
Từ Chân trời có người bay (2002, 2006) đến Vẫy vào vô tận (2014), Đỗ Lai Thúy vẫn giữ nguyên một bút pháp, một écriture: viết chân dung học thuật, một thứ chân dung nhìn nghiêng, chân dung – tùy bút, “có ấn tượng, ký ức, cảm nghĩ, tán thưởng, tranh luận, thóc mách, và đôi lúc vượt quá cả khoảng cách sử thi” (1). Vẫn giữ nguyên một lựa chọn: “…các nhà nghiên cứu, nhà tư tưởng, …những người bị đời thường che khuất, thậm chí oan khuất, …những người nguyện hiến cuộc đời mình cho sự tìm kiếm sự thật, mà sự thật nào thì cũng là một cái khác, hay ít nhất cũng làm đổi khác một nếp cảm, nếp nghĩ, hay một cái nhìn đã đóng cặn. Điều gây bất ổn cho đám đông” (2). Nhưng, nếu Chân trời có người bay thiên về “trục vớt” những đóng góp học thuật, nêu ra những giá trị nhân cách, kinh nghiệm ứng xử của từng người như Đào Duy Anh, Hoàng Xuân Hãn, Cao Xuân Huy, Trần Đức Thảo, Nguyễn Ngọc Chương, Thái Bá Vân…, thì Vẫy vào vô tận ưu tiên những vấn đề tư tưởng, văn hóa, xã hội, hệ hình và chuyển đổi hệ hình tư duy thông qua cuộc đời hoạt động của 17 nhân vật như Nguyễn Trường Tộ, Trương Vĩnh Ký, Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh, Phan Khôi, Nhất Linh, Nguyễn Hiến Lê, Thanh Lãng, Nguyễn Văn Trung, Nguyễn Tài Cẩn, Đặng Nghiêm Vạn, Hà Văn Tấn…
