
M. cho biết rằng dù đã gặp gỡ nhiều người, cô vẫn cảm thấy thiếu sự gắn kết. Cô phải làm gì để thay đổi điều này?
Đừng đòi hỏi quá nhiều. Càng ít mong đợi, bạn sẽ càng nhận được nhiều hơn.
Rào cản lớn nhất ngăn sự kết nối chính là những bức tường tự khép kín mà ta dựng lên. Khi phá vỡ chúng, bạn sẽ dễ dàng kết nối hơn.
Liệu khao khát kết nối với người khác có bắt nguồn từ cảm giác cô đơn và trống rỗng bên trong? Nếu đúng vậy, sự trốn tránh này chỉ làm bức tường tự khép kín thêm vững chắc. Khi không hiểu nguyên nhân của nó, mọi hình thức đào thoát sẽ chỉ là sự xao lãng, dù là điện ảnh, rượu, tình dục, nghi lễ hay tôn giáo, công tác xã hội hay chiến tranh. Những sự xao lãng này chỉ gây thêm xung đột và hỗn loạn.
Vậy làm sao để phá vỡ những bức tường tự khép kín? Đa số chúng ta không nhận ra chúng. Dù có nhận thấy, chúng ta thường bào chữa hoặc đổ lỗi cho người khác hay hoàn cảnh. Điều này chỉ khiến thói ích kỷ càng thêm củng cố.
Những lời biện minh này ngăn cản việc hiểu và giải thoát khỏi nguyên nhân. Để phá bỏ các bức tường tự khép kín, trước tiên cần nhận biết chúng. Hiểu được điều này đòi hỏi sự tìm tòi và quan sát mà không phê phán hay biện hộ. Nhận thức là quá trình xem xét những giới hạn suy nghĩ một cách nhẹ nhàng và kiên nhẫn. Chúng có thể hình thành qua giáo dục, xu hướng, môi trường, khao khát, bản năng, và thường là từ tất cả những nguyên nhân này. Nguyên nhân chính là tính vị kỷ, mong muốn thể hiện qua thú vui xác thịt, tính trần tục, ham muốn vật chất, danh vọng và sự bất tử cá nhân.
Do đó, M. cần nghiên cứu, xem xét và hiểu rõ những điều này để vượt qua và thoát khỏi chúng thông qua sự tự nhận thức, từ đó sinh ra tư duy đúng. Với tư duy đúng, cô có thể giải thoát tâm trí khỏi ham muốn – một nhiệm vụ đầy thách thức. Nhận thức về sự theo đuổi ham muốn này giúp mỗi người thiết lập yếu tố tự thanh lọc: Đó là sự trung thực. Thật khó để trung thực khi bị dục vọng chi phối. Qua nhận thức này, ta bắt đầu hiểu được bản chất của yêu thương, lòng nhân từ và sự rộng lượng.
Hành động đúng đắn giải thoát tâm trí khỏi sợ hãi, mang lại sự tự tin cho trái tim. Đức hạnh là sự giải thoát tư tưởng khỏi ham muốn, xao lãng, đố kỵ, ác ý và lười biếng.
Lúc đó, ta nhận thức được việc tích lũy ký ức, ý thức về cái “tôi” và cái “của tôi”, về quá khứ và ảnh hưởng của nó, bởi vì mỗi người là kết quả của quá khứ. Tư duy của chúng ta xuất phát từ quá khứ, nếu không hiểu được nó, tâm trí không thể tự do. Hiện tại chính là cánh cổng mở vào quá khứ.
Thông qua tự nhận thức, ta có tư duy đúng và nỗ lực đúng. Tư duy đúng là nền tảng cho cuộc sống đúng đắn, và từ đó, thông qua thiền định, sự thanh tịnh của trí tuệ xuất hiện. Trí tuệ là sự giản dị của trái tim. Chính trong sự giản dị này, người ta nhận ra điều tối thượng.
