Chúng ta thường phàn nàn và thất vọng với nhau vì luôn có một tâm lý mặc định rằng, người khác phải là 'Thánh Nhân'. Chúng ta luôn kỳ vọng người khác sẽ hiểu và thông cảm cho mình, sẽ nói những lời hay ý đẹp và nhẹ nhàng, nói đúng ý mình và cả hành động kèm thai độ lương thiện.
Nghe xong, có thể anh em sẽ giật mình, đúng là chúng ta luôn mong đợi đối phương như thế và ít khi chấp nhận 'họ là chính họ'. Thay vào đó, họ phải có tất cả những điều tốt đẹp thì ta mới bằng lòng.
Trớ trêu thay, bản thân chúng ta lại chưa có đủ những tố chất ấy. Một sự thật rõ ràng, chúng ta không thể yêu cầu người khác hoàn hảo khi bên trong ta vẫn còn đầy lỗi.
Trải qua khoảng 5 năm thực hiện câu này, không chỉ dành cho bản thân, vợ tôi mà còn gia đình nhỏ của chúng tôi. Hiệu quả rõ rệt khiến tôi muốn chia sẻ lại với mọi người, để cùng nhau thực hành và sửa lỗi nhỏ trong hệ thống niềm tin của chúng ta.
Sẽ có rất nhiều tình huống nhỏ trong gia đình mà mọi người có thể áp dụng ngay câu thần chú “Đừng bắt người khác làm Thánh Nhân”.
Chi tiết, từ nhỏ tôi sống cùng gia đình, vì vậy trước khi cưới vợ, tôi cũng đã hỏi kỹ vợ là hai vợ chồng sẽ ở chung và phụng dưỡng mẹ tôi, không riêng. Vợ vì thương tôi nên cũng đồng ý. Nhưng mọi người biết rồi đấy, bước vào thực tế thì việc nàng dâu & Mẹ chồng sống chung nhà thì vô vàn tình huống trái ý nhau, vì cơ bản 2 cái tôi gai góc và va chạm nhau thì bắt buộc phải có mâu thuẫn.
Mỗi khi có mâu thuẫn xảy ra, việc đầu tiên là tôi tự nhắc bản thân mình trước, “đừng bắt vợ mình và Mẹ mình phải là Thánh Nhân”; ngay sau giây phút ấy thì lòng tôi thanh thản hẳn, định tâm tốt hơn, nhìn ra bản chất vấn đề và tìm ra giải pháp để xử lý mâu thuẫn hiệu quả hơn.
Tôi áp dụng câu thần chú 'Đừng bắt Mẹ chồng làm Thánh Nhân' từ cách đây khoảng 5 năm. Kết quả không chỉ là những phàn nàn giảm dần, mà còn sự chấp nhận, sự thông cảm và tình yêu thương nhiều hơn từ vợ tôi.
Cả bà ngoại tôi cũng sử dụng câu thần chú này. Bà thấy có lợi ích, an bình hơn và chấp nhận cách sống của tôi và vợ. Sự chấp nhận và nhường nhịn khiến không gian gia đình trở nên 'hòa khí' tốt hơn.
Tôi cũng áp dụng câu thần chú này với bạn bè, đồng nghiệp và đối tác. Kết quả thay đổi rất nhiều. Tâm chấp của tôi giảm, không còn kỳ vọng đối phương phải tử tế hay đúng ý tôi ngay từ đầu. Thay vì mâu thuẫn, tôi đủ bình tâm chuyển hóa nó thành cơ hội.

Các bạn biết về Walter White chứ? Nếu chưa, hãy xem ngay series phim Breaking Bad nhé. Không có hình nào hợp hơn với nội dung bài này.
Khi áp dụng cách này, tôi nhận ra 3 bài học quan trọng:
- Mỗi người có hành trình riêng để học bài học cuộc đời, chúng ta cần tôn trọng con đường và bài học của họ, không kết luận đúng/sai, tốt/xấu.
- Đừng bắt người khác làm Thánh Nhân, hãy bắt đầu từ chính mình, tự sửa mình trước, lập trình lại từng lỗi nhỏ trong hệ thống niềm tin của mình, để có thể chấp nhận và thấu hiểu tất cả những ai đến với cuộc đời mình.
- Chấp nhận rồi chuyển hóa, chứ không phải chấp nhận rồi chịu đựng. Chấp nhận ở đây là biết họ cũng cần thời gian để tự sửa, không nên gắt gao và ép người ta đến đường cùng quá, thói quen gì cũng cần thời gian để thiết lập lại. Bản thân chúng ta cũng như họ thôi.
Trung thực, lâu lâu tôi hay quên câu thần chú nên đập luôn đối phương te tua. Lúc bùng tỉnh thì việc xong rồi, tôi chỉ biết sám thối và rút kinh nghiệm lần sau thôi (tất nhiên có vài việc không có lần sau). Tôi cũng như anh em, cũng trên con đường tự sửa mình, nên mọi người nhớ tụng câu thần chú ‘đừng bắt người khác phải là Thánh Nhân’.
Tác giả: Nghệ
Người đăng: Nguyễn Thúy
Từ khoá: Để có cuộc sống an bình, đừng ép buộc người khác trở thành 'Thánh Nhân'
