
Hầu hết chúng ta đều trải qua những khoảnh khắc hạnh phúc và khó khăn trong cuộc sống. Tuy nhiên, có những lúc, ngay cả khi đang tận hưởng niềm vui, lòng vẫn chứa đựng nỗi lo sợ: sợ niềm vui sẽ tan biến, sợ không đạt được những gì mình mong muốn, sợ mất mát và, hơn cả, sợ sự hủy hoại của thân xác. Vì vậy, dù có bao nhiêu điều kiện hạnh phúc, niềm vui vẫn chưa thực sự trọn vẹn.
Dường như chúng ta nghĩ rằng để đạt được hạnh phúc, cần phải tránh xa và lãng quên nỗi sợ. Chúng ta không thoải mái khi phải đối mặt với những gì gây ra nỗi sợ, thậm chí chúng ta cố gắng phủ nhận: “Thôi đi! Tôi không muốn nghĩ về điều đó nữa!” Chúng ta có thể làm ngơ, nhưng nỗi sợ vẫn còn đó trong tâm trí.
Để giảm bớt nỗi sợ và thực sự tìm lại hạnh phúc, hãy nhận ra và quán chiếu gốc rễ của nỗi sợ. Thay vì tránh né, hãy sử dụng khả năng tỉnh táo và quan sát cẩn thận.
Lo sợ những điều ngoài tầm kiểm soát là thường hiện diện trong chúng ta. Chúng ta sợ bệnh tật, già đi, mất mát những thứ quý giá. Nhưng việc nắm giữ không giúp giảm bớt nỗi sợ. Sẽ có một ngày chúng ta phải buông bỏ tất cả. Không thể mang theo địa vị, tài sản, người thân mãi mãi.
Có thể chúng ta nghĩ rằng lờ đi nỗi sợ sẽ khiến nó tan biến. Nhưng nếu tiếp tục lơ đi, gạt bỏ nỗi sợ vào tận sâu trong lòng thì nỗi sợ vẫn đọng lại và gây căng thẳng. Chúng ta cảm thấy bất lực. Nhưng chúng ta có khả năng nhìn sâu vào nỗi sợ, từ đó giải phóng bản thân khỏi sự kiểm soát của nó. Chúng ta có thể biến nỗi sợ thành nguồn động viên. Thực hành sống chánh niệm, chúng ta có thể đối diện với nỗi sợ mà không bị nó áp đặt. Chánh niệm là sự nhìn thấu sâu vào bản chất thực sự của mọi vật và ý thức rằng không có gì là không liên kết với nhau.
Tất cả chúng ta đều từng trải qua nỗi sợ, nhưng nếu chúng ta biết nhìn sâu vào nó, chúng ta có thể giải thoát khỏi nó và tìm lại niềm vui. Nỗi sợ thường khiến chúng ta tập trung vào quá khứ hoặc lo lắng về tương lai. Nhưng khi chấp nhận nỗi sợ, chúng ta nhận ra rằng vào lúc này, ngày hôm nay, chúng ta vẫn còn sống, cơ thể hoạt động, mắt vẫn thấy được vẻ đẹp của thế giới, và tai vẫn nghe được tiếng nói của những người thân yêu.
Không sợ hãi không chỉ là một thói quen tốt mà còn là một niềm vui đích thực. Khi tâm trạng không bị ảnh hưởng bởi nỗi sợ, chúng ta trở nên tự do hơn. Nếu đối mặt với nguy hiểm, việc thực hành chánh niệm giúp chúng ta giảm bớt nỗi sợ. Hãy thực hành chánh niệm ngay từ bây giờ, không chờ đợi đến khi gặp khó khăn. Không ai có thể đảm bảo rằng bạn sẽ không sợ hãi, thậm chí cả vị Phật cũng không thể làm được điều đó. Nhưng nếu bạn thực hành chánh niệm, khi gặp khó khăn, bạn sẽ biết phải làm gì.
