Tôn Ngộ Không sở hữu cân đẩu vân, nhưng vẫn phải chịu đựng cực nhọc khi đi bộ cùng Đường Tăng.
Tác phẩm Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân cùng phiên bản truyền hình đã trở thành biểu tượng trong lòng nhiều khán giả châu Á. Tuy nhiên, dù có xem lại nhiều lần, bộ phim kinh điển này vẫn chứa đựng nhiều chi tiết khó lý giải.
Như chúng ta đã biết, Tôn Ngộ Không có khả năng dùng cân đẩu vân, chỉ cần một lần lộn nhào là có thể di chuyển hàng vạn dặm, và thời gian di chuyển chưa đến một phút. Đây là tốc độ mà tàu cao tốc, máy bay hay tên lửa hiện nay cũng không thể so bì. Trong khi đó, Đường Tăng, thầy của Tôn Ngộ Không, lại phải cực nhọc đi bộ và trải qua 14 năm gian nan để tới Tây Thiên.

Nhiều khán giả có thể thắc mắc: Chỉ cần một lần sử dụng cân đẩu vân, bốn thầy trò Đường Tăng đã có thể đến ngay Tây Thiên, vậy tại sao Đường Tăng phải vất vả đi bộ suốt 14 năm như vậy?
Thực tế là Tôn Ngộ Không không phải không muốn, mà là không thể làm như vậy!
Trong kiệt tác Tây Du Ký, có một chi tiết khi ở Đại Đường, Đường Tăng từng nhấn mạnh rằng chuyến thỉnh kinh này phải dùng chính đôi chân mình, từng bước một để tới Tây Thiên, nhằm thể hiện lòng thành kính với Phật Tổ Như Lai. Chỉ khi trải qua đủ 81 kiếp nạn, thầy trò Đường Tăng mới có thể “tu thành chính quả”.
Theo nguyên tác, Đường Tăng từng là một môn đệ của Phật giáo. Do mắc lỗi, ông bị giáng xuống trần gian và phải trải qua 10 kiếp nạn trước khi trở về Linh Sơn. Trong hành trình tìm đến cõi Phật, Đường Tăng phải đối mặt với rất nhiều thử thách, từ bỏ lợi danh và những dục vọng trần thế.
Để đạt được giác ngộ, Đường Tăng cần kiên trì tu tập, đối diện và vượt qua những thử thách khắc nghiệt của cuộc sống. Chỉ khi nào ông kiên nhẫn chịu đựng và vượt qua mọi khó khăn, mới có thể nhận được sự công nhận và giải thoát.
Hoàng đế Đường Thái Tông sau khi nghe xong rất vui mừng, liền ban cho Đường Tăng một bản thông hành (giống như hộ chiếu ngày nay), thực chất là để giám sát xem ông có thực sự trải qua những gian nan đường xa hay không. Do đó, việc Tôn Ngộ Không dùng cân đẩu vân để chở Đường Tăng cũng có phần lý do từ đây.

Ngoài ra, tác giả còn lồng ghép một ý nghĩa sâu sắc hơn qua chi tiết này. Trong truyện, Trư Bát Giới từng nói khi từ chối cõng Đường Tăng qua sông: 'Nếu cõng người bình thường bay trên mây, ba thước cũng không thể rời khỏi mặt đất. Cõng người bình thường nặng như núi'.

Phép thuật bay trên mây vốn thuộc về thần tiên, cân đẩu vân của Tôn Ngộ Không dù có thần thông đến đâu cũng không dành cho người thường. Đây là quy luật của tam giới; nếu cõng người thường thì họ sẽ nặng như núi, điều này là không thể.
Tại sao lại như vậy? Bởi vì người thường quá 'nặng', mang trong mình quá nhiều thứ - quá nhiều dục vọng. Chính vì vậy, Tôn Ngộ Không và Trư Bát Giới đã trở thành thần tiên, có thể bay lượn vì không dính líu đến những điều này. Do đó, dù muốn, họ cũng không thể cõng Đường Tăng qua sông, càng không thể đưa Đường Tăng đến Tây Thiên.
Nguồn: 163
