


Gạch nung, còn gọi là gạch đỏ hay đơn giản là gạch, là loại vật liệu xây dựng được chế tạo từ đất sét và nung ở nhiệt độ cao. Dù nguồn gốc và lịch sử sử dụng gạch còn gây tranh cãi, con người đã sử dụng gạch từ hàng ngàn năm trước Công nguyên, với hiện vật gạch được tìm thấy tại Çayönü, gần Tigris, có niên đại từ 7500 trước Công nguyên. Nhờ tính bền bỉ theo thời gian, gạch được dùng trong các công trình xây dựng có tuổi thọ kéo dài hàng ngàn năm.
Quy trình sản xuất
Đất sét được khai thác, trộn với nước và nhào kỹ cho đến khi mịn, sau đó được đổ vào khuôn (bằng máy hoặc thủ công) để tạo hình viên gạch. Viên gạch được phơi khô hoặc sấy, sau đó đưa vào lò để nung. Nhiên liệu dùng để đốt lò có thể là củi, than đá, bùn, hoặc khí thiên nhiên, được đặt dưới lò. Lò được đốt trong nhiều giờ cho đến khi gạch đạt màu đỏ hoặc nâu sẫm. Khi lò nguội, gạch được lấy ra.
Nguyên liệu dùng để sản xuất gạch bao gồm đất sét, đá phiến sét, đá phiến sét mềm, calci silicat, bê tông, hoặc thậm chí đá khai thác. Tuy nhiên, gạch thực sự được chế tạo từ gốm như đã nêu ở trên.
Thành phần của một viên gạch (theo tỷ lệ khối lượng) thường bao gồm:
- Cát silica: 50% - 60%
- Sét alumina: 20% - 30%
- Vôi: 2 - 5%
- Oxit sắt: 5 - 6%, không vượt quá 7%
- Magnesi: dưới 1%
Ghi chú
- Brook, Timothy. (1998). The Confusions of Pleasure: Commerce and Culture in Ming China. Berkeley: University of California Press. ISBN 0-520-22154-0
- Campbell, James W. P., và Will Pryce. 2003. Brick: a world history. London; New York: Thames & Hudson.
- M.Kornmann và CTTB, Gạch và ngói, sản xuất và đặc tính, Lasim (Paris) 2007 ISBN 2-9517765-6-X
- Gạch chịu lửa
- Gạch thẻ
- Gạch Chăm Pa
- Gạch không nung
