
Đời con tiếp nối mạch của Đất lành với sự biến chuyển của thời cuộc. Nếu bối cảnh Đất lành là xã hội phong kiến triều Thanh, khi Nho giáo còn tồn tại và các giá trị như hiếu đễ, trọng nam khinh nữ được tôn trọng, thì đến Đời con, những giá trị này dần bị phá bỏ. Nhân vật chính của Đời con là Vương Mãnh Hổ, từ đứa con căm hận cha, bỏ nhà ra đi, tự tìm đường sống riêng, trở thành một lãnh chúa, tướng quân lừng lẫy, uy quyền một vùng. Tuy nhiên, câu chuyện cũng đặt ra những mâu thuẫn, giữa Mãnh Hổ và hai anh em, giữa Mãnh Hổ và con trai, Vương Nguyên – một dấu hiệu của sự chuyển tiếp sang Ly tán.
Các tình tiết trong Ly tán, tập ba và tập cuối của bộ truyện, diễn ra trong thời kỳ hiện đại của xã hội Trung Quốc: các giá trị xã hội cũ không còn, và các giá trị xã hội mới đang hình thành. Phần này có thể gần gũi nhất với độc giả hiện đại, vì nó đầy những mâu thuẫn của thời đại, sự khác biệt giữa các thế hệ, được mô tả một cách sâu sắc và tinh tế, và đôi khi rất xúc động nhưng đầy nhiệt huyết. Cuối cùng, điều quan trọng không phải là cuộc chiến giữa cái cũ và cái mới, giữa thế hệ trước và thế hệ sau, mà là TÌNH NGƯỜI, như Nguyên dành cho cha vào thời khắc cuối đời, và nhìn về tương lai tươi sáng của mình.
' THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ '

Pearl S. Buck (1892-1973) được đánh giá cao bởi những mô tả sắc sảo về cuộc sống nông thôn Trung Quốc. Bộ ba tiểu thuyết nổi tiếng Đất lành đã giúp bà giành giải Pulitzer (1932). Với tài năng văn chương xuất sắc, Buck đã nhận được giải Nobel Văn học năm 1938.
Sinh ra tại Mỹ nhưng Buck đã trải qua hầu hết 40 năm đầu đời ở Trung Quốc. Là con gái của một nhà truyền giáo Trưởng lão tại Chiết Giang, bà sử dụng thành thạo cả tiếng Anh và tiếng Trung, được biết đến dưới tên Trại Trân Châu. Buck bắt đầu viết từ những năm 1920, và xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tiên, Gió Đông Gió Tây năm 1930. Từ Gió Đông, gió Tây đến Chuyện Kinh Thánh năm 1971, bà đã sáng tác hơn 70 tác phẩm. Một sự nghiệp văn chương rất ấn tượng!
Suốt đời, Buck tham gia nhiều hoạt động nhân đạo, đấu tranh cho nhân quyền và quyền phụ nữ, cũng như hỗ trợ điều trị cho người khuyết tật. Năm 1950, bà viết tự truyện Đứa trẻ không bao giờ lớn, kể về cuộc đời bên cạnh Carol; câu chuyện này phá vỡ những quan niệm cũng như giới hạn trong xã hội Mỹ lúc bấy giờ, về việc tiếp nhận và hiểu biết về người khuyết tật. Đối mặt với sự phê phán không chấp nhận những đứa trẻ lai, đặc biệt là những đứa trẻ nạn nhân của chiến tranh, bà thành lập Mái ấm tình thương (Welcome Home) vào năm 1949, là cơ sở tiếp nhận trẻ lai quốc tế đầu tiên ở Mỹ. Ngoài ra, Tổ chức Quốc tế Pearl S. Buck luôn hướng đến các vấn đề liên quan đến trẻ em châu Á.
Năm 1973, Buck qua đời vì căn bệnh ung thư phổi tại Vermont. Theo lời của Thủ tướng Trung Quốc, bà được coi là “người bạn thân của nhân dân Trung Quốc”. Ngôi nhà cũ mà bà từng sinh sống ở Chiết Giang đã được biến thành một bảo tàng tôn vinh di sản của bà.
