Một ngày, một người xa lạ với gương mặt khó chịu đột ngột xuất hiện và làm bạn bất ngờ chặn đường. Khi nhận ra bạn đã bị theo dõi trong thời gian dài...
'Thời gian theo dõi lâu nhất mà tôi phải trải qua là bao lâu?', Kurokawa nằm trong chiếc lều, nhìn về vô cực, tay nắm điếu thuốc vẫn còn một ít, suy nghĩ một lúc. 'Hai ngày thôi,' Kurokawa đáp, giọng lưỡng lự, như thể anh ta cũng không chắc chắn về những gì anh ta nói: 'Nếu bạn kiên nhẫn đợi đủ lâu, bạn sẽ tìm thấy người cần tìm thôi'.
Kurokawa không giải thích vì sao anh ta chọn phỏng vấn trong một chiếc lều bỏ hoang giữa vùng nông thôn Shizuoka, cách trạm xe buýt 40 phút đi bộ qua đường hầm. Công ty của anh ta - đồng thời là đề tài của cuộc phỏng vấn - không bao giờ có văn phòng. Chiếc lều của anh ta chỉ có vài chiếc ghế dài xếp quanh chiếc bàn nhỏ, cùng một chiếc bàn làm việc và chẳng còn chỗ cho bất cứ thứ gì khác nữa.

Rất kỳ lạ khi Kurokawa muốn phỏng vấn ở đây. Một quán cà phê ở Tokyo có vẻ phù hợp hơn nhiều. Không thiếu những địa điểm tốt hơn nơi này. Nhưng có vẻ chiếc lều khiến anh ta thoải mái hơn. Anh ta ngồi thư giãn trên chiếc ghế dài và lại nặng một điếu thuốc nữa.
Cách làm của công ty Kurokawa để tìm 'mục tiêu' của họ là thu thập thông tin về đối tượng, chẳng hạn như nơi làm việc hoặc địa chỉ nhà, sau đó ngồi và đợi.
Chắc chắn bạn sẽ không muốn bắt gặp một người với khuôn mặt hơi thô và đôi chút góc cạnh như Kurokawa đậu xe trước cửa căn hộ của mình. Tuy nhiên, anh ấy không xuất hiện để tạo ra rối loạn. Thay vào đó, anh ta xác định và hướng dẫn mục tiêu của mình vào một góc rồi... đưa ra lời xin lỗi.

Kurokawa là người sáng lập và quản lý Shazai-daikou – một công ty cung cấp dịch vụ xin lỗi hộ. Công ty này đã mở cửa từ năm 2014 và hiện nay, Kurokawa quản lý một đội ngũ gồm 120 'nhân viên xin lỗi' phân bố khắp Nhật Bản, từ Hokkaido đến Kagoshima. Cách hoạt động của công ty này thật độc đáo.
Khi nhận được yêu cầu xin lỗi qua điện thoại hoặc qua biểu mẫu trên trang web, Kurokawa dường như phân loại khách hàng thành hai loại chính: một là các công ty cần xin lỗi khách hàng tức giận, hai là những người 'không chung thuỷ' muốn xin lỗi vợ hoặc chồng.
Khách hàng cần phải giải thích lý do của lời xin lỗi và chỉ rõ khu vực cần diễn ra hành động xin lỗi. Hầu hết những nhân viên sẽ đến trực tiếp để thực hiện lời xin lỗi, nhưng có thể gọi điện thoại là một lựa chọn khác.

Tùy thuộc vào từng tình huống, Kurokawa sẽ phân công nhiệm vụ cho nhân viên phù hợp nhất. Họ sẽ giả mạo làm nhân viên của công ty cần xin lỗi hoặc là người yêu cũ của đối tác không chung thuỷ. Dựa trên thông tin được khách hàng cung cấp, nhân viên sẽ bắt đầu quá trình quan sát đối tượng.
Khi đối tượng xuất hiện, nhân viên sẽ sử dụng cách thức xin lỗi nghiêm túc và cực đoan nhất của Nhật Bản. Họ sẽ quỳ gối xuống theo kiểu dogeza để tỏ lòng tôn trọng trước mặt đối tượng. Theo Kurokawa, đối tượng thường bị bất ngờ đến mức chấp nhận lời xin lỗi của nhân viên và không muốn làm nổi chuyện lớn.
'Công ty này quả là khác thường,' Kurokawa tự nhận định.

Khác biệt với các quốc gia khác, việc thuê người đóng giả để xin lỗi không phải là điều lạ ở Nhật Bản. Hay ít nhất là đã trở nên khá phổ biến, đủ để một số công ty mới nảy sinh và cung cấp dịch vụ này trong vài năm gần đây.
Tuy nhiên, Kurokawa tự hào khi nói rằng công ty của anh là địa điểm duy nhất cam kết độc quyền về thương mại xin lỗi. Các công ty khác thường kết hợp dịch vụ xin lỗi với nhiều dịch vụ khác.
'Nhưng một chuyên gia thực sự sẽ chỉ tập trung vào việc xin lỗi,' người theo chủ nghĩa thuần túy Kurokawa giải thích.
Anh nói về nguồn gốc của những công ty này xuất phát từ bộ phim có tên là Shazai Oosama (Vua Xin Lỗi) được công chiếu vào năm 2013. Bộ phim hư cấu xoay quanh những 'chuyên gia xin lỗi' với nhân vật chính kiếm sống bằng cách dạy người khác cách xin lỗi. Điều này có vẻ là nguồn cảm hứng cho Kurokawa để sáng lập công ty của mình chỉ một năm sau đó.
'Nhiều người không có wajutsu (tài ăn nói). Khi gặp khó khăn, họ không biết cách giải quyết mọi vấn đề. Nhưng nhân viên của tôi không chỉ giỏi ăn nói mà còn rất đáng sợ,' theo Kurokawa, sự đáng sợ là kỹ năng quan trọng nhất mà nhân viên của anh đạt được.
Anh nghiêng người về phía sau, dựa vào chiếc bàn nhỏ trong căn lều bỏ hoang: 'Tôi biết mà, nhìn tôi có vẻ đáng sợ phải không?'
Không rõ đây là một câu hỏi nghệ thuật hay anh thực sự muốn biết câu trả lời, nhưng anh vẫn nhấn mạnh: 'Tôi và nhân viên của tôi thường trông giống như yakuza (mafia Nhật Bản) đấy.'
Đối với Kurokawa, một lời xin lỗi thành công dường như là sự kết hợp giữa sự nhượng bộ và sự đe doạ.
Một mặt, nhân viên sẽ 'nhún nhường' dưới chân của đối tượng, khiến họ cảm nhận được sự thành ý của lời xin lỗi. Mặt khác, nhân viên cũng mang khuôn mặt dữ tợn đủ để khiến đối tượng nhanh chóng nói câu 'Không sao cả, đã qua rồi' và rời khỏi ngay sau đó.

Kurokawa khẳng định rằng lời xin lỗi của nhân viên của anh luôn thành công 100%. Các đối tượng thường quá sợ hãi bởi những người trông giống như mafia đến mức không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận lời xin lỗi.
Khi được hỏi về cách anh tìm thấy những yakuza ăn nói nhẹ nhàng như vậy, Kurokawa nói rằng anh không tìm họ, mà ngược lại. Mọi người liên hệ với anh thông qua trang web của anh. Anh sẽ xem xét đơn đăng ký, sắp xếp một cuộc phỏng vấn và đánh giá xem họ có đủ tài ăn nói và kỹ năng cần thiết hay không.
Tất cả các nhân viên đều làm việc toàn thời gian và họ đam mê công việc của mình. Tuy nhiên, đây không phải là một công việc tình nguyện. Với khối lượng công việc lớn, hợp đồng diễn xuất này sẽ mang lại lợi nhuận đáng kể.
'Dù thế nào thì họ thực sự yêu công việc này. Điều này không phải là công việc bình thường. Nó đòi hỏi rất nhiều sự tự tin.'
Dù đồng ý đi xin lỗi cho những người gặp phải sai lầm, Kurokawa bất ngờ chia sẻ về một trường hợp khiến anh cảm thấy không thể vượt qua ranh giới đạo đức của mình.
'Có một yêu cầu xin lỗi mà tôi đã từ chối. Đó là một bác sĩ đã thực hiện phẫu thuật cho bệnh nhân, nhưng ca mổ không thành công và bệnh nhân đã qua đời. Họ muốn có ai đó đứng ra xin lỗi gia đình bệnh nhân. Nhưng làm thế nào có thể làm được? Chúng tôi không có ai có thể đóng giả như mình chính là bác sĩ phẫu thuật đã mắc lỗi. Điều đó gần như là một hành động tội lỗi.'
Câu chuyện của anh giống như một kết thúc hay cho cuộc phỏng vấn ngày hôm đó. Kurokawa mỉm cười và đứng dậy, đầu gần như chạm vào trần nhà.
'Được rồi,' chàng trai mang vẻ ngoại hình của một thành viên xã hội đen nói, 'Tôi sẽ đưa cậu ra trạm xe buýt.'
Tham khảo: Tokyo Weekender
