Hôm nay tôi rảnh rỗi ngồi sắp xếp lại bộ ảnh du lịch ở Phan Thiết Mũi Né trước khi dịch Covid-19 lan rộng vào năm 2021. Vào thời điểm này, tôi đã khám phá đầu năm, trước khi các biện pháp hạn chế như chỉ thị 15, 16 được áp dụng, cho phép di chuyển tự do mà không gặp rắc rối gì.Hành trình của tôi bắt đầu từ Bà Rịa, chạy dọc theo con đường ven biển từ Lộc An - Bình Châu - Kê Gà - Thành phố Phan Thiết - Mũi Né và quay trở lại. Con đường này rất đẹp, ít xe cộ, nhưng có nhiều đoạn đường hẹp. Đặc biệt, đoạn từ LaGi đi Kê Gà có đường xấu và gồ ghề. Không biết bây giờ đường đã được cải thiện chưa!!!

Đến thành phố Phan Thiết, ghé vào quán cà phê bông giấy nổi tiếng ở cảng để chụp ảnh check-in.
Sau khi thưởng thức cà phê, tiếp tục hành trình đến Mũi Né. Trên đường, ghé vào lâu đài rượu vang để nghe giới thiệu về ngành công nghiệp rượu nho...
Trải nghiệm quá trình thu hoạch nho.
Đặt vào thùng để ủ.
Một phần của quá trình ép nho, mình không nhớ rõ cách xay nho bằng cối và cách cô gái đạp nho như thế nào... lúc đó chỉ chăm chú nhìn các cô gái nên đã quên mất kkk.
Đặt vào thùng và đóng kín để lên men.
Sau khi hoàn thành việc đưa những thùng rượu xuống giếng sâu, nơi đây với nhiệt độ thấp và ánh sáng yếu sẽ tạo điều kiện lý tưởng cho việc lưu trữ rượu vang.
Mẫu hàng được trưng bày để khách tham quan thử nếm.

Ở bên ngoài, có một vườn nho dành cho khách tham quan, trong khi rượu vang ở trong nhà này là 100% nhập khẩu từ công ty mẹ ở Mỹ.
Kết thúc tham quan tại lâu đài rượu nho.Đây là loài hoa anh đào, mỗi năm chỉ nở hoa một lần từ trước tết đến sau tết. Người ta kể rằng loài anh đào này được mang vào nước ta vào thời kỳ Nhật Bản và Pháp cạnh tranh. Tuy nhiên, ở phía bắc, có một loại hoa anh đào khác.



Tấm này được chụp bằng máy ảnh film OM2 của tôi.Đi dạo thong thả đến chiều là đến Mũi Né, kịp thưởng ngoạn hoàng hôn.


Tầm nhìn từ khách sạn mình ở. Mỗi khi đến Mũi Né, tôi luôn đặt phòng ở đây. Khách sạn được trang trí đẹp mắt, phục vụ đồ ăn ngon, giá cả hợp lý, yên tĩnh và phòng cũng có giá phù hợp, vì vậy mỗi năm khi đến Mũi Né, tôi luôn chọn ở đây.










Tầm nhìn ra biển từ phòng khách sạn.
Ăn sáng với bánh mì xíu mại chiên trên chảo gang sang trọng, sau đó đi dạo dọc bờ biển.
Gần khách sạn có một quán cà phê rất dễ thương, chỉ cách vài bước chân là tới biển.




Một buổi sáng đi dạo trên bãi cát mịn màng của biển.Trưa thì rời khách sạn và lái xe đến Bàu Trắng để thư giãn. Trên đường, chúng tôi ngắm những đám cỏ tràm vàng nở rộ và rất đẹp. Cùng với hoa anh đào, cỏ tràm vàng ở Mũi Né cũng chỉ nở hoa một lần mỗi năm, tạo ra một cảnh quan đẹp như một mảng rừng vàng. Hy vọng những khu rừng như vậy sẽ không bị chia lô bán nền sau này...




Bàu Trắng có một cái hồ rất đẹp, nước trong xanh mát mẻ. Một phần đồi cát biển ở đây có một cái hồ nước ngọt nhìn rất thơ mộng. Có một đoạn đồi cát mà một số công ty cho thuê xe chạy lên đó. Mặc dù nhìn có vẻ thú vị, nhưng không phải là sở thích của tôi, vì vậy tôi chỉ ngồi bên hồ thưởng thức trái cây và ngắm cảnh từ xa.Xuống tới khoảng 14h, chúng tôi bắt đầu lái xe trở về Bà Rịa. Khi đến nhà là buổi chiều tối tuyệt vời. Kết thúc chuyến đi 2 ngày 1 đêm, chúng tôi đã có thời gian lái xe, thư giãn, thưởng thức đồ ăn, chụp ảnh và ngắm cảnh để giải tỏa căng thẳng.Bộ ảnh này được chụp bằng cặp đôi máy ảnh cổ Sony A7ii và ống kính Helios 44m. Còn những bức ảnh film, tôi đã sử dụng máy ảnh Nikon FE2 kèm ống kính 35mm f2.5 và không thể thiếu cuộc chơi với film KodakPlus200, một trong những loại film phổ biến được bán với giá chỉ 75k vào thời điểm đó, nhưng giờ thì đã tăng lên đến 200k...Xin cảm ơn mọi người đã xem ảnh của tôi!