Đề bài: Dựa vào thơ ca và sự kiện lịch sử, chứng minh quan điểm: 'Niềm tự hào dân tộc hiện hữu ở mỗi người dân Việt Nam'
Bài làm:
Việt Nam, dù là một dân tộc nhỏ bé, nhưng đã trải qua hàng nghìn năm đô hộ dưới bàn tay tàn bạo của nhiều đế quốc. Thuở ấy, dù bị áp bức, nhưng dân tộc Việt Nam đã khiến thế giới phải trầm trồ bởi tinh thần quật cường, sẵn sàng hy sinh tất cả để giữ gìn nước non. 'Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước' là niềm tự hào và sức mạnh không ngừng của nhân dân Việt Nam.
Khái niệm 'lòng yêu nước' không phải là điều mới mẻ, mà nó đã tồn tại từ ngàn xưa, từ thời cha ông ta xây dựng và giữ nước. Đó là tấm lòng một lòng một dạ hướng về đất nước, về nguồn cội với tất cả những gì đẹp đẽ và biết ơn nhất. Con người sinh ra đã đầy tình yêu đôi lứa, hướng về thiên nhiên, vui vẻ với động vật,... Tình yêu giản dị ấy đã nuôi dưỡng lên một tình yêu lớn lao, cao cả hơn, chính là tình yêu đất nước. Như nhà văn Nga Ê-ren-bua từng nói: 'Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở thành lòng yêu Tổ quốc'.
Từ thời kỳ đất nước mới hình thành, nhân dân Việt Nam đã hiểu rõ tầm quan trọng của việc đoàn kết để xây dựng cộng đồng. Với địa hình gần với sông, biển, việc xây dựng hệ thống thủy lợi là cần thiết để phục vụ nông nghiệp. Từ đó, nhân dân đã hình thành phong tục tập quán văn hóa truyền thống qua nhiều thế hệ. Tinh thần này càng được nêu cao trong các cuộc kháng chiến chống xâm lược từ thời Ngô Quyền, Lý Nam Đế, Trần Hưng Đạo,... Không chỉ trong lịch sử thực tế mà còn trong văn học Việt Nam, có những tác phẩm thể hiện rõ tinh thần 'lòng nồng nàn yêu nước' như bài thơ Nam quốc sơn hà của Lý Thường Kiệt:
Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
Tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước tỏa sáng rõ ràng khi đất nước phải đối mặt với chiến tranh xâm lược. Hiện tại, tình yêu nước không chỉ là sự đoàn kết mà còn là sự đứng lên chiến đấu để bảo vệ lãnh thổ toàn vẹn cho quê hương. Trong những bài thơ của mình, Lý Thường Kiệt đã thay cho nhân dân khẳng định - Sông núi, nước Nam vua Nam ở. Nói cách khác, đó là sự khẳng định về niềm tự tôn, thiêng liêng và bất khả xâm phạm của nước Nam cùng toàn bộ nhân dân Việt. Chính vì những lý do này, nhân dân Việt Nam kiên quyết bảo vệ mảnh đất thiêng liêng này, bởi đây là hành động chính nghĩa. Đối diện với lũ giặc tham lam và độc ác kia, 'chúng bay nhất định sẽ bị đánh tơi bời'.
Tinh thần đó cũng được Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn thể hiện trong bài Hịch tướng sĩ với những câu từ đầy khí chất: 'Ta thường quên ăn bữa, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Chỉ giận không thể xả thịt, lột da, ăn gan uống máu của quân thù. Dẫu cho trăm thân này phơi ngoài nội cỏ, nghìn xác này gối trong da ngựa, chúng ta vẫn nguyện xin làm'.
Tình yêu nước của nhân dân ta giống như một sợi chỉ đỏ xuyên suốt hành trình dài của dân tộc. Đến những năm phải đối mặt với hai đế quốc hùng mạnh trên thế giới là Pháp và Mỹ, tình yêu nước làm cho dân tộc Việt Nam trở nên mạnh mẽ hơn, quyết liệt hơn. Trong lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác Hồ năm 1945, Người nói: 'Thà đốt cháy cả dãy Trường Sơn, thà hi sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước'. Đó là khoảnh khắc lịch sử huy hoàng của dân tộc, từng trái tim như ngộp thở để chờ đợi giây phút đứng lên đánh tan quân thù, trả lại bình yên cho dân tộc. Bộ đội cùng nhân dân đã kháng chiến anh dũng, kết hợp sức mạnh toàn dân và sức mạnh quân sự, sức mạnh thời đại để tiến hành kháng chiến. Chính Hữu trong bài thơ 'Đồng chí' có viết:
Anh và tôi biết từng cơn lạnh lẽo
Sốt run người, trán đầy mồ hôi
Áo anh rách rưới
Quần tôi chỉ vài mảnh vá
Chân không giày
Thương nhau, tay nắm lấy bàn tay
Trong tác phẩm 'Bài thơ về tiểu đội xe không kính', Phạm Tiến Duật mở đầu bằng lời bày tỏ:
Không có đèn, không có kính trên xe
Mui xe thùng, xước xát đầy
Xe vẫn hành quân, miền Nam nơi đầu
Chỉ cần có trái tim trong xe.
Dù khó khăn, kháng chiến cay nghiệt, nhưng người chiến sĩ và nhân dân Việt Nam không bao giờ chùn bước. Họ biến khó khăn thành động lực, thử thách thành mục tiêu để chiến đấu và vượt qua. Chiến tranh càng làm cho tinh thần và lòng yêu nước của họ trở nên mạnh mẽ, bền bỉ hơn bao giờ hết.
'Lòng nồng nàn yêu nước' không chỉ thể hiện trong chiến tranh, trong những cuộc kháng chiến mà còn thể hiện trong thời bình với tình yêu thiên nhiên, yêu những điều giản dị, thân thương trong cuộc sống hàng ngày. Những thành quả đổi mới của đất nước ngày nay là công lao vô cùng lớn của những con người hy sinh thầm lặng, cống hiến tuổi trẻ của mình. Đó có thể là anh thanh niên, cô kỹ sư, hoặc bác họa sĩ như trong tác phẩm 'Lặng lẽ SaPa' của Nguyễn Thành Long. Anh thanh niên làm khí tượng trên đỉnh núi cao 2860m, quanh năm cô độc nhưng không cô đơn vì trong anh luôn tỏa sáng lý tưởng, cống hiến chút công sức bé nhỏ của mình cho sự nghiệp xây dựng đất nước. Đúng như cái tên 'lặng lẽ', mặc dù công việc của anh không được biết đến nhiều, thậm chí là chẳng ai để ý, nhưng anh vẫn cảm thấy hạnh phúc và yên bình. Tình yêu đất nước là một điều vô cùng thiêng liêng, là sợi chỉ đỏ nối liền qua thời đại, từ người này sang người khác. Nhìn lại, ta thấy biết ơn và tự hào.
Nguyễn Tuân đặt tình yêu nước vào tìm kiếm 'chất vàng mười của thiên nhiên và con người Tây Bắc' trong tác phẩm 'Người lái đò sông Đà'. Người nghệ sĩ tôn trọng từng khung cảnh đẹp của thiên nhiên cũng như tình cảm tự hào dành cho đất nước. Ông khám phá đằng sau sự hung bạo và dữ tợn của con sông Đà là 'áng tóc trữ tình tuôn dài', vừa dịu dàng vừa mềm mại. Ông phát hiện rằng đằng sau hình ảnh của người lái đò nhỏ bé là người nghệ sĩ vừa khéo léo vừa dũng cảm. Ông khám phá rằng đằng sau vẻ hoang sơ của thiên nhiên Tây Bắc là một bức tranh tuyệt vời và yêu kiều mà chỉ khi đi sâu vào mới khám phá hết được.
Nhìn xem, lòng yêu nước thực sự là một di sản quý giá không chỉ là của ngàn đời dân tộc mà còn là tình cảm bền vững chảy mãi trong trái tim nhân dân. Yêu nước không chỉ là nền tảng vững chắc nhất cho sức mạnh dân tộc mà còn là nguồn động viên không ngừng để đất nước phồn thịnh, thịnh vượng.
