Theo thông báo mới nhất vào ngày 4/10, toà án tối cao Ấn Độ đã quyết định trả 50,000 Rupee (khoảng 674 USD) cho mỗi ca tử vong do COVID-19 tại quốc gia này. Số tiền này sẽ được coi là một khoản bồi thường cho gia đình của những người đã khuất. Trên lý thuyết, chính sách mới của Ấn Độ sẽ giúp đỡ được rất nhiều cho các hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn.Tuy nhiên, để nhận được khoản tiền đó, nhiều gia đình đã phải đấu tranh để hoàn thành các thủ tục giấy tờ cần thiết. Một số chuyên gia cũng cho rằng số người chết vì COVID-19 thực tế có thể lớn hơn nhiều lần so với con số thống kê chính thức là hơn 450,000 người. Điều này đồng nghĩa rằng nhiều gia đình của nạn nhân có thể sẽ không nhận được khoản tiền bồi thường do thiếu chứng minh về nguyên nhân cái chết hoặc không có giấy tờ hợp lệ.
Khi đại dịch COVID-19 đổ bộ vào Ấn Độ vào mùa xuân vừa qua, Ankit Srivastava đã phải lang thang từ bệnh viện này sang bệnh viện khác để cứu chữa cho mẹ già yếu của mình. Tuy nhiên, hầu hết các cơ sở y tế ở thành phố Varanasi đều quá tải, thiếu oxy, thuốc và xét nghiệm. Ankit, 33 tuổi, chia sẻ: 'Họ nói với chúng tôi rằng mọi nơi đều quá tải, mọi người phải nằm trên sàn bệnh viện vì không có đủ giường.' Kết quả là, mẹ của Ankit đã qua đời trước khi được xác định mắc COVID-19.
Các trường hợp tử vong không được ghi nhận đầy đủ trên giấy tờ
Theo quyết định của toà án, những người tử vong trong vòng 30 ngày sau khi được chẩn đoán mắc bệnh hoặc điều trị tại bệnh viện cho tới khi qua đời sẽ đủ điều kiện để nhận bồi thường. Tòa án cũng rõ ràng khẳng định không có bang nào được phép từ chối thanh toán bồi thường, ngay cả khi trong giấy chứng tử không ghi rõ COVID-19 là nguyên nhân gây tử vong.
Để được công nhận là một trường hợp tử vong do COVID-19, bệnh nhân phải có kết quả xét nghiệm dương tính với virus hoặc được bác sĩ 'xác định lâm sàng'. Để yêu cầu bồi thường, người thân của nạn nhân cần cung cấp giấy tờ chứng minh nguyên nhân tử vong. Điều này đang gây ra nhiều vấn đề cho nhiều gia đình ở Ấn Độ.
Ngay cả trước khi đại dịch bùng phát, Ấn Độ đã không thể ghi nhận đầy đủ số người tử vong do thiếu sót trong hệ thống. Theo một nghiên cứu gần đây, chỉ có 86% số ca tử vong trên toàn quốc được ghi nhận trong hệ thống chính phủ, và chỉ có 22% có ghi rõ nguyên nhân tử vong do bác sĩ chứng nhận. Vấn đề này trở nên nghiêm trọng hơn trong những tháng cao điểm của dịch bệnh, khi hàng triệu người như mẹ của Srivastava không được tính vào số người tử vong do COVID-19.
Jyot Jeet, chủ tịch của SBS Foundation đóng tại Delhi, một tổ chức đã tiến hành hoạt động hỏa táng miễn phí trong đợt dịch COVID-19 thứ hai, cho biết rằng ngay cả khi các nạn nhân có giấy tờ chứng minh, nhiều người vẫn không được xác định rõ nguyên nhân tử vong là COVID-19, do không được chẩn đoán chính thức. Thay vào đó, nhiều giấy tờ ghi nhận nạn nhân COVID-19 là 'tử vong do suy phổi, bệnh hô hấp, ngừng tim'.
Tuy vậy, vẫn chưa có thông tin cụ thể về các tiêu chí mà ủy ban này sẽ áp dụng để đánh giá nguyên nhân tử vong, và gia đình cần phải cung cấp bằng chứng như thế nào.
Pranay Kotasthane, phó giám đốc Viện nghiên cứu Takshashila, nhận định: “Vấn đề này rất phức tạp. Nếu chính phủ quyết tâm giúp đỡ người dân, kế hoạch này có thể mang lại lợi ích lớn cho các gia đình.”Khó khăn trong thủ tục và giấy tờ
Jyot Jeet nhận định: “Các gia đình nghèo, kém may mắn là nhóm bị ảnh hưởng nặng nề nhất trong đại dịch này. Họ gặp khó khăn với COVID-19 và với hệ thống của chính phủ. Với trình độ dân trí thấp, việc thu thập các giấy tờ hợp lệ, điền biểu mẫu, và liên lạc với quan chức cấp huyện địa phương là vô cùng khó khăn.” Theo kết quả của cuộc điều tra dân số gần đây nhất tại Ấn Độ vào năm 2011, chỉ có 73% người dân biết chữ, và con số này giảm xuống còn 50% ở vùng nông thôn đối với phụ nữ.
Liên quan đến trường hợp của Sharma, cô ấy chia sẻ rằng đã đăng ký một chương trình hỗ trợ từ tháng 6 trở lại đây, nhưng vẫn chưa nhận được sự giúp đỡ nào. Sharma nói: “Tôi đã điền đầy đủ giấy tờ với sự hỗ trợ từ người khác. Tôi đã đến văn phòng chính phủ mỗi ngày nhưng vẫn không có phản hồi. Tôi không tin rằng tiền sẽ đến với tôi.”Ít và muộn quá
Nhiều người chia sẻ cảm giác thất vọng giống như của Sharma, và cho rằng khoản đền bù là quá nhỏ và đã đến quá muộn. Đại dịch chủng Delta đã gây ra thiệt hại to lớn cho đất nước, để lại hậu quả nặng nề trong nhiều gia đình. Ngoài nỗi đau mất mát người thân, còn có sự tức giận của một phần dân số khi họ cảm thấy bị lãnh đạo bỏ rơi.
Thực ra, có nhiều yếu tố ảnh hưởng đến mức độ nghiêm trọng của đợt dịch vừa qua. Nhiều người cho rằng quyết định chậm trễ của chính phủ, cùng với sự khan hiếm nguồn cung y tế trong thời kỳ đỉnh dịch, là nguyên nhân chính. Với hơn 4,000 người tử vong mỗi ngày, hệ thống y tế Ấn Độ đã gần như sụp đổ vào thời kỳ đỉnh điểm của đại dịch, với nhiều nạn nhân nằm la liệt trên các con đường và trước cổng bệnh viện.
Tình trạng thiếu hụt vật tư y tế cũng đã góp phần vào sự bùng nổ của thị trường đen, với giá bình oxy và thuốc men tăng cao. Không nhận được sự hỗ trợ từ chính phủ, nhiều gia đình không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiêu hết tiền tiết kiệm và vay tiền lãi cao để cứu chữa cho người thân.
“Nhiều người đột ngột nợ nần đầy sau một đêm, từ cuộc sống bình thường họ trở thành vô vọng, và khoản tiền từ chính phủ không đủ để giải quyết mọi vấn đề. Số tiền bồi thường không đủ để chi trả học phí cho con cái, chi tiêu cho thuê nhà hoặc thậm chí cả thức ăn. Dù trên giấy tờ thì mọi thứ có vẻ tốt đẹp, nhưng thực tế là không đủ.” - một người sáng lập tổ chức phi lợi nhuận, chuyên hỗ trợ cho các góa phụ vì COVID-19 ở Delhi chia sẻ.
Theo CNN