
Bạn đã bao giờ tự hỏi rằng làm thế nào loài kiến có thể trở về tổ mà không bị lạc đường chưa? Tại sao chúng lại đi thẳng mà không rẽ trái hoặc quẹo phải khi di chuyển?
Các nhà nghiên cứu từ Đại học Ulm đã thực hiện một thí nghiệm với yêu cầu về độ “chi tiết, tỉ mỉ, cẩn thận” cao, và kết luận rằng, loài kiến đã sử dụng cách thức “đếm số bước chân” để rời khỏi tổ và trở về mà không lạc đường, thông qua một tế bào trong não của chúng hành động như một “thiết bị đo số liệu” vô cùng hiệu quả.
Phần lớn các loài kiến để lại “dấu vết” trên đường đi của chúng để các kiến khác có thể sử dụng để di chuyển khi rời tổ và khi trở về. Chúng sử dụng mùi hương hoặc chất dịch tiết từ “tuyến lệ/ tuyến mồ hôi” trên cơ thể để “đánh dấu” đường đi của mình, và những “tuyến” này chứa giác quan cảm giác, giúp chúng và các kiến khác trong tổ di chuyển mà không lo bị lạc.
Tuy nhiên, điều này chỉ có hiệu quả với những loài kiến sống trong tổ hoặc trong rừng. Đối với các loài kiến sống trong sa mạc khô cằn, phương pháp trên không áp dụng vì sa mạc không giữ mùi hương, và các chất dịch tiết dễ bay hơi và bị gió thổi phân tán mùi hương nhanh chóng.
Các nhà nghiên cứu từ Đại học Ulm đã thực hiện một thí nghiệm với yêu cầu về độ “chi tiết, tỉ mỉ, cẩn thận” cao, và kết luận rằng, loài kiến đã sử dụng cách thức “đếm số bước chân” để rời khỏi tổ và trở về mà không lạc đường, thông qua một tế bào trong não của chúng hành động như một “thiết bị đo số liệu” vô cùng hiệu quả.
Cách mà loài kiến tránh lạc đường khi đi ra ngoài tổ là gì?
Phần lớn các loài kiến để lại “dấu vết” trên đường đi của chúng để các kiến khác có thể sử dụng để di chuyển khi rời tổ và khi trở về. Chúng sử dụng mùi hương hoặc chất dịch tiết từ “tuyến lệ/ tuyến mồ hôi” trên cơ thể để “đánh dấu” đường đi của mình, và những “tuyến” này chứa giác quan cảm giác, giúp chúng và các kiến khác trong tổ di chuyển mà không lo bị lạc.
Tuy nhiên, điều này chỉ có hiệu quả với những loài kiến sống trong tổ hoặc trong rừng. Đối với các loài kiến sống trong sa mạc khô cằn, phương pháp trên không áp dụng vì sa mạc không giữ mùi hương, và các chất dịch tiết dễ bay hơi và bị gió thổi phân tán mùi hương nhanh chóng.

Vậy, các loài kiến sống ở sa mạc tìm đường bằng cách nào?
Kiến có khả năng xác định phương hướng nhờ vào 'thiên phú tự nhiên', nhưng làm thế nào chúng có thể 'đếm' được số bước chân để đi đúng hướng về tổ?
Nhà nghiên cứu đã thực hiện thí nghiệm trên một nhóm kiến đang di chuyển thành đoàn trên sa mạc. Khi chúng đang ăn, họ đã chia chúng thành 3 nhóm:
- Nhóm 1: Không can thiệp (chân bình thường)
- Nhóm 2: Dùng keo siêu dính để 'dính' vào chân chúng những sợi lông cứng, giống như đeo cà kheo vào chân kiến (chân dài hơn)
- Nhóm 3: Cắt bớt chân (chân ngắn hơn)
Kết quả về 'khả năng đếm bước chân'
- Nhóm 1 (chân bình thường): Đi đúng vị trí tổ và vào
- Nhóm 2 (chân dài – gắn cà kheo): Vượt qua tổ, dừng lại và tìm kiếm tổ
- Nhóm 3 (chân ngắn – bị cắt): Còn ít bước nữa là tới tổ, dừng lại và tìm
Loài kiến thực sự có khả năng 'đếm bước chân' để về tổ, nhưng “lập trình sẵn và cố định” đôi khi có hại.
Tham khảo từ NPR
