
Trên blogradio.vn, cảm xúc luôn là điều bí ẩn, dường như mọi người đều muốn tránh xa nhưng không thể thoát khỏi. Chúng ta vẫn đồng hành, trải qua mọi khó khăn và niềm vui suốt hàng năm. Nhưng rồi, những nỗi buồn bắt đầu chiếm ưu thế giữa những khoảnh khắc hạnh phúc.
Tôi dừng lại sau những cái đàn, nhìn lướt qua những dòng chữ trong hộp thư Messenger vừa mới nhận được. Đó là một bài thơ mà tôi đã viết cách đây không lâu, kèm theo là một lời nhắn:
'Có lẽ, trong bài thơ của bạn, tôi đã tìm thấy chính mình.'
Tôi tò mò trước tin nhắn ấy, ngần ngại vài phút trước khi nhấn phím và bắt đầu cuộc trò chuyện.
Người ấy, liệu có phải là một phiên bản của chính bạn không?
Trong màn hình, chỉ có một dòng tin nhắn đơn giản:
'Vâng, đúng vậy'.
Chúng tôi bắt đầu cuộc trò chuyện của chúng ta như vậy.
Trong tưởng tượng của tôi, anh là một người chân thành và ấm áp. Người khiến cho người khác dễ tin tưởng, dễ chia sẻ và đồng cảm. Chúng tôi giống như hai tấm gương phản chiếu, nhìn thấy nhau trong những mảnh vỡ của tâm hồn, cần một bàn tay xoa dịu.
Anh kể cho tôi nghe về người con gái anh đã từng yêu thương hết mình. Kể về những đêm say mê, anh tìm kiếm trong bóng tối vì nhớ thương. Tôi im lặng, nghe những câu chuyện mà anh chia sẻ, qua từng ngày trôi qua.
'Cô ấy giống em, đã từng tan vỡ...'
Đó là lần cuối cùng anh chia sẻ về cô gái đó với tôi. Tôi không muốn đặt câu hỏi nữa. Tôi lo rằng sẽ làm đau lòng anh, nhắc lại những kí ức anh đang cố quên.
'Chúng ta sẽ ổn chứ?'
Anh thường nói về điều đó, rằng một ngày chúng ta sẽ tìm thấy sự bình yên trong cuộc sống của chúng ta. Rằng một ngày, mọi nỗi đau sẽ phai nhạt, không còn nặng trĩu nữa.
Tôi thường dành những buổi tối cho những việc khác, thay vì đăng những câu chuyện buồn lên mạng xã hội như trước. Tôi quen với việc có một người nhắn tin cho tôi mỗi sáng khi bắt đầu một ngày mới. Quen với những tin nhắn giữa trưa, hỏi tôi đã ăn cơm chưa. Quen với việc về nhà, có người hỏi:
'Anh về rồi đấy. Mẹ và con ăn cơm chưa?'
Bình yên trong tôi chưa bao giờ đơn giản như vậy.
Chúng tôi lựa chọn sự im lặng bên nhau, không cần phải làm ồn ào, không cần phải khoe khoang. Không có những buổi hẹn hò, không có những lời nhớ nhung, không có cuộc tìm kiếm không ngừng. Mối quan hệ đó, chỉ có chúng tôi hiểu rằng, nó mãi mãi chỉ là như vậy, không thể xa hơn.
'Anh không đủ can đảm để vượt qua rào cản gia đình và đến bên em, để cho em những gì em mong muốn'.
Khi nghe anh nói lời đó lần đầu tiên, tôi chỉ cười nhẹ rồi im lặng. Không có cảm giác đau đớn, chỉ là một chút tiếc nuối thoáng qua tâm trí. Chúng tôi đồng ý với điều đó. Như một trò chơi nguy hiểm, ai thổ lộ cảm xúc trước sẽ là người thua cuộc. Tôi không cho phép bản thân yêu anh, tôi không cho phép tình cảm đó mọc lớn. Tôi biết anh cũng tự nhủ vậy.
Chúng tôi dựa vào nhau, dựa vào những buổi chiều Sài Gòn bận rộn. Anh có cuộc sống của mình, tôi cũng có những điều quan trọng cần phải chăm sóc và yêu thương.
'Gặp nhau nhé'.
Tôi không nhớ đó là lần thứ mấy anh đề nghị gặp gỡ. Dù chúng tôi không cách xa nhau nhiều, chỉ mất vài giờ lái xe máy.
'Em không muốn đâu'
'Em lo sợ sao?'
Tôi biết rằng tôi không sợ anh, tôi chỉ sợ bản thân mình. Tôi sợ rằng lòng tôi sẽ xao lãng, sợ rằng gặp anh rồi lại nhớ anh nhiều hơn. Tôi sợ rằng mình sẽ không dám đối diện với anh, sợ rằng lòng tôi sẽ đau khi nhìn thấy ánh mắt của anh.
Tôi nhận ra những thay đổi trong tâm trí của mình, cảm giác đó trở nên rõ ràng hơn sau những ngày anh vô tình bỏ quên tôi. Đêm đêm chờ đợi tin nhắn từ anh, không biết mình đã thức dậy bao nhiêu lần để đợi anh. Khi nhìn thấy anh qua điện thoại, trong những cuộc gọi video dài, tim tôi đều lảo đảo. Tôi sợ rằng mình đang yêu anh mà không biết phải làm gì.
'Gặp nhau với tư cách gì nhỉ?'
'Như những người bạn thân không có gì sao em?'
Tôi im lặng một lúc trước câu hỏi của anh. Muốn nói thêm nhưng lại cảm thấy nghẹn ngào.
'Anh hiểu rồi, không sao cả...'
Chúng tôi im lặng với nhau một vài ngày sau đó. Không ai nói lên điều gì. Tôi biết rằng nỗi nhớ trong tôi ngày càng sâu sắc hơn. Tôi nghĩ về anh nhiều hơn, không chỉ là những cảm xúc mơ hồ như trước đây. Tôi giữ kín những suy nghĩ đó cho riêng mình, không bao giờ thốt ra. Tôi sợ rằng anh sẽ lùi lại, sẽ bỏ tôi một mình. Tôi sợ rằng anh sẽ tránh né tôi hơn nữa.
Ngày thứ tư, tôi nhận được tin nhắn từ anh, chỉ có ba chữ đơn giản:
'Anh nhớ em.'

Tôi cảm thấy đôi mắt đắng cay, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt.
'Sao anh không nhắn tin cho em?'
'Anh sợ làm em buồn, sợ làm em thất vọng. Anh không biết liệu mình nên làm như vậy hay không. Nhưng anh nhớ em'.
Tôi hiểu rằng trong tâm trí anh, tôi chỉ là một phần nhỏ. Tôi hiểu những lo lắng của anh, những gì anh đang tránh né. Anh từng hy sinh tất cả vì mối tình trước đó, hy sinh cả gia đình chỉ vì họ không chấp nhận. Anh đã dốc hết can đảm và nhiệt huyết vào mối quan hệ đó. Tôi biết anh không muốn khiến gia đình anh phải lo lắng thêm lần nào nữa.
Chúng tôi ở bên nhau suốt một năm, một năm tràn ngập mọi cảm xúc. Một năm đủ để hiểu nhau, đủ để biết tình cảm của chúng ta. Nhưng cuối cùng, ai cũng từ chối nó, từ chối những kỷ niệm và lời yêu thương, để chúng mất vào quên lãng.
Tôi nhớ những ngày Sài Gòn bị dịch bùng phát, những ngày anh phải di chuyển qua các trạm kiểm dịch. Anh luôn an ủi tôi rằng 'sẽ ổn thôi', nhưng lòng tôi vẫn không ngừng lo sợ. Rồi khi anh mắc bệnh, tiếng ho từ điện thoại, những giọt nước mắt cay xè của tôi, tôi nhận ra mình yêu anh hơn những gì tưởng tượng.
Cảm xúc là điều kỳ lạ, dường như ai cũng cố tránh nhưng cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi. Chúng tôi luôn ở đó, bên nhau, qua tháng ngày dài. Cho đến khi những khó khăn bắt đầu nhiều hơn, khi nỗi buồn xen lẫn giữa những khoảnh khắc hạnh phúc. Ngày chúng tôi gặp nhau, dưới ánh nắng vàng của một ngày tháng tư. Hai con người như đã quen biết từ lâu, những cử chỉ ngần ngại thay bằng vòng tay ôm và nụ hôn ngọt ngào. Chúng tôi đối mặt với nhau mặc cho những lo âu, những suy nghĩ, dù có bão táp trước mắt...
Tôi chọn ở bên anh, đi cùng anh trên những con đường gập ghềnh phía trước. Ngay cả khi anh nói với tôi rằng anh sẽ rời xa Sài Gòn, để đến một miền trung xa xôi, dưới ánh nắng gay gắt của một miền đất mới. Đêm đó, tôi không biết mình đã nghĩ gì. Chỉ cảm nhận được rằng khoảng cách giữa chúng ta lại trở nên xa hơn. Không chỉ là vài tiếng đi xe máy, không còn là việc nhớ nhau có thể gặp gỡ.
Tôi ngập ngừng gõ tin nhắn “Anh có thể ở lại không?” Nhưng cuối cùng vẫn không đủ can đảm để gửi đi.
Ngày anh rời Sài Gòn cũng là ngày tôi cảm thấy mình như đã chết một nửa.
Tôi không biết tôi yêu anh đến đâu, chỉ biết rằng tôi sợ bỏ lại anh một mình, sợ anh lạc lõng giữa một vùng đất xa lạ. Sợ cảm giác cô đơn sau mỗi buổi tối tan, sợ anh cô đơn giữa những chiều ngồi một mình trên bờ biển. Anh yêu biển, yêu như cách tôi yêu anh, im lặng nhưng sâu lắng.
“Em. Anh muốn gặp em lần nữa.”
Đó là những khi cảm xúc bất ngờ tràn về. Là những ngày trời miền Trung bắt đầu bằng những cơn mưa rả rích. Là những ngày anh dành hết cho công việc, không một ngày nghỉ.
Chuyến xe năm đó mang anh đến gặp tôi, trên một con đường dài, qua nhiều chặng, mười sáu tiếng đồng hồ, bảy trăm hai mươi ki-lô-mét. Tôi nhớ gương mặt anh, với chiếc áo sơ mi xanh, ba lô đen. Anh bước ra giữa trời mưa phùn. Tôi nhớ cách anh nhanh chóng đưa khẩu trang lên mặt tôi, rồi hôn tôi ngay lập tức, dù xe cộ vẫn chạy qua.
Tình yêu của chúng ta ngày ấy dường như càng lớn lên, không bao giờ phai nhạt. Chúng tôi đi qua mọi thách thức, mọi khó khăn, mà không một ai biết. Chỉ có chúng tôi hiểu rằng chúng ta nắm tay nhau về một tương lai, một điều mà anh không hứa.
“Nếu không thể có kết quả, anh muốn em quên anh đi và tìm người khác”. - Tôi nhẹ nhàng nói với anh.
Anh ôm tôi chặt vào lòng, rồi nói “Anh không muốn đâu”.
Tôi không nhớ chính xác chúng ta đã buông tay nhau bao nhiêu lần, rồi lại cố gắng tìm nhau bấy nhiêu lần. Tình cảm càng lớn, sợ hãi càng nhiều. Nhưng bất kể điều gì, tôi vẫn ở đó, chỉ sợ rằng nếu quay lưng, tôi sẽ mất anh mãi mãi.
Tôi lo sợ khi anh im lặng, khi những ngày anh không nói một lời. Lo sợ những tin nhắn dài của anh chợt kết thúc bằng lời 'Mình nên dừng lại'. Mối quan hệ của chúng tôi mong manh, chỉ cần một lý do nhỏ cũng có thể kết thúc. Vì chúng tôi chưa từng thật sự bắt đầu. Vì chúng tôi không có quyền trách móc lẫn nhau. Anh có cuộc sống riêng của anh, tương lai riêng của anh, trong khi đó tôi không từng là một phần của nó.
Tôi im lặng trước tin nhắn cuối cùng của anh, không tìm ra lý do để giữ lại. Chúng tôi im lặng với nhau qua nhiều tuần... Cho đến khi anh gửi tin nhắn:
'Em đã ăn chưa? Anh sẽ qua đón em đi ăn nhé?'
'Anh đang ở đâu thế?'
Anh chụp ảnh gần nơi tôi làm việc, một góc cà phê nhỏ, vài bàn cơ bản được đặt ở đó.
'Tại sao anh lại đến đây? Tại sao anh không báo trước với em?'
“Bởi vì trái tim anh cần gặp em.”
Sau đó, chúng ta lại ôm nhau như chưa từng trải qua những ngày xa cách.
Hành trình chúng ta cùng nhau đi đã trở nên dài hơn. Ba năm! Đủ để hiểu biết tình yêu là gì, đủ thời gian để đồng cảm ngay cả khi im lặng. Nhưng có lẽ vì quá hiểu biết nhau, chúng ta lại bắt đầu nghĩ nhiều hơn. Tự đặt ra nhiều câu hỏi trong những đêm mưa rơi ngoài cửa sổ. Liệu chúng ta đúng khi giữ lấy nhau? Anh tự trách mình, còn tôi chỉ biết lắc đầu và nói mình không buồn, không tức giận.
Tôi không dám hỏi anh “Tại sao…?” để tránh làm anh đau lòng. Bởi tôi hiểu rằng mỗi người đều có nỗi buồn của riêng mình, anh cũng vậy. Tôi hiểu những lo lắng, nỗi đau, và gánh nặng anh đang gánh vác hơn bất kỳ ai khác.
Khi anh nói với tôi rằng “Ba mẹ anh đã già, thời gian không chờ đợi ai. Anh cũng không còn trẻ nữa…” Khoảnh khắc ấy, tôi biết mình cần phải ra đi. Tôi cần trả lại cho anh không gian riêng của mình, một không gian không có tôi. Tôi không muốn là rào cản trong cuộc sống của anh, nếu không thể tham gia vào, tôi sẽ rời đi. Tôi không phải là lựa chọn của anh, từ lâu chưa bao giờ là như vậy.
Tôi đã nghe nhiều lời khuyên, rằng chỉ cần yêu nhau mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Nhưng không ai dạy cho chúng ta cách yêu đủ sâu để cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.
“Trên chuyến xe lưỡng lự, muộn một đời khi không có em bên cạnh”.
“Em luôn ở bên cạnh anh, không bao giờ rời xa”.
“Là do anh để em ở lại một mình…”
Những tin nhắn cuối cùng mà chúng ta gửi cho nhau. Những từ ngữ trên màn hình điện thoại chỉ còn nhạt nhòa. Tôi không thể nói cho anh biết tôi đang đau đớn thế nào vì biết rằng dù nói đi nữa thì mọi thứ cũng không thay đổi được.
Đêm đó, bên anh, trời se se lạnh, nhưng tôi biết rằng ngày mai, nắng sẽ trở lại.
Đêm đó, bên tôi, trời yên bình, nhưng tôi biết rằng ngày mai, mưa sẽ trở lại!
…
Anh đã ra đi, để lại tôi lẻ loi trong những chiều nhớ nhung. Anh trở về với những con đường đất đỏ của Tây Nguyên, nơi mặt trời rực rỡ và gió ru. Nơi có những cánh rừng cà phê đang rộn ràng hoa quả. Quê hương anh xa xôi trong tưởng tượng của tôi. Xa đến mức tôi không thể tưởng tượng được người đàn ông tôi yêu quý bây giờ như thế nào? Anh còn nhớ biển cả, những hoàng hôn rực rỡ không? Anh còn thức dậy lặng lẽ và ôm mình vào những kỷ niệm xưa cũ không? Anh còn nhớ tôi hay đã quên tôi từ lâu?
Tôi vẫn chọn nhớ về anh, nhớ suốt cả một cuộc đời!
