Nghiên cứu từ Đại học Stanford, công bố trên PNAS Nexus, cho biết công nghệ từ thời đồ đồng có thể giúp tiết kiệm 1.270 tỷ đô la chi phí năng lượng và đạt mục tiêu giảm phát thải CO2 về 0 vào năm 2050 sớm hơn dự kiến. Họ đề xuất sử dụng đất nung xếp chồng trong thùng cách nhiệt để hấp thụ nhiệt từ năng lượng mặt trời và gió, rồi cung cấp nhiệt cho các lò sản xuất thủy tinh, sắt thép, xi măng, v.v. Các khối đất nung này hoạt động tương tự như than hồng trong lò lửa.
Nhà máy sản xuất thủy tinh cần nhiệt độ ít nhất 1.300 độ C, trong khi nhà máy xi măng và sắt thép cần ít nhất 1.000 độ C. Nhờ vào năng lượng tích lũy từ đất nung, các nhà máy hoạt động bằng năng lượng mặt trời hoặc gió có thể duy trì sản xuất liên tục 24/7. Đất nung có giá thành chỉ bằng 1/10 so với pin lưu điện, và nguyên liệu sản xuất đơn giản hơn nhiều, chỉ cần đất. Giáo sư Mark Z. Jacobson cho biết nghiên cứu ước tính đất nung có thể giảm phụ thuộc vào pin xuống 14,5% vào năm 2050.
Tiến sĩ Daniel Sambor, đồng tác giả nghiên cứu, cho biết: Bằng cách lưu trữ nhiệt ở trạng thái gần nhất với nhu cầu sử dụng, chúng ta có thể giảm thiểu sự mất mát năng lượng trong quá trình chuyển đổi (ví dụ từ pin sang điện rồi sang nhiệt). Chúng tôi thường nói rằng, nếu muốn tắm nước nóng thì nên lưu trữ nước nóng, muốn uống nước lạnh thì lưu trữ nước đá. Tóm lại, nếu cần nhiệt cho sản xuất công nghiệp, hãy lưu trữ nhiệt trong đất nung.
Giả định đầu tiên là gạch nung có thể cung cấp 90% lượng nhiệt cần thiết cho sản xuất công nghiệp của 149 quốc gia được đề cập. Giả định thứ hai là các quốc gia này chỉ dùng lò điện, nồi hơi, lò nung, máy bơm nhiệt và pin lưu điện, hoàn toàn không sử dụng đất nung. Kết quả cho thấy giả định đầu tiên giúp 149 quốc gia tiết kiệm được 1.270 tỷ đô la chi phí năng lượng. Sử dụng năng lượng sạch trong sản xuất công nghiệp cũng giúp giảm ô nhiễm không khí và cải thiện sức khỏe con người, vì ô nhiễm từ việc đốt nhiên liệu hóa thạch hàng năm gây ra hàng triệu ca tử vong sớm. Theo Stanford