
Michio Kaku, sinh năm 1947 tại San Jose, bang California, Hoa Kỳ. Ông là một nhà vật lý lý thuyết, và là giáo sư tại Trường Đại học Thành phố New York và Trung tâm Cao học CUNY. Ông là cha đẻ của Lý thuyết dây (string field theory) – một bước đột phá tiến tới Thuyết thống nhất vạn vật.
Kaku còn là một tác giả với nhiều cuốn sách bán chạy, là nhân vật truyền thông và là khách mời quen thuộc trong các chương trình đối thoại và chương trình khoa học. Với công chúng trong nước, ông là một trong những người truyền tải thông tin khoa học được biết đến nhiều nhất. Ông và vợ, bà Shizue, sinh được hai con gái là Alyson và Michelle.
Con gái ông, bác sĩ Michelle Kaku là giám đốc của chương trình nội trú về thần kinh, và là Phó giáo sư khoa Thần kinh tại Trường Y khoa Boston. Cô và chồng hiện đang sống ở Boston, bang Massachusetts.
Bạn có thể đọc thêm:
Giới thiệu về cuốn sách: “Với tôi, cha chỉ là cha” món quà ý nghĩa cho ngày của cha
Giới thiệu về cuốn sách của nhà vật lý Michio Kaku: Michio Kaku - Tương lai của nhân loại: Biết trước là được vũ trang trước
Mỗi khi nhớ tới cha, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh ông đưa tay trái lên vân vê lọn tóc dài, xoăn nhẹ của mình, còn tay phải viết các phương trình lên không trung, trong khi ánh mắt thì vẫn đăm đăm vào khoảng không nào đó. Cha thường bảo tôi rằng: “Người ta trả lương cho cha để nghĩ. Đây là công việc tuyệt vời nhất trên thế gian đối với cha.” Cha luôn ở trong trạng thái đang nghiền ngẫm về vấn đề nào đó.
Hồi tôi học trung học, có lần ông đứng sau lưng nhìn tôi ngồi ôn bài để chuẩn bị cho Kì thi Regents chuẩn hóa của New York, cha tỏ ra bực bội. “Con gái, học thuộc danh sách mấy hòn đá để làm gì?” ông hỏi, ý chỉ đến quyển sách hướng dẫn ôn thi mà tôi đang ôn phần Khoa học Trái đất. “Từ khi nào mà con cần dùng mấy thông tin này chứ? Chẳng trách mà lũ trẻ giờ chẳng ưa khoa học mấy!”
Theo quan điểm của cha tôi, vấn đề lớn nhất trong giáo dục là chưa tạo ra sự hứng thú cho học sinh muốn theo đuổi ngành khoa học. Đó cũng là lý do ông tập trung để cho thấy cho chị Alyson và tôi rằng khoa học có thể thực sự thú vị và hấp dẫn.
Cha thường cho chúng tôi đọc những cuốn sách khoa học có nhiều hình ảnh và ý tưởng độc đáo, hấp dẫn hơn những gì chúng tôi học ở trường. Ông cũng mang về nhà những dụng cụ khoa học tự chế, ví dụ như chúng tôi có thể tự tạo ra bóng đèn chỉ bằng dây đồng và nam châm.

Khi chị và tôi lớn lên, cha vẫn tiếp tục khơi dậy niềm say mê của chúng tôi với khoa học. Các thí nghiệm từ đơn giản dần trở nên phức tạp hơn. Trong năm tôi học trung học, cha giúp tôi xây dựng buồng mây Wilson để theo dõi sự di chuyển của bức xạ ion hóa.
Chúng tôi dạo bước khắp New York để mua đá khô và đặt làm ống hình trụ đặc biệt để sử dụng trong thí nghiệm với buồng mây. Sau khi nhận được mẫu đồng vị phóng xạ, chúng tôi lắp ráp và quan sát các hạt ion hóa để lại dấu vết trên mảnh vải đỏ trong buồng mây. Cuối cùng, chúng tôi chụp lại các hiện tượng này bằng máy ảnh mới mua cho thí nghiệm.
Khi nghĩ lại, việc giải thích cho trẻ em những ý nghĩa phức tạp của thí nghiệm giúp cha tìm ra cách giải thích khoa học cho đại chúng. Cách ông trình bày về khoa học trên truyền hình và radio giống như cách ông giải thích cho chúng tôi.

Cha luôn khuyến khích chúng tôi phát triển sáng tạo. Ông ủng hộ chị em theo đuổi đam mê của mình và luôn lắng nghe chúng tôi thể hiện tài năng.
Cha dành thời gian cùng hai chị em trải nghiệm và khuyến khích chúng tôi theo đuổi ước mơ của mình. Ông từng nói, 'Dù con muốn làm gì thì cũng nên nỗ lực để trở thành số một trong lĩnh vực đó.
Khi chị tôi bắt đầu yêu thích nấu ăn, cha mẹ đã hỗ trợ chị với dụng cụ nhà bếp mới và khuyến khích chị thực hành ở những nơi danh tiếng. Bây giờ chị đã trở thành một đầu bếp thành công.
Tôi từng muốn theo đuổi ngành vật lý như cha, nhưng sau này tôi nhận ra đam mê của mình ở việc giao tiếp và giúp đỡ người khác. Vì vậy, tôi chọn ngành Thần kinh học và giờ đây làm công việc giáo dục và tạo động lực cho thế hệ sau.
Mytour trích dẫn
