Những bài học từ quá khứ sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về cuộc chiến chống lại dịch bệnh nCoV hiện nay.

Dịch viêm đường hô hấp cấp do virus corona mới gây ra đang lan rộng, nhưng chúng ta đã chứng minh được khả năng vượt qua các đại dịch. Châu Á không bao giờ chịu khuất phục trước thách thức, dù con số lây nhiễm và tử vong là đáng lo ngại.
Hãy tập trung vào việc nghiên cứu về virus corona, một loại virus phổ biến ở động vật. Mặc dù có chủng virus corona đã gây ra đại dịch trước đó, nhưng chúng ta đã và đang vượt qua thách thức của 2019-nCoV.
Chúng ta đã chiến thắng SARS-CoV trước đây.

SARS là viết tắt của Hội chứng hô hấp cấp tính nặng, xuất phát từ Trung Quốc năm 2002. Đã gây ra 8.422 ca nhiễm và 916 ca tử vong, tỷ lệ tử vong cao đến 10,9%.
Nguy cơ tái bùng phát vẫn còn, nhưng tính đến năm 2003, dịch SARS đã được kiểm soát. Từ năm 2004 đến nay, không có ca nhiễm mới nào được ghi nhận.
Chúng ta đã kiểm soát được MERS-CoV.

MERS-CoV gây ra Hội chứng hô hấp Trung Đông, xuất phát từ Ả-rập Xê-út năm 2012. Tính đến nay, có 2.494 ca nhiễm và 858 ca tử vong, tỷ lệ tử vong là 34,4%.
MERS-CoV thuộc họ virus corona, cùng với SARS-CoV và 2019-nCoV. Không dễ lây lan từ người sang người, chỉ xảy ra khi có tiếp xúc trực tiếp.
Năm 2015, dịch MERS đã gây ra đợt bùng phát tại Hàn Quốc, với 87 ca nhiễm và 6 ca tử vong. Hơn 2.500 người đã phải cách ly. Cuối năm 2015, tổng cộng có 186 ca nhiễm và 38 ca tử vong tại Hàn Quốc.

Không có thuốc đặc trị hoặc vaccine ngăn ngừa MERS, nhưng chính quyền đã có biện pháp cách ly và theo dõi người tiếp xúc với người bệnh. Đối phó kịp thời với dịch là chìa khóa để ngăn chặn sự lây lan.
Cúm gia cầm A - H5N1.
Một con chim có thể khiến hàng triệu người tử vong và gây ra đại dịch toàn cầu. Dịch cúm H5N1 đã gây ra sự kinh hoàng cho thế giới từ năm 1918.
Năm 1925, Nhật Bản ghi nhận ca H5N1 đầu tiên, Hong Kong phát hiện virus H5N1 năm 1997. Đến năm 2004, Đông Nam Á chứng kiến đợt bùng phát của H5N1.

Indonesia và Việt Nam chịu tổn thất nặng nề nhất, với hàng trăm ca nhiễm và tử vong. Dịch cúm gia cầm đã gây ra thiệt hại kinh tế lớn ở khu vực Đông Nam Á, nhưng cũng giúp triệt tiêu mầm bệnh tiềm năng.
Cúm có khả năng lây nhiễm và lan truyền nhanh, có thể gây ra dịch và đại dịch, đặc biệt là với các chủng mới. Việc chẩn đoán và cách ly ngay từ các ca nghi cúm đầu tiên là rất quan trọng, sau đó cần điều trị tại cơ sở y tế.
Các bệnh viện tại Việt Nam đều có các phòng cách ly riêng dành cho các bệnh lây nhiễm như cúm. Trong phòng cách ly, bệnh nhân và người tiếp xúc cần đeo khẩu trang, kính mắt, găng tay và thường xuyên rửa tay bằng xà phòng. Thời gian cách ly dài khoảng 5 ngày từ khi phát bệnh. Đối với cúm A - H5N1, có hướng dẫn cách ly riêng với mức độ an toàn cao hơn.

Chắc hẳn bạn vẫn nhớ đến cúm gà H5N1. Cũng nhớ rằng trong vài năm gần đây, chúng ta vẫn có thể thoải mái thưởng thức thịt gà mà không lo sợ dịch bệnh. Điều này là nhờ vào công tác kiểm soát dịch của toàn cầu và Việt Nam.
Dù dịch chưa hoàn toàn biến mất, H5N1 vẫn đang đột biến và phương pháp điều trị hiện tại không còn hiệu quả. Điều này làm nổi bật tầm quan trọng của việc kiểm soát dịch.
Từng cá nhân có thể làm gì?
Khi thế hệ sau nhìn lại thập kỷ 2020, họ sẽ thấy 2019-nCoV là một ví dụ khác về tinh thần kiên trì của con người - tinh thần của chúng ta ngày nay.
Tương tự như việc tiêm vaccine để ngăn chặn những căn bệnh đã biến mất từ lâu, việc bảo vệ bản thân và cộng đồng là biện pháp hiệu quả nhất. Hành động nhỏ này sẽ tạo ra một rào cản bảo vệ cho toàn bộ cộng đồng.

Theo khuyến nghị của WHO, virus 2019-nCoV lây lan qua dịch tiết từ người bệnh khi họ nói, hắt hơi, ho và virus có thể lan tỏa trong bán kính 2 mét. Sử dụng thực phẩm không rõ nguồn gốc cũng tăng nguy cơ.
Từ những điều đó, ta có thể rút ra những biện pháp giảm nguy cơ nhiễm bệnh. Đây là lời khuyên của WHO trong đại dịch 2019-nCoV:

Tải app Lotus để kiểm tra kiến thức, nhận thông báo mới nhất và theo dõi các nguồn tin uy tín về dịch bệnh.
Dữ liệu được tổng hợp từ trang chính thức của WHO và Bộ Y tế.
