Trái đất chứa đựng vô vàn những điều kỳ diệu, nhưng không ít trong số đó lại là thành tựu của sự sáng tạo con người.
1. Bãi biển Glass, California

Nằm trong Công viên Bang Mackerricher ở Fort Bragg, Bãi biển Glass ở California từng là bãi rác của thành phố. Trong khoảng 60 năm từ những năm 1900 đến 1960, cư dân California đã vứt rác bao gồm chai thủy tinh, lon và các mảnh vỡ khác xuống các vách đá và đại dương bên dưới.
Bãi rác này đã đóng cửa vào năm 1967, và một số chương trình dọn dẹp đã được triển khai để loại bỏ rác thải. Những loại rác có thể phân hủy sinh học được giữ lại, còn kim loại và vật liệu khác bị loại bỏ và bán như phế liệu. Trong thời gian làm bãi rác, sóng biển đã làm vỡ các chai lọ thủy tinh và biến chúng thành những mảnh đá nhẵn bóng giống như thủy tinh.
Sau nhiều năm cải tạo và dọn dẹp, bãi biển đã trở thành một điểm du lịch nổi tiếng ở phía bắc California, với bảo tàng 'thủy tinh biển'.
Hiện nay, việc lấy thủy tinh từ bãi biển là bất hợp pháp, nhưng vẫn có du khách mang về những mảnh nhỏ. Điều này dẫn đến việc dự trữ thủy tinh ngày càng khan hiếm.
2. Fly Geyser, Nevada

Fly Geyser ở Nevada không phải là một hiện tượng tự nhiên, thay vào đó, nó là một điều kỳ diệu được tạo ra tình cờ. Mạch nước phun này đã xuất hiện vào năm 1916 trên một mảnh đất của 'Dự án Burning Man'. Người dân ở đây đã cố gắng khoan một giếng hy vọng làm cho sa mạc trở thành một đồng cỏ màu mỡ, nhưng thay vào đó, họ đã khoan phải một mạch nước phun.
Mạch nước này sau đó nhanh chóng bị bỏ bê vì nước ở đây quá nóng. Nhưng vào năm 1964, nó lại một lần nữa xuất hiện sau khi một công ty điện địa nhiệt khoan một giếng thử nghiệm ở cùng một địa điểm.
Sau khi nhận thấy nước vẫn còn nóng, họ đã quyết định từ bỏ dự án, nhưng việc trả lại trạng thái ban đầu đã được thực hiện không đúng cách. Sức nóng từ địa nhiệt đã khiến mạch nước phun lên cao 1,5m và kéo theo cặn canxi cacbonat.
Theo thời gian, cặn canxi cacbonat từ nước phun đã tạo ra những đầu khoáng đặc biệt như ngày nay. Các nhà khoa học cho biết màu sắc bên ngoài của các đầu khoáng là kết quả của một loại tảo ưa nhiệt và cyanobacteriae (vi khuẩn có màu xanh lá cây và xanh da trời).
3. Hẻm núi Providence

Hẻm núi Little Grand hoặc Hẻm núi Providence ở Atlanta, Georgia, là một kỳ quan nhân tạo tình cờ. Mặc dù nó được liệt kê trong bảy kỳ quan thiên nhiên của tiểu bang, nhưng thực tế, nó lại là kết quả của quá trình canh tác lạc hậu vào đầu những năm 1800.
Trong quá khứ, những người nông dân đã khai khẩn đất hoang bằng cách chặt những loài cây bản địa tại đây. Điều này đã gây ra sự xói mòn đất và tổn thất bề mặt. Khu vực này đã trở thành đất hoang vì sự xen kẽ giữa việc trồng cây và trồng rừng xen kẽ, tạo thành các vết sụt. Ban đầu, vào năm 1850, các rãnh đất chỉ sâu dưới 2 mét, nhưng theo thời gian đã sâu hơn đến gần 50 mét.
Mặc dù hẻm núi này thực sự là những lớp đất bị xói mòn, nhưng ngày nay nó đã trở thành một điểm thu hút du lịch. Du khách đến đây để trại và đi bộ dọc theo các con đường mòn quanh vùng và hẻm núi. Các nhà địa chất cũng thường đến đây để nghiên cứu các lớp đất và địa chất tự nhiên.
4. Núi lửa bùn Sidoarjo, Indonesia

Núi lửa bùn Sidoarjo ở Java, Indonesia, không phải là một núi lửa bình thường phun trào do động đất tự nhiên, mà thực tế là kết quả của sự tham lam của con người. Nó được tạo ra tại Sidoarjo bởi Công ty Lapindo Brantas.
Cảnh báo đã được đưa ra nhiều lần để ngăn chặn hoạt động khoan và khai thác khí tự nhiên tại đó, nhưng công ty này đã không chú ý. Điều này dẫn đến một trận động đất 6,3 độ richter và nhiều cơn sóng sau đó vào tháng 5 năm 2006.
Sau một vài ngày, lỗ khoan bắt đầu phun trào, bơm bùn lên không trung với độ cao 200 mét. Kể từ đó, nó liên tục phun trào và thải ra bùn sulfuric nóng vào khí quyển. Gần 180.000 mét khối bùn đã được phun ra và dự kiến sẽ tiếp tục trong 30 năm tới.
5. Big Hole, Nam Phi

Dường như là một hồ núi lửa tự nhiên, nhưng thực ra đây là một cái hố khổng lồ do con người tạo ra, và nó là một trong những hố nhân tạo lớn nhất trên thế giới. Big Hole ở Châu Phi, nằm ở Kimberly, thành phố kim cương lớn nhất thế giới với những mỏ kim cương giàu có nhất hành tinh. Ban đầu, nó là một địa điểm khai thác kim cương.
Nó được phát hiện vào năm 1867 khi Erasmus Stephanus Jacobs, 15 tuổi, tìm thấy một viên sỏi nhỏ trong trang trại của gia đình ở De Kalk, gần Hopetown. Viên sỏi sau đó được gửi đến một nhà địa chất, Tiến sĩ William Atherstone, người đã xác định viên sỏi là một viên kim cương 21,25 carat.
Cuộc sốt kim cương ở Châu Phi bắt đầu và nhiều người đổ xô đến Kimberly, tạo ra cuộc 'khai quật' bằng tay lớn nhất trên thế giới. Vào năm 1914, việc khai thác đã tạm dừng ở đây vì hố đã đạt đến độ sâu 1.083 mét. Trước khi Big Hole bị đóng cửa, gần 14,5 triệu viên kim cương đã được khai quật từ đó. Ngày nay, Big Hole chỉ là một cái hố khổng lồ chứa đầy nước.
https://Mytour.vn/nhin-thi-cu-tuong-la-ky-quan-tu-nhien-ai-ngo-chung-hoan-toan-la-do-con-nguoi-tao-ra-20220208235645911.chn