
Ken, đứa con thứ sáu trong gia đình, bị bại não bẩm sinh. Em còn bị khiếm thính và chậm phát triển.
Dù rất tình cảm, mẹ tôi không bao giờ nuông chiều Ken. Mẹ luôn mong đợi em làm được những điều như các anh chị em khác.
Giáng sinh đáng nhớ
Tôi nhớ Giáng sinh năm đó, cha tôi mua một chiếc xích đu tích hợp cầu trượt đặt trong sân. Ken, khi đó chín tuổi, rất thích cầu trượt nhưng do phải đeo nẹp chân, em không thể leo lên cầu thang để trượt xuống như chúng tôi.
Vì vậy, Giáng sinh năm đó, Ken phải ngồi dưới đất nhìn các anh chị của mình chơi cầu trượt.
Ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ đông, mẹ đưa Ken ra sân, lần này em không đeo nẹp chân, và mẹ đứng nhìn em bò đến cầu trượt.
Trong hơn ba tiếng đồng hồ sau đó, Ken cứ leo lên những bậc thang rồi ngã xuống đất hết lần này đến lần khác. Chiếc quần dài của em rách toạc hai đầu gối. Khủyu tay của em trầy xước và chảy máu.
Người hàng xóm thấy vậy liền mắng mẹ tôi: 'Cô làm mẹ kiểu gì vậy? Đưa thằng bé xuống ngay'. Mẹ tôi nhẹ nhàng nói nếu cảnh này khiến bác không thoải mái thì bác có thể kéo rèm lại để không phải nhìn thấy.
Cuối cùng Ken cũng leo được đến đỉnh cầu trượt và trượt xuống. Sau vài ngày nỗ lực, em cũng thành thạo trò trượt cầu trượt như chúng tôi.
Trở thành phiên bản xuất sắc nhất của chính mình
Ngày nay, Ken - đứa bé mà bác sĩ từng dự đoán không thể sống đến sinh nhật thứ mười - đã là người đàn ông bốn mươi hai tuổi sống độc lập và có công việc ổn định.
Em tiếp cận mọi việc theo cách mà năm xưa em tập chơi trò cầu trượt. Ngày đó, mẹ tôi đã tặng Ken một món quà - đó là mong đợi em trở thành phiên bản xuất sắc nhất của chính mình và không bao giờ thỏa hiệp với bất cứ điều gì kém hơn.
Tuy nhiên, đôi khi mẹ cũng làm mọi việc dễ dàng hơn cho Ken. Một buổi sáng cuối tuần, mấy người bạn của mẹ đến nhà chơi và uống cà phê trò chuyện với mẹ trong phòng khách.
Ken - khi đó mười lăm tuổi - thức dậy và đi xuống bếp ăn sáng. Mẹ tôi xin phép các bạn một lát để vào bếp dọn cà phê và bánh mì cho Ken rồi trở lại phòng khách.
Ken thưởng thức bữa sáng và cà phê, nhưng khi vừa cầm ly cà phê đưa lên miệng, cánh tay em bất ngờ co cứng khiến cà phê vương vãi khắp bàn, đổ vào người và bắn cả lên tường.
Mẹ tôi vội vàng chạy vào bếp thì thấy mặt em đỏ bừng, luôn miệng xin lỗi vì đống hỗn độn mình vừa gây ra. Lúc đó, mẹ nhìn xuống ly cà phê trên bàn, vẫn còn một chút cà phê trong ly.
Thế là mẹ hất nốt ly cà phê đó lên mảng tường duy nhất còn sạch và nói với Ken bằng ngôn ngữ ký hiệu: 'Con bỏ sót mảng tường này rồi'.
Ken bật cười và quên đi nỗi xấu hổ của mình. Sau đó, hai mẹ con cùng nhau dọn dẹp mớ hỗn độn đó.
Mặc dù thừa nhận mình không bằng mẹ trong vai trò làm mẹ, nhưng tôi cảm thấy biết ơn vì được mẹ truyền lại tinh thần dịu dàng mà cứng rắn, để từ đó tôi có thể tạo ra phép màu cho con cái của mình.
Trích từ sách Hạt giống tâm hồn 4 - Từ những điều bình dị
Tin Tức Đầu Tiên
