
'Em sẽ đồng hành với cơn mưa' — Ichikawa Takuji

Không nhiều sắc màu, không nhiều biến cố, chỉ với một tông màu u ám, một bối cảnh mưa giăng màn, một cốt truyện nhẹ nhàng, Ichikawa Takuji đã tạo nên một bức tranh tình yêu đẹp đẽ.
Trong tác phẩm không có sự đối lập, và nếu có, cũng rất nhạt nhòa, chỉ có sự hòa quyện được tôn vinh (đặc trưng của văn phong Nhật). Sự hòa quyện không chỉ trong mối quan hệ giữa Takumi, Mio và Yuji mà còn lan tỏa ra cả các mối liên kết khác với thầy Nombre, và chú chó Pooh, cùng với thiên nhiên và mùa mưa ẩm ướt.
Bầu không khí u tối nhẹ nhàng hiện hữu trong tác phẩm, mang lại cho độc giả những cảm xúc không thể diễn tả, có một sự không chắc chắn, không rõ ràng vẫn tồn tại. Ta không cảm nhận được sự đau khổ tột cùng của Takumi khi Mio qua đời, không cảm nhận được niềm hạnh phúc mãnh liệt của anh khi nàng trở lại, chỉ thấy một tình yêu nhẹ nhàng lan tỏa - bình tĩnh nhưng đầy ắp. Điều này cho ta biết rằng, tình yêu có nhiều mặt, không phải lúc nào cũng cần phải mãnh liệt, đau đớn để gọi là yêu nhau, mà đôi khi chỉ cần nhẹ nhàng, êm dịu như tình yêu của Takumi và Mio đã đủ để đạt được hạnh phúc tột bậc.
'Hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau khi cả hai đều mang giày có gót. Cũng phải nói thêm, hôm nay cũng là lần đầu tiên anh nhìn thấy em mặc chiếc váy đỏ sâu. Lần đầu tiên anh thấy em đánh son. Lần đầu tiên anh thấy mái tóc em nhẹ nhàng bay theo mỗi cử động đầu, lần đầu tiên anh cảm thấy bồn chồn khi trò chuyện với em.
Tất cả là lần đầu tiên, đến mức khó tìm thấy điều gì không phải lần đầu tiên.
'Cô gái chúng ta theo đuổi năm ấy' — Cửu Bả Đao

Thanh xuân tựa như cơn mưa gió cuồng phong. Bao giờ cũng muốn ngọt ngào giữa dòng mưa, dù đã từng cảm lạnh từ gió thổi. Mỗi người đều có thời thanh xuân rực rỡ, thời kỳ mà tình cảm mơ mộng, những trò nghịch ngợm ngây thơ làm say đắm lòng người. Nhưng rồi, tuổi thanh xuân ấy qua mau...
Năm chàng trai Tạ Minh Hòa, Tạ Mạnh Học, Liêu Anh Hoằng, Trương Gia Huấn, Kha Cảnh Đằng, mỗi người một tính cách, nhưng cùng chung một tình yêu với cô gái Thẩm Gia Nghi, người nổi bật với sự thanh tú, hiền lành và giỏi giang nhất lớp.
Tuổi thanh xuân ấy,
Kha Cảnh Đằng – “trùm quậy phá đứng đầu danh sách đen” luôn thoải mái với mọi hình phạt từ thầy cô, nhưng cảm thấy ngượng ngùng khi đối diện với Thẩm Gia Nghi.
Chiếc áo học sinh của Kha Cảnh Đằng vẫn còn chứa đựng những dấu vết mực xanh, từ những lời ghi chú của Thẩm Gia Nghi... cho đến khi anh ta quay lại.
Một lần, nói thôi: “Kha Cảnh Đằng ơi, nghe này, hôm qua trước nhà tớ có con chó hoang, tên là Tiểu Bạch…”. Lần khác, hỏi thôi: “Cậu sao lại ngủ say như chết vậy, hôm qua thức đêm à?”
Những dấu mực xanh kia, những chấm kỷ niệm, bé nhỏ thôi, từng chút một trên áo trắng tinh khôi, nó rất nổi bật phải không?. Tuổi thanh xuân, thoáng qua lại lặng lẽ đi nhanh, nhưng những gì còn lại, thật làm ta không thể quên…
' Bốn mùa, Trời và Đất - Márai Sándor '

Mùa hè này, lần đầu tiên tôi nhìn thấy những ngôi sao thật gần. Ban đêm, trên khu vườn chúng bỗng sáng lên lấp lánh, hàng triệu, hàng tỷ ngôi sao, cả những hệ thiên hà và đám mây sao, cả những chòm gần gũi và dân dã, cả chòm Thất Tinh, Gấu Bé, và Gấu Lớn. Sao Bắc Cực đêm nay to bằng nắm tay và sáng nhấp nháy như có chủ ý, như chùm tia sáng của một tháp đèn biển. Có cả những ngôi sao sa...
Đi lên Sao Hỏa để làm gì? - tôi suy tư. Một tâm hồn chỉ nhìn bầu trời mùa hè như một quỹ đạo đầy khả năng của biểu giờ bay mới nghèo nàn làm sao! Không cần đi xa, chỉ sống trong cõi vô tận, dưới những vì sao, thở và chết trong vũ trụ dưới trời sao, mắt nhắm lại trong đêm hè, và nhìn lên bầu trời với đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh sáng của những vì sao.
Bốn mùa (1938), Trời và Đất (1942), lấy cảm hứng từ cuộc sống, thông qua những quy luật thiêng liêng hiển nhiên: đất- trời, cao- thấp, sự tuần hoàn của mọi thứ qua nóng- lạnh, héo- tươi, sinh- diệt... để phơi bày những bí ẩn trong mối quan hệ giữa con người, giữa lý tưởng và bản năng, giữa những cách thức khác nhau để đạt được 'vĩnh cửu' về mặt tinh thần. Márai đã khám phá ra khía cạnh nhân tính trong những ý niệm trừu tượng, những giá trị cao quý trong những điều nhỏ nhặt. Một hình tượng về F. R. Chateaubriand không được bao phủ bởi sự 'sáng sủa' của xã hội, mà nhanh nhẹn rẽ vào nhà thơ. Một Goethe 'con cháu của người thợ may' chưa từng đạt được thành công, ở Weirma. Trái tim nhân từ lung lay khi gặp được phẩm hạnh của con người trong gia đình...
' Em giấu gì ở trong lòng thế — Nguyễn Thế Hoàng Linh '

Những bài thơ trong tập “Em giấu gì ở trong lòng thế” kéo dài từ khi Nguyễn Thế Hoàng Linh còn trẻ tuổi cho đến khi trở thành một người trưởng thành 32 tuổi. Tập thơ là sự trưởng thành hoặc sự biến đổi quan trọng của cuộc sống.
'Mùa đông này không lạnh
Em đã yêu anh đến đâu rồi
Đã đến lúc tới lượn lờ chưa nhỉ
Đừng để anh bơ vơ một mình”
Những dòng thơ giản dị, sâu lắng từ tập “Em giấu gì ở trong lòng thế” đã dẫn dắt người đọc vào những cảm xúc tiếp theo:
“Cảm ơn em đã là ngọn lửa trong tôi
Để cho tôi có lí do để tiếp tục tìm kiếm”
Có thể là những cú sét đánh vào gốc cây
Hoặc chỉ là ảo ảnh của trái tim”
Phụ nữ thường nhận được nhiều lời động viên hoặc cảm ơn hàng ngày. Nhưng thường là từ báo chí, truyền hình. Và bây giờ, một giọng nói ủng hộ cho những người phụ nữ chịu đựng cùng khổ đã xuất hiện. Dù chỉ là lời thì thầm, nhưng có thể cũng làm cho chị em cảm thấy được sự thấu hiểu và sự chia sẻ.
Mặc dù là một tập thơ về tình yêu nhưng “Em giấu gì ở trong lòng thế” không chỉ là về tình yêu, tình yêu như một miếng chanh, một giọt cà phê, hay một viên đá trong mỗi bài thơ. Nó cũng là về quan điểm sống tự do, không ràng buộc, không oán trách:
“Không có gì để trách nhau cả đâu
Khi gặp nhau, chỉ cần mỉm cười chào
“Không yêu tôi
Thôi
Vậy là đủ
Nhưng đừng để bàn tay trở nên lạnh lùng”
' Khu Vườn Ngôn Từ — Shinkai Makoto '

Khu vườn ngôn từ kể về một tình yêu xa xưa hơn cả tình yêu.
Trong tiếng Nhật hiện đại, khái niệm về tình yêu thường được biểu đạt qua các từ luyến hoặc ái, nhưng trong quá khứ, nó được gọi là cô bi, có nghĩa là nỗi buồn một mình. Shinkai Makoto đã tạo nên Khu vườn ngôn từ dựa trên ý nghĩa cổ điển này, mô tả tình yêu theo cách đơn giản nhất, tức là cô bi - nỗi buồn khi một mình nhớ nhung về một người.
Trong những ngày mưa kéo dài.... Nơi những dãy hàng hiên được bao bọc bởi màu xanh của khu vườn Nhật Bản... Có một cảm xúc êm đềm đến mức không thể diễn tả được, nó tồn tại như một sự hiện hữu mơ màng và lơ lửng. Trong cuộc sống vội vã, khi mọi thứ đều hối hả tiến về phía trước, họ dừng lại, chìm đắm trong tĩnh lặng của riêng họ, và trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, họ tìm thấy nhau. Dần dần và dũng cảm, bỏ quên mọi chênh lệch về tuổi tác và vị trí, họ để hồn mình trôi dạt về nhau hòa mình vào nhau.
Dù mưa rơi không ngừng, lá cây vẫn xanh mướt rung rinh. Nhưng khi mưa tạnh và trời sáng trở lại, liệu những cảm xúc êm đềm và lơ lửng kia có thể tiếp tục tồn tại không?
' Những thị trấn không hình dạng — của Italo Calvino '

Italo Calvino thách thức người đọc bằng một mê cung đô thị nặng trĩu lớp ngôn từ nghĩa, nhưng cũng không bị buộc phải đắm chìm trong những triết lý đậm đặc ấy. Có nhiều cách để tiếp cận Italo và “những thị trấn không hình dạng” của ông. Tôi đã tự tìm cách lẻn vào khoảng trống trong ký ức của Marco Polo để du hành trong không gian đô thị mà Calvino đã tạo ra.
“Hình ảnh trong ký ức, một khi được cố định bằng lời nói, sẽ tự xóa bỏ. – Marco Polo nói – Có lẽ tôi sợ mất hết Venezia ngay, nếu tôi nói. Hoặc có lẽ, khi nói về các thị trấn khác, tôi đã từng chút một mất đi nó”, khi Marco nói những điều ấy, anh ta đã tạo ra những hình ảnh về thị trấn chỉ tồn tại trong ký ức của mình.
Những thị trấn được ghi lại trong tâm trí anh ta thông qua những dấu hiệu. Chúng là những thị trấn được trải nghiệm thông qua mọi giác quan và được tái tạo bằng sự mê mải của ký ức. Thị trấn ẩn náu trong những tấm lụa trắng mịn màng. Chúng ta kéo lên, thị trấn hiện ra, nhưng chúng chỉ tồn tại trong tâm trí. Chúng ta không thể tiếp cận được thị trấn nữa. Chúng chỉ còn là dấu hiệu của trí tưởng tượng.
Italo đặt những thị trấn của mình vào một lớp sương mù của ký ức. Thị trấn hiện ra như những kỳ diệu của không gian và thời gian. Một thị trấn hoặc rất nhiều thị trấn, nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh – một vùng sóng chói lọi. Một vùng ký ức của sự hoài niệm vô hạn.
Tổng hợp bởi Mytour
