Các công cụ thiết kế tự động như DALL-E và Stable Diffusion đang thay đổi cách sản phẩm đồ họa được tạo ra.
Để sẵn sàng cho học kỳ mùa xuân năm 2023, giáo sư Winnie Song từ Đại học New York đã thực hiện một nhiệm vụ mới mẻ: ban hành quy định về việc sử dụng công cụ trí tuệ nhân tạo (AI) trong lớp học.
Song, là giáo sư nghệ thuật tại Trường Nghệ thuật Tisch của Đại học New York, không phải là người duy nhất trong giới giáo viên nghệ thuật lo lắng về điều này.
Với sự tăng nhanh chóng của các công cụ đồ họa tự động như Stable Diffusion, Midjourney và DALL-E 2 trong vài năm qua, giáo viên đang vừa học hỏi, vừa thích ứng với sự phức tạp và biến động không ngừng của trí tuệ nhân tạo, đồng thời phải hướng dẫn học sinh hiểu về những công cụ số này.

“Tôi lo rằng học viên sẽ sử dụng công cụ AI để nhờ vẽ mood board (bảng ý tưởng thiết kế). Vì vậy, tôi đã hạn chế và không cho phép học sinh sử dụng trong lớp học của mình. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng một ngày nào đó công cụ AI sẽ được hợp pháp hóa và mọi người sẽ sử dụng nó trong nghề nghiệp của mình”, chia sẻ của Song.
Sức mạnh đầy ắp của Trí tuệ Nhân tạo
Bức tranh của sáng tạo nghệ thuật, do Trí tuệ Nhân tạo tạo ra, đang lan tỏa trên khắp internet từ lúc cộng đồng người sử dụng bắt đầu sáng tạo những tác phẩm phức tạp chỉ với từ khóa hoặc những bức ảnh selfie đơn giản. Thậm chí, chỉ cần một vài nét bút minh họa, các công cụ Trí tuệ Nhân tạo sẽ tạo ra một tác phẩm hoàn chỉnh, sắc nét và tinh tế.

Tuy nhiên, Trí tuệ Nhân tạo không thể tự tạo ra hình ảnh mà thiếu 'dữ liệu đầu vào'. Cách hoạt động cơ bản của chúng là phân tích hàng triệu tác phẩm nghệ thuật gốc từ các nghệ sĩ trên toàn thế giới, sau đó học và tạo ra 'tác phẩm riêng'. Điều này làm cho một số tác phẩm Trí tuệ Nhân tạo có đặc điểm nét vẽ của một nghệ sĩ cụ thể hoặc cách phối màu giống với một nghệ sĩ khác.
Các công cụ này đã gặp phải sự phản đối mạnh mẽ từ phía cộng đồng nghệ sĩ. Họ phản đối và buộc tội Trí tuệ Nhân tạo khi tự ý sử dụng các tác phẩm gốc mà không có sự cho phép của tác giả.
Mặc dù sự gia tăng của Trí tuệ Nhân tạo đặt ra nhiều thách thức về bản chất của nghệ thuật và quá trình sáng tạo, nhưng cũng đặt ra những thách thức đối với giáo viên nghệ thuật. Họ mong muốn học viên phát triển kỹ năng không chỉ là việc nhập từ khóa đơn giản.
Cô Song mong muốn truyền đạt cho học sinh khả năng độc lập, không phụ thuộc vào một công cụ duy nhất. Mặc dù vậy, việc giảng dạy về Trí tuệ Nhân tạo vẫn là cần thiết trong thời đại hiện nay.
Thách thức của giáo viên và học viên trong việc đối mặt với sự thay đổi
Dường như hướng dẫn về nghệ thuật Trí tuệ Nhân tạo đang diễn ra một cách cá nhân hóa, phụ thuộc vào từng giáo viên và chủ đề trong lớp, chưa có sự đồng thuận rộng rãi tại cấp khoa hoặc trường.
Mỗi giáo sư có cách tiếp cận khác nhau để giới thiệu nghệ thuật Trí tuệ Nhân tạo cho học viên. Doug Rosman, giảng viên tại Khoa Nghiên cứu Nghệ thuật và Công nghệ của Học viện Nghệ thuật Chicago, mở cửa cho sinh viên tự do khám phá công cụ Trí tuệ Nhân tạo trong khóa học máy học của mình. Tuy nhiên, trong lớp thực hành chuyên sâu về nghệ thuật và công nghiệp, thì những cuộc thảo luận về Trí tuệ Nhân tạo trở nên nghiêm túc hơn nhiều.
Kurt Ralske, giáo sư truyền thông kỹ thuật số và trưởng khoa nghệ thuật truyền thông tại Trường Bảo tàng Mỹ thuật thuộc Đại học Tufts, không ngần ngại trước công cụ này: “Cá nhân tôi khuyến khích sinh viên khám phá Trí tuệ Nhân tạo. Họ cần biết rõ về công cụ này, tiềm năng mà nó mang lại và cách nó có thể phát triển ngôn ngữ và từ vựng cá nhân của họ khi sử dụng”.

Việc hiểu rõ cách các chương trình này hoạt động và giúp sinh viên nắm bắt cách sử dụng chúng luôn đòi hỏi nhiều công sức và thời gian. Nếu một giáo viên hoặc người hướng dẫn không quen với công cụ máy học hoặc khoa học máy tính, họ có thể mất nhiều công sức hơn để học và thấu hiểu thuật toán và cách Trí tuệ Nhân tạo hoạt động.
“Việc giảng dạy đầy khó khăn. Có quá nhiều trách nhiệm, nhưng chúng tôi không nhận được đền bù xứng đáng. Thật không công bằng khi cộng đồng công nghệ ở thung lũng Silicon liên tục ‘ra mắt’ các công cụ mới, trong khi chúng tôi phải tận hưởng sự bận rộn để nắm bắt những mảnh ghép”, Rosman tỏ ý bức xúc.
Không chỉ giảng viên, người phải đối mặt với thách thức của công cụ Trí tuệ Nhân tạo còn có những sinh viên nghệ thuật. Chính những sinh viên này đang phải đối diện với nỗi lo khi bước vào một thế giới nơi AI có thể đe dọa sự nghiệp của họ.
Marla Chinbat, một sinh viên nghệ thuật tại Đại học Illinois-Chicago, chia sẻ: “Tôi cảm thấy mệt mỏi với cách các nghệ sĩ đang tiếp nhận văn hóa siêu công nghệ”.

Ngay cả khi giảng viên không tích hợp nghệ thuật Trí tuệ Nhân tạo vào lớp học, sinh viên vẫn đang suy nghĩ về tác động của AI không ngừng.
Susan Behrends Valenzuela, một sinh viên nghệ thuật tại NYU Steinhardt, nói về chủ đề “AI trong nghệ thuật” chỉ xuất hiện một lần trong lớp của cô, nhưng cô rất quan tâm và muốn thảo luận sâu hơn trong các khóa học khác. “Tôi mong muốn chúng ta sẽ thảo luận về nó nhiều hơn, và các giáo sư cũng cần nắm vững hơn về công cụ này”, Susan chia sẻ.
Song, Ralske, và Rosman đồng loạt nhấn mạnh rằng họ không chấp nhận việc sinh viên sử dụng AI mà không hiểu rõ về cách công cụ đó hoạt động. Belland nói rằng nếu có sinh viên nào lừa dối người hướng dẫn bằng cách sử dụng AI mà không bị phát hiện, thì họ cũng không thể tránh khỏi sự phát hiện từ cộng đồng nghệ sĩ bên ngoài. Hình thức đạo ý tưởng của họ sẽ nhanh chóng bị phát hiện và tiếp tục lan truyền.
