Khám phá vùng núi phía Bắc qua 5 tỉnh: Lào Cai, Lai Châu, Yên Bái, Sơn La và Điện Biên. Hành trình kéo dài, đầy ấn tượng với những con đường ngoằn ngoèo, những dãy núi hùng vĩ.

Lần này, chúng mình quyết định để thời gian trải dài hơn, để có đủ cơ hội thưởng thức vẻ đẹp của Tây Bắc mùa đông. Dù về tới nơi nghỉ khi mặt trời đã chìm xuống đỉnh núi, nhưng cảm giác đắm chìm trong sương mù và tầng mây là điều không thể quên.
Khởi hành từ Sapa muộn màng, khoảng 10 giờ sáng, nhưng bức tranh nền sáng chưa hẳn. Sương mù dày đặc khiến cho hành trình từ Tả Van lên Ô Quy Hồ càng trở nên huyền bí. Đến khi chạm ngang vùng Lai Châu, trời đã trở nên trong sáng hơn, khám phá những vùng đất mới.

Đoạn đường qua Tân Uyên, Than Uyên chúng tôi vượt qua nhanh chóng. Mùa này, những thửa ruộng đang yên bình, chờ đợi nguồn nước từ trời, và một số bản làng đã gieo mạ, nhưng còn lâu mới được cấy. Thung lũng trải rộng với những cánh đồng bên cạnh, phía bên kia là dãy núi Hoàng Liên mạnh mẽ, với những đỉnh núi nhọn và đám mây trắng bồng bềnh.

Dừng nghỉ ăn trưa tại Than Uyên, chúng tôi tiếp tục hành trình về phía Mù Cang Chải. Đường đi quanh co, theo dõi con suối chảy dưới những thung lũng sâu thẳm, và gặp những đoạn đường đi qua thủy điện và đập nước. Cảnh đẹp trên đường với những dãy núi vươn cao như tường và con suối chảy lượn lờ qua từng đoạn cong của đèo.
Gần Mù Cang Chải, chúng tôi bất ngờ nhìn thấy từ sườn đồi xa xa, một đám hoa đỏ rực nổi bật. Đó là hoa mai anh đào, một loại hoa thường gặp ở Đà Lạt. Không cần suy nghĩ nhiều, chúng tôi quyết định "đi lên không?" "Đi" "OK, hãy thử!". Và chúng tôi đã bắt đầu cuộc hành trình leo lên đỉnh đồi.
Băng qua đỉnh của một đập thủy điện, đường đi vào bản làng trở nên hiểm trở với những đoạn đường đá lởm chởm. Đoạn đường dốc lên khó khăn, có những chỗ sạt lở đá, đường hẹp chỉ vài mét, bên phải là vực sâu. Mỗi bước đi là một thách thức mới.
Ngọc đấu tranh với chiếc xe ga, từng bước một. Cảm thấy không thoải mái, quyết định bỏ xe lại, cùng balo. Sau đó, cả hai người bắt đầu bộ trên con đường nhỏ chạy ngang dọc theo sườn núi, vượt qua đám hoa. Đoạn hành trình này chắc chắn sẽ là kí ức khó quên với hai bạn.

Đoạn đường nhỏ dọc theo suối, mà cả hai đều phải vượt lên đỉnh núi.
Khi đến khúc cua cuối cùng, đường trở nên quá xấu, không thể tiếp tục đi xe. Chúng tôi quyết định đậu xe và đi bộ khoảng 100m. Hai bên đường, hoa ngũ vị mở rộ trên sườn đồi, tô điểm thêm cho cảnh đẹp.

Chúng tôi hạnh phúc với việc chưa từng chứng kiến cây tớ dảy nào cao đến thế. Gốc to như một người ôm, vươn cao hơn cả 2,3 chục mét.


Cây bông nở phủ đầy, lá cây không thể nhìn thấy. Nhận ra rằng, không chỉ con người hi sinh vì vẻ đẹp, mà cả cây cỏ cũng vì muốn trở nên tuyệt vời mà bỏ qua công việc quang hợp.


Phải đứng xa mới có thể chụp hết cây bông
Đam mê chơi đùa khiến chúng tôi quên thời gian. Vội vã rời khỏi đỉnh núi, quay về Mù Cang Chải. Thì ra, dọc theo đường cũng rải đầy hoa, không cần phải leo lên núi.
Bất chấp chiều tà đã buông, nhóm chúng tôi vẫn leo lên "đồi mâm xôi". Mùa này, ruộng tam giác mạch của bà con Mông trở nên trơ trụi, nhưng đủ để khiến tâm hồn chúng tôi mê đắm và quên hết muộn phiền. Bây giờ, deadline, đồng nghiệp, sếp, và người yêu đã trở nên nhạt nhòa trong bức tranh núi non tuyệt vời. Hãy để chúng nó qua một bên đi.


Sau chặng đường này, bầu trời đã chuyển sang tình trạng tối tăm, nhóm chúng tôi lao nhanh qua đèo Khau Phạ để đến nhà ở bên kia thung lũng Cao Phạ. Chủ nhà đã lo lắng gọi điện từ chiều vì chẳng thấy khách nào trở về muộn như chúng tôi cả.
Bước qua đoạn đường tối om, chúng tôi vội vã chạy qua đèo Khau Phạ để đến nơi ở ở phía bên kia thung lũng Cao Phạ. Chủ nhà lo lắng gọi điện từ lúc chiều vì không thấy khách nào trở về muộn như vậy.
Tôi chạy phía trước, hai người bạn chạy đằng sau, chỉ nhìn vào ánh đèn đỏ từ đuôi xe của tôi để dẫn đường. Xung quanh tối đen như mực. Ánh đèn sau lúc lúc chỉ là những dải sáng mờ trong gương chiếu hậu, tôi phải giảm tốc độ cho đến khi nhìn rõ 2 chiếc đèn nhấp nhô của chiếc Air Blade trước khi tiếp tục hành trình. Hai chiếc đèn này tỏa sáng trong không gian yên tĩnh đen thui, có lẽ kéo dài suốt cả đêm. Tay lạnh buốt, người ướt sương gió thấm sâu vào xương. Chiều trước quá chủ quan, chẳng ngờ trời lại như thế này. Lên đèo rồi mới nhớ ra mở áo mưa.

Khi đã trở về nhà, đã là đêm tối. Chụp ảnh có vẻ hứng khởi, nhưng thực sự, không có gì để ăn cả, vừa lạnh vừa mệt, hai người bạn đã nhanh chóng cắm đầu vào giường ngủ. Tôi thì ăn và uống một vài ly rượu với chủ nhà để dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Khi về đến nhà, màn đêm đã bao phủ mọi ngóc ngách. Dù ảnh chụp trông hứng khởi, nhưng thực tế, không có gì để ăn, cảm giác lạnh và mệt nhoài, hai người bạn nhanh chóng hút chăn và đóng cửa vào phòng ngủ. Còn tôi, để dễ chìm vào giấc ngủ, tôi ăn và uống vài ly rượu với chủ nhà.
Buổi sáng sớm hôm sau, chúng tôi thức dậy khá muộn. Sau một đêm đối mặt với cái lạnh khó chịu của Bắc, Ngọc và Trúc cũng dần quen với thời tiết. Sau hai tuần trải nghiệm cái lạnh 0 độ ở Hà Giang, với tôi, thời tiết như thế này đã đủ ấm, và việc tắm và rửa đầu hàng ngày vẫn diễn ra suôn sẻ. Chúng tôi mang chăn ra ban công, ngồi nghe nhạc.

Bầu trời vẫn che phủ bởi lớp sương mù nặng, chủ nhà kể rằng chiều hôm qua còn nắng, nhưng khi mặt trời khuất sau đỉnh núi, sương mù liền bao trùm. Dường như tình trạng này sẽ kéo dài vài ba ngày nữa.

Nếu có thêm thời gian, chắc chúng tôi sẽ ngồi ở đây suốt cả ngày, chỉ để ngắm nhìn đám mây trôi qua. Sau bữa sáng tươi ngon với cháo gà, ngô luộc và xôi nếp nương, chúng tôi sẵn sàng sắp xếp hành trình và tiếp tục cuộc hành trình của mình.

Sương mù ngày càng dày, giọt nước rơi như mưa. Loại sương này quấy rối vô cùng, không chỉ làm ướt quần áo ngay lập tức mà còn xâm nhập vào từng kẽ nhỏ, từ từ thấm sâu, khiến bạn chỉ cảm nhận được sự ẩm ướt trước khi toàn bộ trang phục trở nên ướt nhẹ. Vì vậy, chúng tôi phải khoác áo mưa, bảo vệ đồ đạc cẩn thận. Chợ Tú Lệ vào cuối tuần trở nên trống rỗng vì trời mưa. Đi qua đèo, chúng tôi bắt đầu hành trình đến Ngọc Chiến, Mường La. Mặc dù trời vẫn đang rất mù mịt, nhưng so với đêm trước đó thì đã tốt hơn nhiều.

Bức tranh tuyệt vời của mạn đèo Khau Phạ ở phía Mù Cang Chải là những cánh rừng thông vô tận và cao vút. Khi chúng tôi vượt qua đây, trời đã sáng hơn nhiều và ít sương mù hơn. Cảnh rừng thông hiện lên mơ mộng trong sương khiến tôi không thể kiềm chế được, phải rút máy ảnh từ túi đã đựng kín cẩn ra và chụp vài tấm.

Ngọc và Trúc dường như không còn tâm hồn để ngắm nhìn nữa. Chắc chúng nó chỉ mong tìm được nơi nào đó có lửa để làm ấm. Trời vẫn mưa rơi nhẹ nhàng.
Một điều đặc biệt tại Mù Cang Chải là sự xen kẽ giữa làng của người Thái và người Mông, mỗi đoạn đường chúng tôi đi, gặp người Thái, rồi lại gặp người Mông. Ở khúc đầu của Nậm Khắt, chúng tôi tình cờ thấy một ngôi làng, và trong một ngôi nhà nhỏ, một phụ nữ Mông đang nấu cơm nên chúng tôi dừng xe, bước vào để làm ấm. May mắn có ngọn lửa này, nếu không, Ngọc chắc chắn sẽ không thể lái xe nữa vì lạnh. Nhiều bạn miền Nam khi ra ngoại đất Bắc thường khó chịu với cái lạnh không quen. Ngồi bên lửa một lúc để áo gió bên ngoài khô thoáng, trời cũng dừng mưa hẳn.

Trên cung đường quanh co của đèo từ Nậm Khắt qua Ngọc Chiến, đầy hiểm trở không kém các con đèo lớn khác, chúng tôi bắt đầu adentrar a província de Sơn La. Bầu trời đã hoàn toàn tan sương, vài đoạn nắng chói chang chiếu xuống qua những đám mây đen đặc, tạo ra những tia sáng mạnh mẽ, như những nhà thơ mô tả như cửa thiên đàng đang mở ra, nhưng đối với chúng tôi, đó đơn giản là dấu hiệu của một tâm hồn tốt.

Nếu phải chọn đâu là điểm đẹp nhất trong hành trình này, với tôi, đó chính là Ngọc Chiến. Bao bọc bởi những ngọn núi cao, với Chế Tạo ở phía Bắc và Tà Chì Nhù ở phía Nam, Ngọc Chiến giữ lại nhiều nét văn hóa và truyền thống bản địa của người Thái, được thể hiện rõ nhất qua những mái nhà sàn lợp gỗ pơ mu đan xen. Ngọc Chiến cũng có nhiều homestay phục vụ du khách, nơi bạn có thể trải nghiệm ẩm thực Thái truyền thống.

Đặc biệt hơn, với những suối nước nóng tự nhiên không ngừng phun trào, tắm suối nóng tại bản Lướt, Ngọc Chiến là trải nghiệm không thể bỏ lỡ khi đến đây. Giữa cái lạnh mặt đất, ngâm mình trong bể nước khoáng nóng khiến bạn quên hết mệt mỏi từ chặng đường trên đèo, và bạn sẽ mong muốn ở lại mãi.
Sau Ngọc Chiến, chúng tôi tiếp tục hành trình trên con đường hẻo lánh để đến trung tâm huyện Mường La, đi qua thủy điện Nậm Chiến.

Những chiếc bánh xe nước đặc trưng của người Thái, hình như nhưng chiếc cầu kết nối giữa truyền thống và hiện đại.

Hồ thủy điện Nậm Chiến trong mùa khô hiện lên như một bức tranh mộc mạc, nước hồ giảm bớt, lộ ra những đường cong độc đáo của đáy hồ.
Những hàng rào đá sắc nét chạy dọc theo bờ hồ, chúng tôi nhẹ nhàng bước chân trên con đường hoàn toàn yên tĩnh, cảm nhận sự lạnh lẽo và trong lành của không khí.

Cảnh đập vòm thủy điện Nậm Chiến trở nên ấn tượng khi ánh sáng chiếu rơi, tạo bóng nước rực rỡ, làm tôn lên vẻ đẹp hùng vĩ của công trình kỹ thuật này.

Bên kia cửa đập, một hồ nước nằm giữa vẻ hùng vĩ của muôn trùng núi non làm cho cảnh đẹp trở nên huyền bí.
Những cây hồng đặc sản của Tây Bắc, trong mùa này chúng trở nên như những bức tranh sống động, lá đã rụng hết, chỉ còn lại vài quả đỏ rực hiếm hoi.
Vượt qua một dốc cao, chúng tôi bước sang địa phận Nậm Păm. Gặp ngay một ngôi nhà xinh đẹp, hàng rào là những cây hoa trạng nguyên đỏ rực tô điểm thêm vẻ quyến rũ.



Ngôi nhà nằm dọc theo bờ suối nhỏ, nơi có dòng nước róc rách chảy qua tạo nên không gian yên bình và gần gũi với thiên nhiên.
Vượt qua thị trấn Ít Ong, chúng tôi di chuyển trên con đường bên sông Đà, phát hiện những bản làng yên bình của người Thái bên kia bờ.

Khi rời xa bờ sông, hướng về thành phố Sơn La, con đường trở nên hẹp hơn, những chiếc cầu cũng giảm kích thước, tạo nên khung cảnh gần gũi và giản dị.

Đi lên đèo và nhìn xuống thung lũng vừa qua, bức tranh tĩnh lặng dưới ánh hoàng hôn đã làm cho cảm giác trầm bổng và yên bình.

Hôm nay, chúng tôi phải đi chậm hơn dự kiến do sương mù, dẫn đến thay đổi kế hoạch nghỉ đêm tại trung tâm huyện Thuận Châu, Sơn La.
Ngày thứ ba, ở phía Điện Biên, bầu trời bắt đầu tỏa nắng, Ngọc hết cảm giác lạnh, sẵn sàng đốt film và hoàn tất nhiệm vụ bị bỏ dở trong 2 ngày qua.

Chúng tôi rẽ khỏi đường lớn, chọn quốc lộ 6 cũ. Con đường nhỏ, bụi bặm hơn, nhưng cũng đầy ắp những điều để khám phá.


Nhìn xuống sông Nậm Mức từ độ cao. Trong mùa lúa vàng, những vùng này chắc chẳng kém phần trữ tình.
Thung lũng mở rộng, tầm nhìn mở ra với những đỉnh núi đôi nổi bật ở xa. Bức tranh quen thuộc như ở Hà Giang bắt đầu hiện ra.


Trở về Mường Lay, sau bữa trưa, chúng tôi ngồi bên bờ sông, tận hưởng nắng sau 2 ngày chạy trong sương mù và lạnh buốt. Niềm vui của hai bà cô Sài Gòn là được mặc áo bông, phơi nắng giữa trời xanh. Thuyền đậu bên bến, mang sản vật từ tít trên thượng nguồn sông Đà xuống để đổi lấy tiền và mua những nhu yếu phẩm cần thiết. Chúng tôi tìm hiểu từ người địa phương và biết rằng người Mông ở đây còn đi thuyền máy và sống gần bờ sông.

Đầu Mường Lay là nơi Nậm Na đổ vào sông Đà hùng vĩ. Dòng sông Đà từ Ka Lăng, Tà Tổng đổ về hiền hòa và êm đềm tại ngã ba này, mang theo nước và cuộc sống cho bản làng của người Thái và Mông ven sông.

Mùa này, mực nước cao, chỉ nhô lên đến 2 trụ của cầu Hang Tôm cũ, cây cầu dây văng lớn nhất Đông Nam Á giờ đây chìm sâu dưới nước. Dọc đường đi, nghe kể nhiều câu chuyện về các vựa tôm nổi tiếng ở Mường Lay. Đứng trên cầu, nhìn thấy những con thuyền trôi chảy êm đềm, tâm hồn bay bổng, hình ảnh tóc bay trong gió và đôi tay khua chèo trên thuyền ngược dòng nước hiện lên trong tưởng tượng.

Chúng tôi lưu giữ những khoảnh khắc qua ảnh rồi tiếp tục hành trình.
Quốc lộ 12 dẫn về Phong Thổ bám sát bờ sông Nậm Na, hai bên là những dãy núi cao quanh co, trong khi ở giữa là dòng sông êm đềm, chỉ bị chia cắt bởi những nhà máy thủy điện.

Dừng chân giữa chặng đường

Dọc theo quốc lộ 12, bên bờ sông Nậm Na hướng về thị trấn Phong Thổ
Chiều buông xuống, chúng tôi phải tăng tốc để kịp về Si Thâu Chải trước khi tối. Sau 2 ngày trễ hẹn, có lẽ 2 cô gái cũng đã quá chán chường với việc đi trễ.
Mặt trời chìm khi chúng tôi đi qua Thành phố Lai Châu.


Còn khoảng 25 km để đến nơi nghỉ ngơi tối.
Sau 10 km đường ngoằn ngoèo từ trung tâm thị trấn Tam Đường, chúng tôi đến bản là nơi chúng tôi sẽ dừng lại vào đêm hôm đó. Đêm tối đã bao trùm khi chúng tôi bước vào bản. Tôi không khỏi háo hức đợi sự hồi sinh của buổi sáng.

Sau vài chén với chủ nhà, tôi bất ngờ say sưa. Bình thường tôi là người ngoan ngoãn, say là tôi đi ngủ. Tuy nhiên, chủ nhà thông báo về buổi hòa nhạc dưới nhà văn hóa thôn, khiến tôi không thể nào từ chối.

5:30 sáng, tôi tỉnh dậy và liền kiểm tra đồng hồ. Tối hôm trước khi đến bản, tôi đã ngạc nhiên vì hoa đào nở quá nhiều. Tuy nhiên, vì trời đã tối, nên không kịp chụp hoàng hôn. Tôi hẹn lòng sẽ thức sớm vào buổi sáng để bắt được cảnh đẹp của hoa đào và bầu trời sao sáng rực.


Bình minh nhanh chóng hiện hữu.
Không ngờ hoa đào nở sớm đến như vậy. Cả bản làng, từng cành đào, đều mở đầu cho một ngày mới.

Loại đào 5 cánh, đúng theo sở thích của tôi ở vùng cao. Với những cánh dày, cứng cáp, màu đỏ thẫm bên trong, đào nở ra mang theo vẻ đẹp giản dị, chất phác của vùng cao và con người nơi đây.

Ánh sáng ban mai trải dài, Ngọc và Trúc đã xuống để thư giãn và chụp ảnh.



Khung cảnh tĩnh lặng ở bản Si Thâu Chải.

Học trên vùng cao với buổi sáng tươi mới.
Sau bữa sáng, chúng tôi phải rời khỏi bản làng để kịp thời gian quay về Sapa. Dù có ý muốn ở lại thêm, nhưng vì hai bạn đã đặt vé máy bay sớm nên buộc phải rời đi.

Trước khi đi xuống dốc vào thị trấn Tam Đường, chúng tôi bắt gặp một bức tranh mây tuyệt vời. Ngọc và Trúc không ngừng khen ngợi.

Sau những ngày lạnh giá của mưa, đây như là phần thưởng hùng vĩ từ thời tiết. Bốn ngày khám phá Tây Bắc chưa đủ thỏa mãn, nhưng đủ để làm đập nhanh tim mỗi khi nhớ về những khoảnh khắc đáng nhớ.
Bản làng mở ra như một bức tranh rộng lớn.

Khung cảnh bao la đọng lại trong từng khoảnh khắc.

Không gian bao la.
Tác giả: Nguyễn Bá Bắc
* Bài viết tham gia chương trình Mytour Golocal
Mytour Golocal là chương trình viết blog giới thiệu những địa điểm đẹp trên khắp đất nước Việt Nam. Đây là cơ hội tuyệt vời để quảng bá du lịch địa phương đến mọi người. Bạn sẽ nhận ngay 800.000 VND và có cơ hội làm Cộng tác viên với Mytour khi bài viết đạt yêu cầu. Thông tin chi tiết tại: https://www.Mytour/vi-vn/golocal
