
Mình nhận thấy rằng hiện nay phong trào đề cập đến Self-help đang trở nên phổ biến không kém phong trào đọc sách Self-help. Đối với nhiều bạn trẻ, chỉ cần nhắc đến Self-help là đã khiến họ cảm thấy không hứng thú, tương tự như việc khi mình nói rằng sẽ kết hôn sau 30 tuổi: nhận được sự gật đầu từ chối đầy chán nản.
Mình không muốn tranh luận về tính chính xác, nhưng mình nhận thấy rằng có những bạn trẻ tham gia vào phong trào đề cập đến Self-help mà thậm chí chưa từng hoàn thành một cuốn sách Self-help nào trong đời. Mình không có vấn đề gì với điều này, nhưng mình mong mọi người nên hiểu rõ về bản chất trước khi đưa ra quyết định; vì dù nói thế nào đi nữa, sách Self-help vẫn là kết quả của sự đúc kết kinh nghiệm và công sức dày công của tác giả, nếu bỏ qua thì sẽ là một sự đáng tiếc.
Sau một thời gian dài đọc Self-help và thử áp dụng những lời khuyên đó vào thực tế, mình nhận ra rằng vấn đề không nằm ở sách Self-help, mà nằm ở cách chúng ta tiếp nhận chúng.
Có một số điều mà chúng ta cần phải hiểu rõ như sau:
1. Bạn sẽ không bao giờ tìm thấy động lực để thay đổi bản thân trong sách Self-help
Bản chất của nhiều cuốn sách Tự-phát triển là viết về những vấn đề không hề khó để nghĩ ra giải pháp, nhưng lại khó để thực hiện chúng. Mọi người đều nghe rằng sống có nghĩa là phải buông bỏ, nhưng buông bỏ là như thế nào, bỏ đi là bỏ cái gì? Mọi người đều biết để giảm bớt cảm giác cô đơn thì phải bắt đầu mở lời với người khác, nhưng biết điều đó là một chuyện, có đủ can đảm để thực hiện nó là một chuyện khác.
Hãy tưởng tượng sách Tự-phát triển như một người bạn, thì nó sẽ là bạn nói: “Đừng buồn nữa, hãy vui lên đi!”

