Trong tập 8 MINHsHOW, ông Phạm Trần Nhật Minh, hay còn được biết đến với biệt danh Minh Nhựa, chia sẻ quan điểm về việc sử dụng siêu xe trong suốt một thập kỷ qua và tiết lộ đã mua một siêu phẩm mới.

Ông Phạm Trần Minh Nhựa, hay còn được biết đến với biệt danh Minh Nhựa, phát biểu về quan điểm chơi siêu xe trên kênh Youtube cá nhân.
'Tôi không phải kiểu người nhìn thấy ai đó chơi xe là mình phải chơi nhiều hơn'
'Để trở thành một trong số những người dẫn đầu trong giới chơi xe, có thể xem như một trọng trách nặng nề đối với người đảm nhiệm. Có rất nhiều bài báo đặt tên của tôi với những biệt danh như 'ông hoàng tốc độ', 'chủ nhân của siêu xe hàng đầu Việt Nam' hay 'đại diện của Việt Nam trong cộng đồng chơi xe toàn cầu'. Tôi không quan trọng vấn đề đó. Tôi đã trải qua một chặng đường dài, đến thời điểm này, hành trình chơi xe của tôi đã kéo dài hơn một thập kỷ, đủ để mọi người thấy những gì tôi đã làm. Nhưng tôi không chơi xe để mong muốn mọi người gọi tôi là số 1. Trong cuộc sống của tôi, tôi chưa bao giờ nghĩ về điều đó.

Ông Phạm Trần Nhật Minh không cho rằng mình là người độc tôn.
Khi tự cho mình là số 1, tâm trạng sẽ trở nên căng thẳng, áp lực tự đặt lên bản thân phải sở hữu những chiếc xe đắt tiền nhất, hiếm nhất. Điều đó là không thể. Nếu tôi có suy nghĩ đó, tôi sẽ phải có những chiếc xe độc nhất trên thế giới. Nhưng thực tế, tôi chỉ là một người bình thường, thậm chí ở Việt Nam, có nhiều người bạn của tôi chơi xe còn hơn hẳn, nhưng họ không muốn công khai. Tôi còn trẻ và thích chia sẻ với mọi người, việc giấu giếm những chiếc xe của mình là điều khó khăn, đặc biệt khi một số chiếc xe của tôi được sản xuất giới hạn.
Tôi thích những thứ độc đáo, nhưng không phải là người độc tôn. Khi mua Bugatti Veyron hay Pagani Huayra, tôi chỉ cảm thấy cô đơn trong thế giới của siêu xe.

Thường thì, người chơi xe sẽ muốn sở hữu nhiều loại xe, muốn có tất cả. Tôi đã trải qua giai đoạn đó, nên nhiều người gắn cho tôi danh xưng độc tôn, hoặc ít nhất là ở đỉnh cao trong thế giới xe hơi ở Việt Nam. Nhưng thực tế, khi có quá nhiều xe, tôi cảm thấy cần phải bán bớt để tìm kiếm những trải nghiệm mới, và Pagani Huayra là một ví dụ. Tôi không phải là người thấy ai đó chơi xe là mình cũng phải chơi nhiều hơn'.
'Tôi chơi xe tùy thuộc vào điều kiện tài chính và cảm xúc cá nhân'
'Mọi người có thể thấy rằng, khi tôi có một số lượng lớn xe, tôi sẽ bán bớt để chuyển sang những chiếc xe đặc biệt hơn, có câu chuyện và hiếm hơn. Ngược lại, có nhiều người đứng đầu trong thế giới chơi xe, họ sở hữu cả trăm, thậm chí hàng nghìn chiếc xe với những căn nhà và nhà để xe lớn. Có nhiều cách chơi xe, tôi nghĩ rằng mình nên chơi xe tùy thuộc vào tình hình tài chính và cảm xúc cá nhân của mình.

Nếu nhìn vào thời điểm hiện tại, có người sẽ nói rằng, biết vậy ngày xưa không nên mua nhiều xe để tiết kiệm, mua luôn 1-2 chiếc xe độc lạ để nhanh chóng. Quan điểm này cũng có lý. Nhưng nếu không mua nhiều xe, làm sao biết được cái nào phù hợp với mình. Khi tôi bán xe, có nhiều người nói 'bán xe vì hết tiền' hoặc 'bán để dành tiền mua xe khác'. Nhưng quan trọng là tôi cảm thấy cách làm đó đúng với bản thân.
Nếu muốn nổi tiếng nhanh chóng và tiết kiệm chi phí, hãy lên mua ngay hyper-car, nhưng ngược lại, bạn sẽ thiếu đi trải nghiệm với nhiều dòng xe khác nhau. Đó là quyết định của mỗi người. Quan trọng nhất là sống đúng với cảm xúc của bản thân, và không bao giờ ép buộc người khác phải sống theo cảm xúc của mình, hay phủ định cảm xúc của người khác. Tôi không cần là người độc tôn, nhưng luôn muốn chia sẻ cảm xúc về xe, bởi vì để có những trải nghiệm đó, tôi đã phải bỏ ra rất nhiều tiền và thời gian, và rút ra được những bài học từ đó.
'Tôi chỉ mới điều khiển Bugatti Veyron ra đường 3 lần'
Từ khi mua đến khi bán chiếc Bugatti Veyron, xe chỉ đi được 500-700 km. Chiếc xe có giá trị 1 triệu USD, rất lớn vào thời điểm đó. Nó chỉ ra đường đúng 3 lần. Trong đó, 1-2 lần chỉ đi uống cà phê, rất ngắn ngủi. Còn lần cuối cùng, xe để lâu quá, tôi phải gọi nhân viên từ hãng ở nước ngoài đến kiểm tra, và phải trả một khoản tiền lớn. Sau đó một tuần, tôi bán lại chiếc xe.

Không phải tôi sợ tiêu xăng, sợ hỏng xe, không biết lái xe hay mua xe để khoe. Nếu nói như vậy, thì phải nói rất nhiều người trên thế giới, những người sở hữu bộ sưu tập xe lớn. Mỗi người có cách chơi riêng. Khi chơi hyper-car, không ai sử dụng xe đó như một phương tiện đi lại như xe thông thường. Trên thế giới, họ có cả câu lạc bộ dành riêng cho Pagani, hoặc có những sự kiện về xe rất lớn. Họ có môi trường để các chủ xe hyper-car kết nối và lái xe cùng nhau. Ở Việt Nam thì chưa có, điều kiện lái xe cũng hạn chế, tôi bắt đầu học hỏi từ những người đứng đầu thế giới, khi họ có sở thích sưu tầm xe. Tôi nhận ra đó là điều mà tôi mong muốn.
Việc mua xe có cần phải sử dụng không? Đương nhiên là cần. Nhưng mức độ sử dụng nhiều hay ít phụ thuộc vào cảm xúc của từng người, nhưng việc mua xe chỉ để khoe thì lại là một câu chuyện khác. Tại sao nhiều người lại ép buộc người khác phải sử dụng xe?
Về việc lái xe, tôi đã đưa Pagani đến Đà Nẵng, Huế, và thậm chí cả 7 ngày đều mang xe đi quay. Tôi đã lái từ 100 đến 200 dặm rồi. Còn với Bugatti, tôi hơi tiếc, tiếc vì trải nghiệm với chiếc xe ngắn ngủi.

Có tin đồn rằng ông Phạm Trần Nhật Minh đã mua McLaren Elva.
Để chọn ra 3 chiếc xe mà cho tôi nhiều cảm xúc nhất tính đến thời điểm hiện tại, thì đó là Lamborghini Murcielago SV, Pagani Huayra và một chiếc khác mà chưa ai biết đến. Đó sẽ là chiếc xe mang lại nhiều cảm xúc nhất, nhiều câu chuyện nhất và đánh dấu cho hơn một thập kỷ chơi xe của tôi.
Về lý do, Lamborghini Murcielago SV đã đến với tôi khi tôi là một người ít ai biết đến, chưa biết gì về tốc độ, chưa từng sở hữu một chiếc xe đặc biệt. Đó là bước ngoặt đầu tiên, và Pagani Huayra đến khi tôi không còn đam mê tốc độ, chỉ thích ngắm nhìn, chụp ảnh và quay phim. Vì vậy, Pagani Huayra đã gắn bó với tôi trong thời gian dài.
https://Mytour.com.vn/doanh-nhan-pham-tran-nhat-minh-toi-moi-lai-bugatti-ra-duong-3-lan-sap-don-sieu-pham-danh-dau-cot-moc-hon-1-thap-ky-choi-sieu-xe-20220721121827371.chn