
Kể từ khi ra mắt lần đầu vào năm 1856, Bà Bovary đã gây ra nhiều tranh cãi. Flaubert đã phải đối diện với tòa án vì tác phẩm bị coi là vi phạm các nguyên tắc đạo đức xã hội. Dù vậy, cuối cùng Flaubert cũng được tha thứ và tác phẩm được đón nhận nồng nhiệt từ độc giả. Emma Bovary đã trở thành một biểu tượng của phụ nữ, sống động suốt hơn 150 năm qua.
Nhân vật chính của tiểu thuyết là Emma, con gái của một nông dân từ vùng quê. Emma được sinh ra trong một gia đình nông dân khá giả, và được giáo dục cẩn thận. Cô ấy thông minh, xinh đẹp và đam mê đọc sách, đặc biệt là tiểu thuyết lãng mạn.
Cô ấy đắm chìm trong không khí thơ mộng và tuyệt vời của các tác phẩm văn học, thơ ca lãng mạn của thời đại đó. Cô ấy mơ ước về một cuộc sống đẹp và tươi đẹp, nhưng suốt cả cuộc đời chỉ biết theo đuổi một ước mơ hão huyền. Cô ấy đắm chìm trong những thất vọng liên tục.
Emma kết hôn với một người chồng hiền lành và tốt bụng đến mức trở nên uể oải và buồn chán. Chồng y bác sĩ khiến cô cảm thấy khó chịu, tức giận, và khiến cô rơi vào mối quan hệ với chàng luật sư trẻ tuổi Leon, hoặc kẻ mưu mô Dodophole.
Cô trở nên tự do, trở thành một phụ nữ ngoại tình đê tiện. Cô sẵn lòng rời bỏ chồng, rời xa cả con gái nhỏ để chạy trốn cùng người tình. Nhưng sau cùng, họ đều phản bội và lạm dụng tình yêu mãnh liệt của cô. Họ bỏ rơi cô, khiến cô vẫn mãi đau khổ trong nỗi thất vọng, giấc mơ tan vỡ hoàn toàn.

Cô cần được yêu thương. Nếu không, cô chỉ là một xác sống không hồn. Nhưng sự hiện thực cay đắng đã đẩy cô đến bước đường cùng của nỗi tuyệt vọng. Và Flaubert đã đưa ra cho cô một lối thoát duy nhất, đó là cái chết. Ở một góc nhìn nào đó, Emma là một cô gái dũng cảm. Cô dám theo đuổi những cảm xúc của trái tim. Cô khao khát tình yêu, mong muốn được yêu thương. Khi Dodophole tỏ tình, cô nói “Tôi đã có một người yêu, một người yêu”. Cô rơi vào hạnh phúc, và sẵn lòng hiến dâng tâm hồn của mình cho người yêu.
Chỉ có cái chết mới giải thoát cô khỏi nỗi đau của một trái tim nhạy cảm và tâm hồn yêu đời không bao giờ hoà mình với sự thực tàn nhẫn.
Emma là một người phụ nữ đầy nổi loạn, đầy tức giận, nhưng cũng đáng ngưỡng mộ và mê đắm. Cô là một bi kịch của lòng khao khát yêu thương giữa thực tế cuộc sống. Emma Bovary, 'tính cách Bovary' (bovarysme) đã trở thành một thành ngữ trong văn hóa Pháp, nói về sự mâu thuẫn giữa lãng mạn ảo tưởng và sự thực tầm thường, thô kệch của cuộc sống. Emma thực sự đã chết vì một giấc mộng tình yêu suốt đời hư ảo và đau đớn.

Flaubert là một nhà văn rất cầu toàn trong nghệ thuật viết. Ông không quan trọng nội dung - tất cả đều phụ thuộc vào phong cách, ngôn ngữ, nghệ thuật, cấu trúc tác phẩm và khả năng sắp xếp sự kiện một cách chặt chẽ và khéo léo. Flaubert khiến nhân vật của mình sống dậy, rồi để họ chết. Đó là quan điểm của ông khi viết các tác phẩm theo trường phái hiện thực lãng mạn. Tầm nhìn này đã ảnh hưởng sâu sắc đến các thế hệ tác giả sau này ở Pháp và trên khắp thế giới: Anton Chekhov, George Orwell, Jean Paul Sartre...
Dù ngày nay, tác phẩm của Flaubert có lẽ sẽ khó thu hút người đọc ngay từ lần đầu tiếp cận vì kiểu viết phức tạp của mình, nhưng với một tác phẩm như Bà Bovary, mọi người sẽ cuối cùng bị cuốn hút, bởi tác phẩm chứa đựng những cảm xúc mà mọi người đều trải qua trong cuộc sống. Mỗi độc giả khi đọc tác phẩm đều có lẽ sẽ thốt lên rằng “Bà Bovary, đó chính là tôi” như Flaubert đã từng nói.
Gustave Flaubert là một nhà văn nổi tiếng người Pháp, được biết đến với những tác phẩm viết theo trường phái hiện thực (hiện thực lãng mạn). Ngoài Bà Bovary, ông còn có nhiều tác phẩm nổi tiếng như: 'Nhật ký người điên, Salammbo, Giáo dục tình cảm, Sự cám dỗ của Thánh Angtoan...
Du lịch cùng Mytour
Theo Thông tin từ Zing.vn
