Vào những ngày đầu của dịch vụ bưu chính tại Mỹ, không có hướng dẫn nào rõ ràng về việc gửi những thứ gì được và không được. Vào ngày 1/1/1913, trọng lượng tối đa của các gói hàng được gửi chỉ bị hạn chế mà không có quy định cụ thể về loại hình nào. Điều này đã khiến mọi người cố gắng gửi đủ mọi thứ kỳ lạ qua dịch vụ bưu chính, từ quan tài, trứng, chó và thậm chí là những đứa trẻ.
Đúng vậy, bạn đã nghe đúng. Theo nhà sử học Nancy Pope tại Bảo tàng Bưu điện Quốc gia, trường hợp đầu tiên về việc gửi một em bé qua dịch vụ bưu chính là vào năm 1913. Ông bà Jesse Beauge ở Glen Este, Ohio, đã gửi đứa con trai nặng 4,5kg của họ đến nhà ông bà ngoại chỉ cách đó khoảng 1,6km. Họ chỉ cần trả 15 xu bưu phí và 50 USD tiền bảo hiểm, bởi họ lo lắng cho con của mình, nhưng không phải ai cũng sẵn lòng chi số tiền đó. Tuy nhiên, các hồ sơ trong quá khứ không cho biết liệu bà ngoại đã nhận được “bưu phẩm” đó qua thùng thư hay qua khe thư.
Theo lời của Nancy Pole: “Những năm đầu tiên khi dịch vụ gửi bưu kiện được triển khai, tình hình có chút lộn xộn. Các thị trấn khác nhau phải đối mặt với các vấn đề đặc biệt. Tùy thuộc vào cách mà người quản lý bưu điện hiểu và thực hiện các quy định.” 
Mặc dù là bưu kiện, nhưng trẻ em sẽ không bị bọc trong giấy hoặc bị đặt chung với các bưu phẩm khác. Thay vào đó, các nhân viên bưu điện sẽ ôm em bé trong những bọc được quấn chặt trong lòng tay của họ. “Trẻ em sẽ không bị bọc kín, họ sẽ được chở hoặc ôm đi dọc theo các tuyến đường.”
Trong trường hợp gửi trẻ qua đường bưu điện nổi tiếng nhất có thể kể đến là May Piestorff. Cô bé đã được gửi đến nhà ông bà của cô cách đó 117km bằng tàu hỏa vào tháng 2 năm 1914, với những con tem được dán trên áo khoác của bé. Gia đình Idaho đã trả 53 xu cho chuyến đi này. Cuộc phiêu lưu của cô bé đã được ghi lại trong một cuốn sách dành cho trẻ em mang tên là “Mailing May”.
Sau khi Tổng giám đốc bưu điện Albert S.Burleson phát hiện ra những trường hợp gửi trẻ em như vậy, ông đã ra lệnh cấm nhân viên bưu nhận gửi trẻ. Tuy nhiên, quy định mới không thể ngăn cản được thói quen của mọi người. Một năm sau đó, một phụ nữ đã gửi con gái 6 tuổi của mình từ Florida đến nhà ông ngoại ở Virginia. Với quãng đường 1158km, đây được coi là chuyến gửi trẻ qua đường bưu điện xa nhất trong lịch sử, và chỉ tốn 15 xu tiền tem.
Vào tháng 8 năm 1915, cô bé Maud Smith 3 tuổi là trường hợp cuối cùng được gửi qua đường bưu điện. Khi đó, ông bà đã gửi Maud Smith 64km qua Kentucky để thăm người mẹ đang ốm của cô. Sau khi câu chuyện đến tai giám đốc John Clark của Dịch vụ Thư tín Đường sắt, ông đã cho tiến hành điều tra người quản lý bưu điện ở Caney, Kentucky về việc tại sao lại cho phép một đứa trẻ lên tàu đựng thư khi rõ ràng điều đó đã bị cấm.
Sau đó, một số người vẫn cố gắng gửi con của họ qua bưu điện. Vào tháng 6/1920, Tổng giám đốc Bưu điện John C. Koons đã từ chối hai đơn xin phép gửi trẻ em qua đường thư, họ từ chối và cho rằng không thể phân loại trẻ em như “động vật sống vô hại” được.
Theo Theo bài viết trên Washington Post
