Có khi nào bạn... mê mải trong hồn quê của những con hẻm nhỏ? Tôi nghĩ là có, đặc biệt khi bạn lạc bước đến Edinburgh, thành phố của những con ngõ hẻm không giống bất cứ nơi nào.

Tôi tự nhủ rằng mình đã bị cuốn hút, bởi sau hai chuyến công tác đến London, tôi luôn dành thêm thời gian để quay về Edinburgh, không lẽ vì... lại quay về Edinburgh.

Có lẽ vì địa hình đồi núi cao nguyên này, tạo ra những con đường uốn lượn, những ngõ hẻm dốc dốc nhưng lại tinh tế và lạ mắt đến bất ngờ.

Những con đường nhỏ, những bậc thang ngẫu nhiên ở đây làm tôi liên tưởng đến một thành phố chứa đựng nhiều nốt nhạc. Và tâm hồn tôi, có lẽ chính vì vậy, lang thang trong bản nhạc cổ điển chưa từng được đặt tên.

Chúc bạn có trải nghiệm tương tự khi đứng trước những bậc thang phủ rêu xanh bắt mắt, dẫn dắt ta lên con dốc cuối cùng, nơi ẩn sau đó là chốn hòa mình trong đám đông vui tươi.
Bậc thang nối liền Royal Mile và Cockburn Street, nhìn từ đường Cockburn Street, hẻm Warriston Close hiện lên như mảnh đất còn sót lại từ thế giới hoang sơ với mảng rêu xanh tươi.

Ở đây, một người phụ nữ tóc vàng đi bộ lên những bậc thang cổ kính. Ánh nắng đầu thu làm cho mái tóc cô bừng sáng như đám lửa trong khuôn nhạc của những cung trầm.

Rồi, một con dốc khác, lát đá xám, rộng chưa đến hai mét, mang tên Anchor Close, như một sự chia tay êm dịu giữa Royal Mile và Cockburn Street, tạo cảm giác như đang bước vào thiên đường lãng quên.
Những ngõ hẻm đong đầy thi ca
Edinburgh, thành phố của văn chương, thi ca, và âm nhạc. Nơi sinh ra nhiều tác phẩm văn học kinh điển như của nhà văn, nhà thơ Walter Scott, Conan Doyle với truyện trinh thám Sherlock Holmes, Robert Burns, Ian Rankin, Irvine Welsh, và gần đây nhất là nhà văn J.K. Rowling với Harry Potter…

Tôi may mắn được sống gần con hẻm Advocate Close, gần con đường hội hè The Royal Mile, là nơi du khách tìm đến để chiêm ngưỡng và chụp hình bảng đồng nhỏ xinh đặt ở đầu hẻm.
Mai, cô sinh viên Việt Nam đang theo đuổi ngành Ngôn ngữ Anh, giải thích cho tôi rằng tấm bảng liệt kê danh sách những người nổi tiếng, có thể xem là những danh nhân, đã sống ở ngõ Advocate.

Ở con hẻm này, ngài James Stewart, người giữ chức Lord Advocate (tương đương với viện trưởng viện công tố), là cái tên mà tên ngõ này xuất phát từ đó.
Người thứ hai là Andrew Crosbie – một luật sư người Scotland, cũng là nhân vật nổi bật của Phong trào Khai sáng (văn hóa) của Scotland thế kỷ XVIII. Một công dân ưu tú khác của ngõ Advocate trước đó là họa sĩ John Scougal, làm việc cho đức vua William III và nữ hoàng Mary.
Và dòng cuối cùng tiết lộ rằng, bên phía Tây là dinh thự của đức Giám mục Bothwell. Tôi thầm cảm ơn Mai vì cô đã giải đáp một cách trôi chảy cái bảng gây “đau đầu” cho một người với trình độ tiếng Anh như tôi.

Không chỉ có con hẻm Advocate Close, trong thành phố văn hóa này còn nhiều con hẻm ghi danh những nghệ sĩ, luật sư, quý tộc, văn sĩ, nhà thơ... và thậm chí cả những câu nói nổi tiếng, những đoạn thơ bằng chữ Scotland để lưu giữ dấu vết của những người xưa.
Bảo tàng các nhà văn, thư viện, cửa hàng sách cổ, tháp tưởng niệm Walter Scott, lễ hội hóa trang, âm nhạc tiếng kèn túi truyền thống của người Scotland... đã thu hút du khách từ khắp nơi đến thưởng thức.
Từng con đường uốn lượn hồn nhiên
Ở thành phố lễ hội này, cũng có những con hẻm có vẻ hiện đại hơn, màu xám muôn đời nhưng được trang trí bởi những chậu hoa duyên dáng đủ màu sắc, những chiếc xe đạp nhẫn nại đợi chủ nhân và mỗi chỗ điều có một chiếc ghế băng sơn đỏ rất duyên, dường như được một người có đôi mắt tinh tế sắp sẵn.

Rồi đôi khi, ở mỗi con hẻm yên bình, nếu không phải vào những ngày hội hè, bạn có thể bắt gặp một bức tượng đồng. Một nhân vật lịch sử của người Scotland, một con vật dễ thương, một tác phẩm nghệ thuật tĩnh lặng... đủ lớn để người ta phải ngắm nhìn và tưởng tượng, nhưng lại đủ nhỏ để cư dân ở đó không cảm thấy bị làm phiền.
Chẳng hạn như trên con đường vui vẻ Royal Mile, nơi có những tượng đồng của danh nhân, nhưng trong một con hẻm nhỏ không tên không xa đại lộ, bạn có thể bắt gặp những tượng con vật dễ thương, hoặc những tác phẩm nghệ thuật tĩnh lặng tạo bằng đồng lâu nay đã chuyển màu xanh xưa.

Tôi đi lặng lẽ trên con đường cổ kính Royal Mile, nối từ lâu đài Edinburgh vượt qua nhiều con ngõ hẻm để lên đỉnh đồi Calton, để lắng nghe những con phố mà không có sự ồn ào của phố thị.
Bạn vẫn có thể trải nghiệm sự yên bình một mình ở những góc phố, với những chú chim đậu trên cành cây, lắng nghe từng góc nhỏ trong con ngõ hẻm, chú ý đến tiếng bước chân nhẹ nhàng. Bạn có thể cảm thấy tò mò, muốn lượn qua góc tường để nhìn xem người đó trông như thế nào.
Nhưng tất nhiên, tôi hứa sẽ không làm như vậy, để mọi người tự mình vươn lên đỉnh dốc, nơi gần với bầu trời xanh biếc, còn tôi chỉ ở lại với sự yên bình của đất đai nơi họ quê hương.

Có lẽ bạn thấy, ờ thì chẳng có gì lạ, châu Âu luôn đậm chất cổ kính, cổ điển, như một lục địa già nơi mà nghệ thuật và văn hóa nở rộ. Nhưng với tôi, những con đường nhỏ, những ngõ hẻm ở Scotland thật sự là bản ngã của đất nước, chúng uốn lượn theo những con đường cổ thụ từ hàng ngàn năm mà cư dân địa phương đã in sâu vào tâm hồn.
Và sau này, không ai nghĩ đến việc thay đổi, phá bỏ những bước chân xưa để tạo ra một thành phố gọn gàng như London với những khuôn viên bề thế như bàn cờ, hay những góc phố đồng nhất như bất kỳ thành phố nào khác.

Con đường nằm theo địa hình đồi núi nguyên sơ và uốn lượn một cách tự nhiên như nó đã tồn tại từ lúc khai sinh.
Kết hợp với sự vững chãi của đá ong xám lát đường, những công trình xây dựng... với chất liệu đặc trưng của cao nguyên khiến cho những con hẻm không chỉ mang đặc điểm cứng nhắc của đá, mà còn hòa quyện với sự mềm mại của nền văn hóa cổ điển, giống như những nhân vật trong Harry Potter hiện hữu từ trí tưởng tượng của J.K. Rowling.

Những bước chân của bạn, của tôi, không tuân theo một kịch bản cụ thể nào. Tôi dám khẳng định rằng đó là điều mà bạn sẽ luôn mang theo, ngay cả khi rời xa quê hương này.
Theo Doanh Nghiệp Sài Gòn
***
Tham Khảo: Hướng dẫn du lịch tại Mytour.com
Mytour.comNgày 31 tháng 12 năm 2015