Sau nhiều tuần phải ở nhà, thực hiện các biện pháp cách ly, không mua sắm, giải trí, làm việc..., cư dân ở nhiều quốc gia, đặc biệt là tại Mỹ, đang cảm thấy mệt mỏi, chán chường, và dần phản đối các biện pháp y tế để bảo vệ sức khỏe.
Một trường hợp hiếm hoi kêu gọi mọi người thực hiện các biện pháp cách ly và bảo vệ sức khỏe Dân chúng quyết định đổ ra đường biểu tình, đòi hỏi mở cửa trở lại các doanh nghiệp, những địa điểm giải trí, bãi biển, và yêu cầu hủy bỏ biện pháp cách ly. Ngay cả một số tổ chức chính phủ tại các thành phố cũng đưa ra những đề xuất về việc mở cửa kinh doanh để 'cứu' nền kinh tế đang suy giảm, cũng như các hoạt động khác... Những hành động này đã đưa Mỹ tiếp tục dẫn đầu về số lượng ca nhiễm và tử vong do COVID-19, mà không có bất kỳ dấu hiệu dừng lại nào. Có vẻ như diễn biến trong đại dịch Cúm Tây Ban Nha đang lặp lại khi mà người dân phản đối những biện pháp phòng ngừa lây lan dịch bệnh, đặc biệt là việc từ chối sử dụng khẩu trang... Có lẽ họ đã quên những hậu quả tồi tệ mà việc 'anti-mask' đã mang lại cho nước Mỹ trong quá khứ.
Một trường hợp khác lại thể hiện sự phản đối mạnh mẽ đối với các biện pháp được khuyến nghị Hãy cùng nhau nhìn lại sự kiện đã khiến nước Mỹ suy thoái cả về mặt vật chất lẫn tinh thần do đại dịch năm 1918 đã gây ra, và sau đó, hãy đối mặt với tình hình hiện tại của quốc gia 'dẫn đầu' này. Liệu rằng, 'quyền tự do, dân chủ' có đang bị lạm dụng hay hiểu sai ngay lúc này?
Dịch bệnh Cúm Tây Ban Nha tại San Francisco
Đại dịch cúm năm 1918, thường được biết đến với cái tên Cúm Tây Ban Nha (mặc dù nguồn gốc của bệnh dịch này vẫn là điều bí ẩn), đã làm mưa làm gió và để lại một dấu ấn khó phai tại Mỹ, khi có hơn 25 triệu người nước này bị nhiễm, cướp đi hơn 675.000 sinh mạng, và gây ra hơn 50 triệu ca tử vong trên toàn cầu đến nay. Bệnh dịch này xuất hiện lần đầu vào năm 1918, và đã có tổng cộng 4 đợt bùng phát trong khoảng thời gian từ 1918 - 1919. Lúc đó, mọi người chỉ coi đây là một loại cúm mùa thường thấy.
Nhà hát ở thành phố Oakland, California được sử dụng như một bệnh viện dã chiến trong thời kỳ đại dịch Cúm Tây Ban Nha gây rối tại Mỹ Một trong những vùng đất bị tác động nặng nề nhất ở Mỹ là San Francisco. Khi đợt dịch mới nổi lên, lãnh đạo địa phương đã ngay lập tức áp đặt những biện pháp chặt chẽ, biến thành phố này trở thành một trong những địa điểm đầu tiên thực hiện nghiêm túc việc phong tỏa hoàn toàn. Trường học và nhà thờ đóng cửa, mọi hoạt động tập trung đều bị cấm. Chính phủ đã triển khai những biện pháp ngăn chặn mạnh mẽ, bao gồm cách ly xã hội và các biện pháp vệ sinh.
Tháng 10 năm 1918, chính quyền tại San Francisco yêu cầu người dân phải đeo khẩu trang khi ở nơi công cộng, vi phạm sẽ bị phạt hoặc thậm chí là bị bắt giam. Biện pháp này nhanh chóng đạt được kết quả.
Vào tháng 11, số liệu báo cáo cho thấy tình hình dịch bệnh được kiểm soát và giảm giọt, và San Francisco bắt đầu hủy bỏ các lệnh cấm. Quán bar, rạp chiếu phim, các câu lạc bộ thể thao mở cửa trở lại, và yêu cầu đeo khẩu trang cũng được hủy bỏ.
Tuy nhiên, chỉ sau một tháng, số ca nhiễm tăng lại đột ngột, và chính quyền đã tái áp đặt yêu cầu đeo khẩu trang vào tháng Một. Tuy nhiên, nhiều người, trong đó có 'Hội chống khẩu trang' (hay còn được gọi là 'Anti-Mask League'), đã phản đối lại quy định này của chính phủ.
Hội chống khẩu trang
Trung tâm cấp cứu đối mặt với đại dịch được thiết lập tại cộng đồng ở San Francisco với sự hỗ trợ của các chuyên gia y tế từ Hải quân Mỹ để giúp đỡ những người bệnh mắc kẹt tại đây Tim Mak - một nhà điều tra của NPR tại thủ đô Washington, tình cờ phát hiện một tổ chức mang tên 'Hội chống khẩu trang' xuất hiện vào cuối năm 1918 - đầu năm 1919. Sự giống nhau giữa tổ chức này và những người dân Mỹ phản đối các biện pháp cách ly của chính phủ là khá rõ ràng. Điều này khiến Tim rất tò mò, và khi điều tra sâu hơn, ông phát hiện thêm nhiều điểm tương đồng khác. Ông 'cảm nhận sự phản đối từ cộng đồng doanh nghiệp, những người theo chủ nghĩa tự do cá nhân cho rằng các biện pháp bảo vệ sức khỏe đang tạo ra áp lực, và nếu chính phủ có thể áp đặt người dân đeo khẩu trang, họ cũng sẽ bị áp đặt bằng nhiều cách khác nữa'.
Có ít nhất một cá nhân đã gửi một thiết bị gây nổ nhằm phá hoại văn phòng chăm sóc sức khỏe cộng đồng tại San Francisco. Tình hình tương tự gần đây đã xảy ra vào tháng Tư năm nay, khi chuyên gia hàng đầu của Mỹ về virus corona - bác sĩ Anthony Fauci, cũng phải đối mặt với những đe dọa đáng sợ như vậy.
Diễn ra vào ngày 25/01/1919 với sự tham gia của 4500 người. Hai ngày sau, một thành viên của hội đồng giám sát thành phố San Francisco - Charles Nelson, xuất hiện và công khai ủng hộ cuộc diễu hành này, cho rằng lệnh đeo khẩu trang là 'vi phạm quyền tự do cá nhân, không phù hợp với tinh thần của một quốc gia dân chủ khi ép buộc người dân phải đeo khẩu trang mà họ không tin vào hiệu quả của việc này, cũng như lo ngại sức khỏe của họ sẽ bị ảnh hưởng khi đeo khẩu trang.'
Sức khỏe cộng đồng và Quyền tự do cá nhân
Các tranh cãi xoay quanh các biện pháp (thỉnh thoảng hơi nặng nề) để bảo vệ sức khỏe trong giai đoạn năm 1918-1919 đang tái diễn ở thời điểm hiện tại. Tuy nhiên, chính phủ ngày nay dường như không còn đặt trọng tâm lớn vào vấn đề sức khỏe như trước nữa, thay vào đó chú trọng đến quyền cá nhân và kinh tế.
Bài học từ sự kiện năm 1918-1919 là cảnh báo rõ ràng nhất về việc bảo vệ sức khỏe thay vì các vấn đề khác. Đồng thời, nghiên cứu chỉ ra rằng các quốc gia và thành phố thực hiện mạnh mẽ các biện pháp cách ly, phong tỏa và bảo vệ sức khỏe... trong một khoảng thời gian dài cụ thể đều có tỉ lệ lây nhiễm và tử vong thấp. Điều này chứng minh rằng các biện pháp phòng ngừa đi kèm với sự thận trọng là con đường tối ưu nhất.
Một người tham gia biểu tình phản đối các biện pháp cách ly và bảo vệ sức khỏe trước tòa nhà chính phủ tại Indiana Mặc dù chính phủ các quốc gia đã nhận thức rõ những nguy cơ và một số người dân cũng đã nhận thức điều tương tự, nhưng phải mất rất nhiều thời gian nữa mới có thể đánh giá đầy đủ những tổn thất mà đại dịch COVID-19 đã mang lại trên toàn thế giới.
Theo Howstuffworks
