Với kiến trúc độc đáo, những công trình kết hợp giữa quá khứ và hiện đại, thủ đô Havana của Cuba được gọi là trung tâm lưu giữ thời gian của thế giới.
Du lịch Havana – Hành trình quay lại quá khứ

Bước chân đặt xuống bờ biển Đông Cuba năm 1492, Christopher Columbus không ngừng khen ngợi: “Nơi đây là tuyệt vời nhất mà con người từng chứng kiến!”. Chính vì điều này, tôi háo hức thực hiện chuyến đi đến Cuba, hòa mình trong không khí đặc biệt này.
Nhìn vào sức hút của du lịch Cuba ngày nay, với doanh thu chiếm phần lớn trong nền kinh tế quốc gia và hàng triệu du khách đổ về mỗi năm, tôi quyết tâm khám phá đất nước trước khi những biểu tượng như McDonald’s và Starbucks xuất hiện khắp mọi nẻo đường…
Chuyến đi từ Amsterdam đến Havana của hãng KLM như một cuộc phiêu lưu. Mọi ghế đều bận rộn, du khách Hà Lan di chuyển tự do, đa dạng từ những người trẻ trung, mặc đồ thể thao, đến những gia đình có em bé và người cao tuổi đẩy xe lăn. Họ đã biến chuyến du lịch thành một trải nghiệm độc đáo của riêng họ.


Mua bán xe cổ trước 1959 chỉ thuộc quyền của người dân Cuba. Xe mới cần phải có sự chấp thuận của Chính phủ với giá cả khó khăn. Nhưng chính điều này đã làm cho những chiếc xe Mỹ cổ kính trở thành biểu tượng duy nhất ở Havana.
Khó mô tả cảm nhận về Havana vì đây là một thành phố đa dạng. Các khách sạn và sòng bạc ở những vị trí lộng lẫy trên bờ biển thường trống vắng, không một con tàu nào xuất hiện.
Với nhu cầu du lịch tăng cao, nhiều khách sạn đã trải qua sự cải tạo, có nhạc và quầy bar đông đúc. Ngồi trong sân vườn của Hotel Nationale vào buổi tối, nhìn ra bờ biển xanh mướt, cùng với điếu xì gà thơm và cốc Mojito lạnh, bạn sẽ cảm thấy như mình đang mơ giữa thành phố này.

Ban ngày, cảnh đẹp trở nên rõ ràng hơn. Những tòa nhà cổ xưa của những nhà giàu Cuba trước đây, nằm dọc theo con đường ven biển, giờ đây đã xuống cấp, bởi vì chúng thuộc sở hữu của nhà nước và không được phép tu sửa.
Hướng dẫn viên nói nhỏ: “Chỉ có những người nước ngoài gửi tiền mới có thể mua những căn nhà cổ bí mật này, sửa lại bên trong và để ngoài trông vẫn cũ kỹ để tránh sự chú ý, sau đó cho thuê cho du khách”.
Ngoài các khách sạn do nhà nước quản lý, việc cho thuê phòng là hoạt động kinh doanh tư nhân duy nhất được phép ở Cuba, nhưng với điều kiện phải đóng thuế (các quán cà phê, cửa hàng thời trang và rạp chiếu phim tư nhân cũng đã đóng cửa từ vài năm trước). Chúng tôi chọn lựa ở trong một ngôi nhà như vậy.
Kiến trúc nhà theo phong cách Tây Ban Nha với trần cao, sàn gạch đá hoa cổ, tạo không gian thoáng đãng với nhiều đồ gỗ cổ trạm trổ như đồng hồ đứng, bàn gương, bàn ăn, tủ trang trí, ghế bập bênh…
Người bà hàng xóm đứng trên ban công rộng, hai cánh tay mở rộng như đang chào đón và cười sảng khoái. Một anh chàng đi ngang qua, đeo đầy chuỗi tỏi khô, bà ta ra hiệu muốn mua, thả dây xuống và anh ta buộc tỏi để bà kéo lên.

Gần như tôi đã va phải chiếc xe ba gác chở đầy hoa quả vì mải mê chụp ảnh. Khi tôi nâng cấp một nải chuối lá mật lên, người đó cười tươi và đề nghị tôi chụp ảnh, khoe chiếc răng trắng toả sáng.
Bên kia đường, một nhóm các ông già vác bàn ra ngoài vỉa hè dưới bóng cây, đang chơi domino với tiếng cười râm ran. Cảm giác yên bình và hạnh phúc như những ký ức về phố Hà Nội thời bao cấp!
Hầu hết các điểm tham quan ở Havana nằm trong khu phố cổ, được xây dựng bởi người Tây Ban Nha từ thế kỷ 16. Những ngôi nhà này khiến tôi liên tưởng đến các lâu đài trong câu chuyện cổ tích Nghìn Lẻ Một Đêm.
Từ năm 1982, tổ chức UNESCO chính thức công nhận khu vực này là một di sản văn hóa thế giới. Sau khi đọc sách của Hemingway và đến Cuba, tôi thực sự cảm nhận được không gian mà nhà văn đã viết về, và tôi rất hào hứng.
Khách sạn Ambos Mundos, nơi Hemingway từng lưu trú và sáng tác cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “Chuông nguyện hồn ai”, nằm gần bến cảng lịch sử của thành phố.

Căn phòng 511 nổi tiếng với không gian nhỏ xinh, trang trí đơn giản, và tủ sách đựng đầy những tác phẩm của ông được dịch ra nhiều thứ tiếng trên thế giới. Hemingway thường lên đó để ăn sáng và đôi khi ở lại suốt cả ngày đến tận đêm để viết lách.
Dạo bước qua những con phố cổ của Havana, tôi hiểu tại sao du khách Mỹ thời xưa mê mẩn nơi này như vậy.
Havana cổ tràn ngập kiến trúc châu Âu cổ, từ nhà thờ Cathedral xây dựng từ thế kỷ 18, nơi chôn cất hài cốt của Columbus, đến nhà của tổng thống thời xưa theo phong cách ba-rốc Palacio de los Capitanes Generales.
Những quảng trường tràn ngập hình ảnh tranh, sách cũ về Fidel Castro, Che Guevara, cùng với các đồ lưu niệm như huy hiệu và mũ giải phóng quân.
Các con phố đi bộ và khu mua sắm của Havana rất sôi động, không thua kém gì ở Mỹ hay châu Âu. Tuy nhiên, ngoài những cửa hàng thức ăn, bạn sẽ bắt gặp những mặt hàng độc đáo như tivi cũ kèm thảm, bột giặt, trang thiết bị xe đạp, dép lê…


Trong thời gian dài, trong ngôn ngữ Cuba xuất hiện từ từ từ từ “mulat” chỉ những chàng trai cô gái lai giữa hai dòng máu trắng và đen. Qua nhiều thế hệ, họ có làn da ngăm đen bánh mật, nhiều cô gái có đôi mắt xanh với những đường nét cực kỳ thanh lịch, cùng với đôi chân dài thẳng tắp.
Không có diễn viên nào có thể nhảy múa một cách chuyên nghiệp hơn họ. Chương trình Tropicana chủ yếu lấy cảm hứng từ văn hóa Cuba từ thời kỳ của các bộ tộc da đỏ với các điệu nhảy của người thổ dân.
Những động tác nhảy cuốn hút, mạnh mẽ đi kèm với nhạc sống động, nhịp nhàng đến khiến bạn không thể thở và trang phục lòe loẹt, lấp lánh gấp hàng trăm lần so với bông lông công. Tôi tin rằng không ai hối hận vì đã có một lần trải nghiệm Tropicana trong đời.
Sân bay Havana vẫn nắng nóng và quen thuộc. Khi chiếc máy bay cất cánh, nhìn xuống thành phố Havana từ trên cao, tôi tin rằng vẻ đẹp của Cuba sẽ mãi mãi.
Đầu năm nay, khi nhìn thấy bức ảnh của Tổng thống Obama tại Nhà Trắng ngay sau quyết định hủy bỏ cấm vận với Cuba, tôi rất xúc động và hạnh phúc. Mong rằng vẻ đẹp sẽ luôn tồn tại, bất kể ở đâu trên thế giới.
Theo Bản tin Doanh nghiệp Saigon
***
Tham khảo: Hướng dẫn du lịch từ Mytour.com
Mytour.com31 Tháng 7, 2015