
' Mùa xuân năm Mậu Ngọ, niên hiệu Nguyên Phong thứ 8 (1258) '
Hai vua cùng các vương hầu quay lại kinh thành Thăng Long sau trận Đông Bộ Đầu, Ngột Lương Hợp Đài dẫn tàn quân tháo chạy khỏi biên giới Đại Việt.
Thụy Bà dặn Quốc Tuấn: “Xong việc triều đình, con về Vạn Kiếp trước, vài ngày nữa, khi mọi việc trong phủ đã ổn định, ta sẽ về làm lễ kính cáo với đại huynh rằng con đã lập công lớn. Ngoài quà của Quan Gia gửi, ta cũng có quà cho cả nhà, con mang về cho mọi người vui. Trên đường về, con ghé vào Bãi Soi bên bờ sông Thiên Đức, nơi cha con xưa kia chiêu dân lập ấp, xem họ có yên ổn qua cơn giặc không nhé. Yên Sinh Vương lúc sinh thời luôn dặn ta trông nom đến họ, con nhớ làm tròn.”
Sáng sớm, Quốc Tuấn xuôi về Vạn Kiếp.
Nhà Trần vốn có lệ các thân vương hoàng tộc, ngày thường ở đất phong của mình, chỉ khi nhà vua triệu kiến mới về kinh thành. Quốc Tuấn thừa hưởng đất phong của cha là An Sinh Vương Trần Liễu. Ngay sau khi đánh tan giặc Thát, Quốc Tuấn đã ban thưởng cho quân sĩ dưới quyền trong đội quân của mình. Mọi người cùng nhau uống một trận rượu tẩy trần say sưa ngay tại bến Đông Bộ Đầu, rồi kéo quân về Lục Đầu Giang, Vạn Kiếp đóng trại chờ lệnh chủ tướng. Quốc Tuấn chỉ giữ một chiếc khinh thuyền đỗ lại bến sông Cái, xong việc triều đình cũng sẽ trở về hương ấp dưới đó.
Chiếc khinh thuyền dài ba trượng, rộng hơn hai ngữ, đóng bằng gỗ tếch bên xứ Lang Xang* cung tiến, vừa nhẹ vừa chắc. Thuyền có hai tầng, tầng dưới là nơi ăn ở của đội trạo nhi, mỗi bên mười một tay chèo. Tầng trên là nơi nghỉ của vị tướng trẻ và đội cận vệ thân tín. Thuyền từ bến Đông Bộ Đầu, ngược dòng sông Cái, đến ngã ba Dâu rẽ vào cửa Đức Giang rồi xuôi theo dòng sông Thiên Đức. Quãng đường sông dài mấy chục dặm thuận dòng chèo thẳng chỉ mất một buổi sáng là về đến cửa Mỹ Lộc, vào Lục Đầu Giang, lên thái ấp Vạn Kiếp. Trần Quốc Tuấn bảo quân lính không cần căng buồm, từ tốn mà lái thuyền chèo xuôi theo dòng. Chàng lên lâu thuyền đứng khoanh tay ngắm cảnh sông nước…

Quốc Tuấn định đi bộ xuyên qua bãi dâu, qua cánh đồng đầu làng Trầm rồi sang Bãi Soi hỏi thăm bô lão và nhân dân. Chàng không muốn kinh động đón rước phiền phức mọi người. Thương dân, đó là bài học các bậc cao nhân đã dạy chàng từ thuở ấu thơ. Việc nước thành bại, trước tiên là yên dân. Dân là nước, ta là thuyền, chở thuyền là dân, lật thuyền cũng là dân. Dân yên nước lặng thì thuyền mới giương buồm rẽ sóng. Nhân gian vừa trải qua một cơn giặc, hãy để sức dân phục hồi sau kỳ binh lửa bạo tàn, không việc gì phải kinh động đến họ… Vị tướng trẻ nghĩ vậy, và một mình một gươm băng qua cánh bãi, thẳng hướng Bãi Soi đi tới.
Chàng thảnh thơi đi một mình trên con đường nhỏ trong bãi dâu. Lá dâu xanh thẫm rập rờn trong gió, trong nắng như những bàn tay thiếu nữ vẫy chào vị tướng trẻ tuổi tài ba chiến thắng trở về. Trong lòng chàng tràn ngập niềm vui, chàng đã hoàn thành nhiệm vụ Đức vua giao một cách xuất sắc. Những chiến công chàng lập trong cuộc chiến vừa qua được nhân dân cả nước râm ran, trầm trồ truyền tụng. Chàng đi giữa vùng đất thanh bình, nơi cha chàng đã từng giúp dân khai phá khi xưa, đã lập nên làng xóm yên ổn ấm no. Quốc Tuấn ung dung đi, không mảy may lo ngại. Vùng Kinh Bắc xưa là đất lập nghiệp đầu tiên của họ Trần kể từ khi thiên di từ đất Mân, bên này sông Dương Tử xuống, rồi ra An Sinh, Đông Triều, rồi mới xuống Long Hưng, Thiên Trường. Đất của ta, dân của ta, không điều gì khiến chàng phải lo lắng.
Nhưng giữa bãi, Trần Quốc Tuấn bất giác khựng lại, phản xạ của một võ tướng cao cường. Xa xa, tiếng rầm rập, tiếng la hét, tiếng bước chân chạy dồn dập… Bất ngờ, trên con đường nhỏ, một nàng thiếu nữ hớt hải chạy ngược lại, xống áo tả tơi, mặt tái mét, thở dốc. Nhìn thấy Quốc Tuấn, nàng lao tới, vồ lấy chàng và chỉ tay ra sau, một con trâu đen sì đang xông tới, truy đuổi thiếu nữ. Với phản xạ của một võ tướng dày dạn, Quốc Tuấn gạt phắt thiếu nữ ra phía sau lưng mình. Chưa kịp rút gươm, con trâu đã hung hăng húc tới. Quốc Tuấn xuống tấn, hai tay tóm lấy cặp sừng của con trâu điên, vừa đẩy vừa ghìm. Con trâu đen bóng vằng mạnh, mắt đỏ rực, mép sùi bọt trắng… Chỉ trong chưa đầy nửa khắc, Quốc Tuấn đã đẩy lùi con trâu điên. Vừa đẩy, chàng vừa vặn chéo cặp sừng to tướng, những tiếng răng rắc vang lên… Con trâu rống lên đau đớn, tỉnh trí, hốt hoảng quay đầu bỏ chạy. Quốc Tuấn buông tay, thả cho con trâu chạy thoát. Chàng quay lại đỡ nàng thiếu nữ vẫn bám nấp sau lưng mình. Nàng chừng mười bảy, mười tám tuổi, khuôn mặt trẻ trung tái nhợt vì sợ hãi, mồ hôi lấm tấm trên trán, chảy thành dòng trên má. Xống áo tả tơi, yếm đào gần như tuột hết, lộ ra bộ ngực căng đầy thở dồn dập. Vừa trải qua cơn hoảng sợ, thiếu nữ nhắm mắt, ngất vào tay Quốc Tuấn. Chàng vội đỡ lấy và ngồi xuống bờ nương dâu, để nàng dựa vào lòng mình nghỉ ngơi. Quốc Tuấn cũng cần vận khí phục hồi sau trận đấu bất ngờ. Ngồi nghỉ, chàng có dịp ngắm kỹ thiếu nữ. Thật là một cô gái đẹp, Quốc Tuấn thầm nghĩ, khi tự vận công hít thở trở lại bình thường. Chàng đủ bình tĩnh để ngắm dung nhan cô gái. Đôi chân thon thả trắng nõn thò ra từ chiếc váy đen xộc xệch, như sáng rực trên màu xanh của cỏ bãi, dâu non… Quốc Tuấn như bị thôi miên. Không gian xung quanh tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở của đôi trai gái dần trở lại nhịp bình thường. Khuôn mặt cô gái dần hồng hào trở lại dưới nắng xuân. Đôi môi xinh đẹp thắm đỏ. Nàng thật xinh đẹp, khác hẳn các thiếu nữ trong cung cấm. Khỏe mạnh và hoang dại. Chàng ngồi ngắm hồi lâu, cảm giác lạ lẫm và quen thuộc dâng lên… Một lúc sau, nàng thiếu nữ mở mắt. Thấy mình nằm trong lòng Quốc Tuấn, nàng giật mình, vội ngồi thẳng dậy, đỏ bừng mặt, quay sang sửa sang xống áo. Rồi nàng quay lại trước mặt Quốc Tuấn, quỳ xuống: “Xin đội ơn chàng đã cứu tiểu nữ khỏi con trâu điên.” Quốc Tuấn vội đỡ nàng lên, cả hai cùng đứng dậy…
Hai người cùng nhặt lại gánh lá dâu bị con trâu húc đổ. Trần Quốc Tuấn vốn là một chàng trai uy nghi, đẹp đẽ. Hôm đó chàng bận bộ đồ võ tướng màu tía, ngang lưng đeo gươm báu. Khuôn mặt vuông vức ngời ngợi, mũi cao miệng rộng, cặp lông mày rậm nổi bật đôi mắt sáng rực. Cả kinh thành Thăng Long… đã xuýt xoa, bảo nhau Trần Quốc Tuấn như tướng nhà giời được cử xuống giữ yên bờ cõi Đại Việt. Hai người cùng nhặt từng bó lá dâu xếp lại, đầy gánh. Bó cuối cùng, cả bốn bàn tay đều đưa tới, chạm vào bó lá dâu xanh ngát. Vô tình, họ nắm vào tay nhau. Trong khoảnh khắc, họ nhìn thẳng vào mắt nhau…
Nàng nhìn chàng. Đắm đuối.
Chàng nhìn nàng. Mê mẩn.
Bó lá dâu tuột khỏi tay.
Không ai thốt nên lời nào…
Khu vườn dâu bỗng trở nên yên bình. Những cành dâu nhí nhảnh dưới ánh nắng xuân cũng ngưng đùa giỡn như thấu hiểu...

Quế Lan và Quốc Tuấn gặp nhau tại bãi dâu như một sự định mệnh. Họ yêu nhau say đắm, tương đương như rồng gặp mây, cá gặp nước. Cảnh sông nước hòa quyện, nắng xuân rạng rỡ chào đón tình yêu của họ...
Dường như câu chuyện huyền thoại về một cặp đôi đang trấn lên từ lòng sông Thiên Đức. Sóng nước biển lên, gió thổi mạnh mẽ. Bờ bãi phía bên kia sông xanh mướt trở nên bùng nổ sau trận mưa dồn dập...
Quốc Tuấn và Quế Lan chia tay nhau ở cánh đồng Trầm...
