
“ Trí não là trung tâm giải trí tại nhà lớn nhất từng được tạo ra từ trước đến nay” – Mark Victor Hansen
' Tại sao bạn không thể nhớ những thông tin trong sách giáo khoa, nhưng lại có thể nhớ tên của hàng trăm nhân vật trong truyện One Pice, ghi nhớ hàng trăm tình tiết phức tạp trong phim Marvel, thậm chí là thuộc rõ từng tình tiết trong phim Star Wars ? '
Nhiều người mơ ước có trí nhớ chụp ảnh. Họ hiểu đó là khả năng chụp lại thông tin ngay lập tức bằng trí óc ( mà không cần nỗ lực ) và sau đó tái hiện từng chi tiết từ trí nhớ. Trong trường hợp này, trí óc giống như một chiếc máy ảnh ghi lại mọi thứ bạn cần biết. Thật không may, mọi trí nhớ hoàn hảo đều cần sự nỗ lực và trí nhớ chụp ảnh chỉ là một khái niệm ảo.
Bạn đã từng trải nghiệm điều này chưa? Bạn đang làm bài kiểm tra và biết rõ lời giải ở trang nào trong sách nhưng không thể nhớ nổi thông tin đó là gì. Hoặc, khi bạn đọc và đến cuối trang, bạn tự hỏi: “Mình vừa đọc gì vậy nhỉ”? Nguyên nhân là bạn không thể thổi hồn vào thông tin đó.
Hãy suy nghĩ xem ... điều gì xảy ra khi bạn đọc những cuốn tiểu thuyết hoặc một câu chuyện? Bạn tạo ra một bộ phim trong tâm trí, phải không? Bạn có thể nhớ tên của mọi nhân vật, địa điểm và sự kiện, vì bạn có thể thấy chúng và luôn tạo ra các hình ảnh mỗi khi đọc. Bạn sử dụng trí tưởng tượng và khả năng sáng tạo của mình. Dù bạn đã phải xem 40 tập phim Diên Hy Công Lược hoặc trọn bộ phim Bộ Bộ Kinh Tâm từ lâu, bạn vẫn không thể quên được chi tiết, diễn biến và từng nhân vật trong phim.
Tuy nhiên, khi đọc tài liệu sách giáo khoa, chúng ta thường cố gắng chụp ảnh hoặc ghi chú về trang sách đó thay vì sử dụng trí sáng tạo trong quá trình học. Những người có khả năng sáng tạo hoặc trí nhớ tốt sẽ áp dụng khả năng sáng tạo vào mọi thứ mình học. Họ có thể đã học cách làm như vậy từ trước đó hoặc tự nhiên sử dụng các nguyên tắc này một cách tự động và vô thức.

Trí óc như một bộ chiếu phim bên trong cơ thể, nơi bạn có thể yêu cầu nó tạo ra thông tin. Đó là cách chúng ta nghĩ và học trong thực tế. Trí não biến những thông tin tẻ nhạt thành hình ảnh và ý tưởng tuyệt vời. Khi bạn nhận ra điều này, mọi từ ngữ trở thành hình ảnh, vì từ ngữ chỉ là ký hiệu của hình ảnh ba chiều. Arthur Gordon đã nói: “Cách chúng ta nhận biết những dấu hiệu nhỏ màu đen trên trang giấy không phải là điều kỳ diệu sao? 26 hình thức khác nhau của chữ cái, sắp xếp theo vô số cách khác nhau, là từ, vô tri vô giác, cho đến khi ai đó chú ý đến chúng”.
Nếu não bộ không thể tạo ra hình ảnh từ những dấu hiệu, thì những gì chúng ta học và đọc sẽ trở nên vô giá trị và buồn chán. Não bộ hoạt động như một bức tranh và chúng ta thật sự xuất sắc trong việc ghi nhớ chúng. Theo như nhà nghiên cứu về thần kinh John Medina: “Nghe một mẩu tin và sau ba ngày chỉ còn nhớ 10%. Thêm vào một hình ảnh, bạn sẽ nhớ được 65%”.
