Ký ức thanh xuân của chúng tôi gắn liền với thế hệ game thủ bất tử này.
Nhắm mắt lại, tôi hòa mình vào những ngày xưa hồi đó cách đây 20 năm. Xung quanh tôi là những đồng đội học cùng lớp, mỗi người chiếm một chiếc máy tính bàn cũ kỹ, màn hình CRT dày đặc đã mất màu. 'Solo vòng nào?', 'Chợ có hay hơn không?', và sau đó là 'Nhà hoa', 'Hầm rượu'…

Thời kì đó, chúng tôi chưa có điều kiện để thưởng thức game online. Mỗi người một chiếc máy tính kết nối qua dây mạng LAN, hòa mình vào cuộc đua sau giờ học. Máy tính không mạnh, đồ họa không lộng lẫy như bây giờ, nhưng thật vui!
Rồi bất ngờ, tôi nhìn thấy đám đó đang hẹn nhau solo Gunbound. 'Gà', 'Búa gỗ', 'Rìu bạc', 'Rìu vàng'… những từ ngữ chỉ đẳng cấp mà chúng tôi tự sáng tạo lúc ấy.

Và cũng là khoảng thời gian ấy, chúng tôi cùng nhau săn heo, săn hươu, săn nhím, rồi đêm đến chờ đến lượt Tống Kim. Không phải ai cũng có điều kiện trang bị máy tính kết nối mạng ADSL. Thậm chí, nếu có thì việc rủ nhau ra quán game vẫn là niềm vui sôi nổi hơn. Quạt trần vù vù, vẫn không đủ để giải tỏa cái nóng oi bức mùa hè. Mỗi người đều mồ hôi rơi nhỏ giọt vì nóng. Nhưng thực sự, vui mừng và sảng khoái nằm ở đây, không có ai than phiền, chỉ có niềm vui sục sôi.

Ngày xưa, bọn chúng tôi ước mơ lớn lên sẽ hẹn nhau mỗi tối để khám phá thế giới điện tử. Nhưng giờ đây, những hứa hẹn ấy bay đi theo gió. Cuộc sống mỗi người trở nên phức tạp với công việc, lo lắng và những trải nghiệm cá nhân. Khi về đến nhà, sức khỏe không còn đủ để đắm chìm trong thế giới game như xưa.
Đôi khi, khi quay trở lại những tựa game quen thuộc, tôi vẫn đứng đó, nơi chúng tôi từng chia sẻ niềm vui. Nhưng xung quanh chỉ còn là những khuôn mặt xa lạ, họ đi qua không chú ý, nhưng không giống như thời thanh xuân của chúng tôi. Tôi vẫn ở đây, nhưng thanh xuân và đồng đội đâu rồi? Đành lòng rời bỏ vùng an toàn của game.

Chúng tôi phải chấp nhận sự thật của cuộc sống, hiểu rằng thanh xuân, tuổi trẻ chỉ là những dấu vết trong ký ức. Không giữ được thanh xuân vì nó chỉ đến một lần, nhưng kỷ niệm thì mãi mãi, miễn là chúng ta biết trân trọng. Tạm biệt tuổi trẻ và thanh xuân, những người chơi game nhỏ bé cách đây 20 năm vẫn không bao giờ phai mờ.
