
“Túp lều của bác Tom” - một tác phẩm kinh điển nói về số phận đau thương của những người nô lệ da đen trong cuộc chiến tranh giành lại quyền sống. Tôi đã cười, đã khóc và đã cảm thấy đau đớn, tức giận với bác Tom, nhưng tôi luôn buồn bã vì lối sống mà bác đã chọn. Tôi phẫn nộ với cách những người nô lệ ấy im lặng chịu đựng, không muốn gây ra sự bất ổn, tôi đau lòng khi thấy bác Tom hy sinh mù quáng cho những kẻ đã coi bác như hàng hóa, mua bán, và tôi không thể tin vào Chúa như bác Tom đã tin tưởng suốt cuộc đời là nguồn sức mạnh siêu nhiên nào đó có thể cứu bác thoát khỏi cuộc sống đen tối và đau khổ.
1. Bạo Lực Cách Mạng, Đôi Khi, Là Lựa Chọn Bắt Buộc
Túp lều của bác Tom là một tác phẩm kinh điển vì nó phản ánh hai con đường khác nhau mà những người da đen chọn để thực hiện ước mơ tự do của mình. Con đường đầu tiên là con đường của những thanh niên da đen như Gioocgio và Elida, họ nổi dậy, đấu tranh không mềm lòng với kẻ thù. Con đường khác là con đường mù quáng và khắc nghiệt mà bác Tom đã chọn, bác không muốn gây ra sự bất ổn, bác hiền lành, nhân từ, yêu thương, hy sinh và chịu đựng. Tấm lòng nhân đạo đã đặt bác vào vị trí sai lầm, khiến cho bác phải sống và chết trong cảnh kinh khủng nhất của cuộc đời con người.

Harriet Beecher Stowe - tác giả của tác phẩm này - sinh ra tại bang Ohio, một trong những bang của miền Nam nước Mỹ - một địa ngục trần gian đối với những người nô lệ da đen. Từ những sự kiện mà bà chứng kiến và nghe được, bà tái hiện lại những cảnh tượng kinh hoàng của thời đại đó. Đó là cảnh những con người đối xử với nhau tàn bạo hơn cả loài vật với đồng loại của mình. Mặc dù là cùng là con người, cùng chảy máu, nhưng những người bị bắt làm nô lệ da đen bị xiềng xích, bị trói tay chân, nằm trong những con tàu bẩn thỉu và lạnh lẽo, trái tim tuyệt vọng nhớ về quê hương, gia đình, nơi có vợ con, nhưng họ không bao giờ được gặp lại. Cùng là con người, nhưng những người chủ nô có quyền đánh đập, bóc lột tận cùng người da đen, mua bán họ, bắn họ, giết họ, coi họ như là trò tiêu khiển của mình.
Những trang sách này là kết tinh của những giọt nước mắt đau thương và sự phẫn nộ khi những người mẹ bị kéo ra như món hàng, bị đánh đập tàn nhẫn trước mắt những đứa trẻ con, khi tiếng khóc thảm thiết của trẻ em chỉ là tiếng phiền phức trong tai của những người được coi là thượng đẳng, khi những người da đen chạy trốn chỉ như con mồi bị chó săn bắt, bị giết dưới móng vuốt của thú dữ hoặc dưới khẩu súng của những kẻ chủ nô. Điều đáng sợ nhất là tại Mỹ thời điểm đó, chế độ nô lệ được pháp luật công nhận và bảo hộ.Thực tế đau thương đẩy người da đen vào cuộc chiến đấu cho quyền tự do của họ. Đối mặt với ác quỷ, không có lối thoát nào không đổ máu và bạo lực. Khi con người từ chối tư cách của mình, tuân theo và nhân từ với kẻ xấu, họ chỉ làm cho tội lỗi và đau khổ lan rộng hơn. Điều mà bác Tom đã tin:
Kinh Thánh dạy chúng ta phải cầu nguyện cho những kẻ làm hại chúng ta
chỉ dạy bác cách thả hận thù, không dạy bác cách theo đuổi ác quỷ.
Có lẽ lòng nhân đạo, lòng trung thành đã khiến bác không thể đẩy ông Senbi - người chủ bác đã từng kính trọng hơn cả cuộc sống - vào tình cảnh nợ nần. Mặc dù đã chịu đựng nhiều bất công, tàn bạo, bị chia rẽ với gia đình, bị bóc lột đến tận xương, bị coi thường như một con chó, đã trải qua cảnh mua thịt bán người, bác Tom vẫn kiên trì không chống lại chính mình và những người bị bất hạnh đó. Bác không muốn bạo lực, không muốn máu chảy nhưng hành động của bác chỉ gây thêm máu và nước mắt. Có thể đối với ai đó, việc bác không đánh một người da đen dù bị ép buộc, bị hành hạ, việc bác mở cánh cửa cho Catxi và Emily là biểu hiện của lòng tốt. Đối với tôi, đó chỉ là sự khuất phục và từ bỏ, bác tiếp tục mù quáng tin vào ước mơ về điều thiện, giúp thêm bi kịch cho người da đen. Khi Catxi nói cho bác kế hoạch trốn thoát, bác từ chối chỉ vì sự lạc quan:Không có điều tốt đẹp nào sinh ra từ điều ác
Tôi tin rằng việc sử dụng súng để bảo vệ người tốt, để chiến đấu cho công lý là đúng đắn. Việc bác tránh việc rơi vào bạo lực trong những tình huống bắt buộc chỉ làm tăng sức mạnh cho kẻ chủ nô, làm cho sự hỗ trợ cho ác quỷ hại người càng mạnh mẽ.
Tôi ủng hộ con đường của Emily, Catxi, và những người đã vươn ra khỏi bóng tối của nô lệ. Bạo lực cách mạng là con đường duy nhất mà người da đen phải đi để đạt được tự do:Đợi đã? Tôi đã không thể chờ đợi nữa, đã không thể chịu đựng nữa, đã không thể nào chịu đựng nổi nữa. Nó đã khiến tôi và hàng trăm người khác chịu đựng đau khổ. Nó đã không tránh khỏi việc lấy đi máu của bác. Mọi người, tất cả mọi người đã gọi tôi, và giờ đây, thời điểm này, tôi phải trả lại máu bằng máu:
Yêu quý bản thân là hành động tốt với những người mình yêu quý:
Tom, người đã tự gây đau khổ cho bản thân và đối xử không công bằng với những người mình yêu quý. Ông ta đáng thương nhưng cũng đáng trách. Trong những cơ hội trốn thoát, ông có thể ở lại để bảo vệ gia đình của mình nhưng ông đã từ bỏ. Ông đã gây ra đau khổ cho vợ con mình. Sự cố chấp và lòng tốt, lòng trung thành mù quáng của ông đã gây ra bi kịch cho nhiều người:
Tôi được giao phó cho ông chủ từ khi ông ấy còn nhỏ. Ông ấy không thể gần gũi được như tôi. Những ông chủ khác quen được hầu hạ. Nhưng so sánh với những người khác, không ai đối xử với nô lệ như ông chủ này. Nếu ông có thể dự đoán được, tất cả sẽ không xảy ra như vậy, tôi tin chắc:
Bác luôn hiểu biết và tha thứ, luôn yêu thương nhưng lại chẳng bao giờ biết quan tâm đến bản thân mình. Bác chấp nhận mọi đau khổ, tin rằng công bằng sẽ được thực hiện bởi một thế lực siêu nhiên mà thực tế bác đang phớt lờ.

Tôi vẫn nhớ rõ khi đọc Túp lều bác Tôm lúc nhỏ, và đến giờ tôi vẫn cảm thấy tức giận với bác Tom mỗi khi nhớ lại cách bác tự mình đóng cánh cửa tự do của mình, nhưng lại vô tình nhốt cả những người khác trong căn hầm nô lệ. Bác tin rằng việc ở lại với những người nô lệ đến phút cuối cùng, chịu đựng và hát Thánh ca thay vì đấu tranh cho quyền sống, sẽ giúp họ, nhưng thực chất, bác chỉ làm cho họ chìm sâu hơn trong đau khổ. Bác đã có thể trân trọng bản thân mình, sống cho mình và cho những người thương yêu.
Chúa ở trong bạn, bạn chính là Chúa
Bằng việc chọn câu thơ này làm phần kết cho bài viết, tôi muốn nhấn mạnh rằng không có vị Chúa nào nằm ngoài bản thân bạn, mọi điều tốt lành, đẹp đẽ, và cứu rỗi đều bắt nguồn từ con người. Không ai có thể cứu rỗi bạn ngoài chính bản thân bạn.

Quan niệm về một vị Chúa ở một cõi nào đó xa xôi và cao cả xuống cứu vớt con người đã gây ra bi kịch cho cuộc đời của bác Tom
Cuộc đời tôi thuộc về Chúa. Mọi sự kiện xảy ra trong cuộc đời, đều là do ý thượng định của Chúa. Tôi phải biết ơn Chúa vì đã cho ông chủ bán tôi, hơn là bán bà và trẻ con
Tư tưởng này đã lay động tôi, nhưng đáng tiếc, chưa được thay đổi
Nhưng không ai đến giúp đỡ ... Dịch vụ của Chúa có thể không vô ích phải không, vì Chúa đã bỏ quên bạn, bỏ quên tất cả những người bất hạnh này... Không có lối thoát khác, bác Tom lại tìm sức mạnh để chống lại trong Kinh Thánh. Ông chịu đựng, ông thương xót, ông dạy họ hát những bài thánh ca...
Tôi tin rằng cuộc sống của bạn là do bạn tự quyết định. Không ai, không thần thánh nào có thể sống cuộc sống của bạn thay bạn. Chính Tom, chính bản thân bác là người từ bỏ quyền kiểm soát cuộc sống của mình, tự đẩy mình vào bi kịch.

Mặc dù tôi không phải là người theo đạo, không có tôn giáo nhưng tôi hiểu rằng mọi tôn giáo trên thế giới này chỉ có ý nghĩa khi nó dẫn dắt con người đến những điều tốt lành. Đối với tôi, Chúa là hình mẫu của những điều tốt đẹp nhất của loài người, Chúa là biểu hiện của con người lý tưởng. Chúa không nằm ngoài tầm với của con người hay là một vị cứu tinh sống ở một cõi thiên thai. Chúa cứu rỗi thế giới bằng cách khiến những người tốt đứng lên và hành động để bảo vệ những giá trị tốt lành, đứng lên vì tình yêu và lẽ phải trên thế giới này.
