

Vào mùa xuân năm 2018, một nhóm nghiên cứu của Microsoft đã triển khai trung tâm dữ liệu Northern Isles lên đảo Orkney ở Scotland, đặt nó trong một cái silo kích thước container và nhúng nó xuống dưới biển phía Bắc Scotland. Thử nghiệm này được Microsoft thực hiện để đánh giá khả năng vận chuyển, ảnh hưởng đến môi trường và chi phí. Đến đầu năm 2020, sau hai năm dưới đáy biển, hệ thống trung tâm dữ liệu được kéo lên, với lớp vỏ bên ngoài bị tảo, rong và hải quỳ bám đầy.
Lý thuyết được đưa ra bởi các nhà nghiên cứu của Microsoft là, việc đặt một cụm trung tâm dữ liệu vào container kín và đưa xuống đáy biển có thể cải thiện sự ổn định của trung tâm dữ liệu vì không phải đối mặt với những rủi ro từ bên ngoài trên mặt đất, chẳng hạn như oxi hóa và gỉ sét từ không khí và độ ẩm trong không khí, chênh lệch nhiệt độ hoặc va chạm linh kiện do con người vô tình gây ra trong quá trình vận hành hoặc thay thế linh kiện hỏng hóc.



Sau hai năm thử nghiệm với Dự Án Natick, Microsoft rút ra nhiều bài học quý báu và chiến lược đáng giá xoay quanh tiết kiệm năng lượng, xử lý chất thải và tiêu thụ nước.


Ý tưởng cho Dự Án Natick ra đời từ năm 2014, khi các nhân viên của Microsoft tổ chức ThinkWeek để tìm kiếm những ý tưởng sáng tạo. Việc đưa trung tâm dữ liệu xuống dưới biển được xem như một giải pháp cung cấp dịch vụ nhanh chóng cho các thành phố ven biển, đồng thời tiết kiệm năng lượng bằng cách sử dụng nước biển làm mát. Microsoft tin rằng hơn một nửa dân số thế giới sống trong vùng cách bờ biển không quá xa. Việc đặt trung tâm dữ liệu dưới đáy biển giúp giảm độ trễ, mang lại trải nghiệm mượt mà và nhanh chóng hơn cho người dùng, từ lướt web, xem video đến chơi game online. Sự làm mát từ nước biển cũng giúp trung tâm dữ liệu tiêu thụ điện hiệu quả hơn, với việc áp dụng hệ thống ống tản nhiệt giống như trên tàu ngầm.
Theo Microsoft
