổi nào xảy ra.
Ù Lì quẩn quanh trong những suy nghĩ tiêu cực cho đến khi cậu quyết định rằng không thể ngồi yên và chờ đợi nữa. Cậu biết Mê Cung rất nguy hiểm, vì trong đó có nhiều góc tối và ngõ cụt. Cậu chỉ có thể dựa vào chính mình. Nhưng nếu không chấp nhận rủi ro và bước tiếp, cậu sẽ chết đói.
Hành trình đi tìm Pho mát của Ù Lì sau đó không dễ dàng. Cậu tìm thấy những kho trống trơn không còn một mảnh Pho mát. Cậu lại tự hỏi 'Tại sao mình không đi với Chậm Chạp?'. Ù Lì từng nghĩ rằng mình thông minh, là bộ não của cả nhóm, nhưng giờ đây, cậu không còn chắc chắn vào điều đó nữa. Cậu cạn kiệt năng lượng và mất đi niềm tin. Cậu cảm thấy thật thất bại, 'Số phận của mình chắc chắn là phải vòng vèo trong Mê Cung mãi mãi'.
“Cứ bám vào những niềm tin cũ sẽ không thể dẫn chúng ta tới được kho Pho mát mới', Ù Lì đọc ghi chú của người bạn mình. Cậu lại tự hỏi tại sao mình lại rơi vào tình thế này, cô độc trong Mê cung tăm tối - nơi từng là cả thế giới tuyệt vời với cậu.
Sau đó, Ù Lì gặp người bạn mới tên là Hy Vọng. Hy Vọng không nói rằng cậu nên làm gì nhưng luôn hỏi cậu “Vì sao cậu lại cảm thấy như vậy?” “Tại sao cậu không tin vào những điều khác?”. Ù Lì đã phủ nhận mọi ý kiến khác với suy nghĩ của cậu. Cậu thậm chí từ chối ăn một quả táo vì cậu tin rằng mình chỉ ăn được Pho mát. Với cậu, chỉ Pho mát mới là thức ăn.
Trong hành trình đồng hành với người bạn mới, Ù Lì đã dần nhận được sự ảnh hưởng tích cực, đó là tư duy “thinking out of the box'. Cậu hiểu rằng chỉ khi cậu từ bỏ sự cố chấp, bắt đầu mở lòng và đón nhận những điều mới lạ, cuộc sống sẽ trở nên đáng sống hơn. Và khi cậu học cách tin tưởng, mọi điều “không thể' sẽ trở thành “có thể'. Cậu hiểu rằng cuộc sống sẽ không đổi thay nếu cậu không học cách thay đổi chính mình trở nên tốt hơn mỗi ngày.
Cuối cùng, liệu Ù Lì có thể tìm thấy lối ra cho chính mình? Liệu cậu có gặp lại những người bạn cũ hay không? Hãy cùng tìm hiểu qua cuốn sách “Đào thoát khỏi Mê cung' của nhà Tâm lý học Spencer Johnson.
Vân Nguyễn
