Tình yêu luôn là nguồn cảm hứng vô tận trong âm nhạc của Trịnh Công Sơn. Đằng sau những giai điệu bất hủ, câu chuyện tình yêu của ông đã trở thành điều mà công chúng luôn muốn khám phá. Điều này đã trở thành nguồn cảm hứng chính cho bộ phim Em và Trịnh, được thực hiện bởi đạo diễn Phan Gia Nhật Linh sau gần 5 năm chờ đợi và sẽ ra mắt khán giả vào ngày 17.6 tới đây.

Kịch bản
Cốt truyện của Em và Trịnh được xây dựng theo phong cách xen kẽ giữa hiện tại và quá khứ. Phim kéo dài từ những năm 1960-1990. Bắt đầu với cuộc gặp gỡ giữa Trịnh Công Sơn trung niên (NSƯT Trần Lực) và Michiko - một sinh viên người Nhật Bản tại Paris. Michiko đến Việt Nam để nghiên cứu về Trịnh và những tác phẩm của ông. Những cuộc trò chuyện và chia sẻ giữa họ đã đưa Trịnh về những kỷ niệm về tình yêu đã trải qua.

Qua những hồi ức, khán giả được gặp gỡ Trịnh Công Sơn trẻ (Avin Lu), và những người phụ nữ đã làm nên một phần cuộc đời ông: Bích Diễm, Dao Ánh, Thanh Thúy, Khánh Ly. Mỗi câu chuyện tình yêu đều được tái hiện một cách mơ mộng và hoài niệm, từ niềm đam mê, sự sâu sắc, cho đến những nỗi đau và chia ly. Em và Trịnh không phải là một câu chuyện tình yêu đặc biệt, nhưng nó nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa, như một dòng suối chảy trong lòng người. Điều khiến bộ phim thu hút chính là cách hình ảnh và âm nhạc kể lên câu chuyện của họ.

Hình ảnh và âm nhạc
Em và Trịnh đầu tư rất nhiều vào hình ảnh. Để tạo cảm giác hoài niệm, đạo diễn đã chọn sử dụng tỷ lệ khung hình 4:3 cùng tông màu chủ đạo là màu vàng ấm. Khi thưởng thức Em và Trịnh, dễ hiểu tại sao kinh phí cho bộ phim này có thể lên đến 50 tỷ đồng. Bởi vì, cảnh quay được thiết kế với quy mô lớn, từ Huế đến Sài Gòn và Lâm Đồng. Đoàn phim không ngần ngại đầu tư cho những khung cảnh lớn, thể hiện phong cảnh và kiến trúc đặc trưng của thời đại. Mỗi khung cảnh được chăm chút kỹ lưỡng và dàn dựng có ý nghĩa. Phim cũng chứa đựng nhiều chi tiết biểu tượng liên quan đến tính cách của nhân vật.
Hành trình thời gian được dẫn dắt bởi âm nhạc lãng mạn và sâu lắng của Trịnh Công Sơn. Mỗi bài hát được kỹ lưỡng lồng ghép vào cốt truyện như một phần của câu chuyện, thể hiện tâm tư của các nhân vật. Các ca khúc như Mưa hồng, Diễm xưa, Nắng thủy tinh, Ướt mi, Nhìn những mùa thu đi… nối tiếp nhau, đưa khán giả vào không gian bay bổng, say đắm của tình yêu.

Khi bước vào giai đoạn nhiều biến động của thời kỳ, các ca khúc trong album Da vàng của Trịnh Công Sơn như: Ta đã thấy gì trong đêm nay, Đại bác ru đêm… được tái hiện mang lại nhiều bất ngờ cho khán giả. Cốt truyện cũng trở nên phong phú hơn với nội dung về thời kỳ phản chiến. Âm nhạc, dưới sự sáng tạo của nhạc sĩ Đức Trí và Tuấn Bách, tạo ra một linh hồn đặc biệt cho Em và Trịnh.
Diễn xuất
Khi đến với Em và Trịnh, khán giả được ngắm nhìn hình ảnh của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ở cả hai giai đoạn trẻ và trung niên. Với sự biểu diễn của Avin Lu và NSƯT Trần Lực, mỗi phiên bản của Trịnh đều có nét đặc biệt. Tuy nhiên, tổng thể cả hai đều tạo ra cảm giác gần gũi. Hầu hết các diễn viên trong Em và Trịnh đều thể hiện vai diễn của họ một cách tròn trịa. Riêng Hoàng Hà (vai Dao Ánh) và Bùi Lan Hương (vai Khánh Ly) là hai tác nhân sáng nhất trong phim. Phong cách diễn xuất tự nhiên, đầy cảm xúc của hai nữ diễn viên thật sự là điều hiếm thấy trong điện ảnh Việt Nam hiện nay.

Tổng kết
Em và Trịnh có thể được coi như một tác phẩm điện ảnh dễ thương và chỉn chu, nhưng không đến mức xuất sắc. Bởi vì việc tập trung quá nhiều vào hệ thống nhân vật và câu chuyện thời đại khiến cho phim trở nên phân tán, không tạo ra bất kỳ khoảnh khắc nào sâu sắc trong lòng người xem. Cảm xúc được đề cập đến và tan đi cũng nhanh chóng vì không có đủ thời gian để phát triển từng nhân vật. Ngoài ra, vẫn còn một số cảnh tình cảm được dàn dựng không tự nhiên, gây cảm giác cồng kềnh. Do đó, phim chỉ dừng lại ở mức kích thích tò mò mà không đào sâu hơn.
